Đang phát: Chương 483
Nồi canh thịt chuột béo ngậy trên bàn nhỏ cạnh cửa sổ vẫn sôi lục bục.Những miếng thịt chuột bóng loáng, rau cải xanh mướt bày trên đĩa, đợi người gắp lên nướng, món nhắm rượu hảo hạng.Chung Sấu Hổ và Hứa Nhạc cạn sạch một bình rượu đế cay nồng.Họ không uống ừng ực như uống nước lã, mà nhâm nhi từng ly, chậm rãi thưởng thức.
Rượu vào bụng, hơi nóng bốc lên.Chung Sấu Hổ dùng khăn ướt lau mồ hôi trên mặt và cổ, cởi ba cúc áo sơ mi trắng cho thoáng, nhưng dường như vẫn thấy ngột ngạt.Ông nhíu mày, nhìn viên thượng tá quân nhân đứng cạnh, rồi liếc ra cửa sổ, nói:
– Ta muốn hít thở chút không khí!
Viên thượng tá nghiêm chỉnh chào, phất tay ra lệnh cho lính bên cạnh.Họ nhanh chóng tháo tung khung cửa kính, để lại một khoảng trống lớn.
Gió đêm ùa vào, thổi bay mồ hôi, Hứa Nhạc khựng lại khi cởi cúc áo, ngạc nhiên nhìn cảnh tượng này.Bất giác, anh nhớ đến Lâm Bán Sơn hai năm trước, khi ông ta kiêu ngạo đòi xuống tàu cao tốc giữa đường.
– Dễ chịu hơn nhiều!
Chung Sấu Hổ thở phào, cổ áo sơ mi bay phấp phới trong gió.Ông quay lại, thấy ánh mắt ngạc nhiên của Hứa Nhạc, liền nhếch mép, mỉa mai:
– Ta ăn uống ở quán này mấy chục năm, có trả đồng nào đâu.Cậu định thể hiện tinh thần trọng nghĩa đáng yêu của cậu à?
Hứa Nhạc uống cạn ly rượu, nhún vai, tỏ vẻ không quan tâm.Anh đã thấy nhiều đặc quyền trong xã hội Liên Bang này, không còn quá ngạc nhiên nữa.
– Trong mắt nhiều người, ta là một quân phiệt hắc ám, một thổ hoàng đế ở Tây Lâm, làm suy yếu uy nghiêm của chính phủ Liên Bang.
Chung Sấu Hổ nhìn thẳng vào mắt anh, nói:
– Chung gia ta giữ biên cương Tây Lâm cho Liên Bang ngàn đời, cuối cùng lại mang tiếng xấu muôn đời.Đã mang tiếng xấu rồi, sao ta không hưởng thụ chút quyền lực? Nhân viên chính phủ phái đến Tây Lâm phải được ta đồng ý, kế hoạch tác chiến của Bộ Quốc Phòng phải bàn với ta trước.Ta là hoàng đế ở đây…Ta mới là cứu tinh của dân Tây Lâm!
Hứa Nhạc không hiểu vì sao nhân vật tầm cỡ này lại nói những lời tự cao tự đại, gần như cuồng vọng trước mặt anh.Anh liếc nhìn quanh, thấy đám lính bảo vệ đã rút hết ra ngoài, chỉ còn lại hai người.
Theo lẽ thường, anh phản bác:
– Không có cứu tinh nào cả, cũng không có thần tiên hay hoàng đế gì hết…
– Đúng vậy, xã hội Liên Bang đã thoát khỏi chế độ đế quốc hàng vạn năm rồi…
Chung Sấu Hổ nhìn anh, trào phúng:
– Nhưng ai cũng hiểu, hoàng đế không biến mất, họ chỉ thay đổi trang phục thôi.
– Kiều Trì Tạp Lâm, buổi nói chuyện trong tiệc trà đầu thu!
Hứa Nhạc nhanh chóng nhận ra xuất xứ câu nói nổi tiếng này, cảm thấy kỳ lạ.Anh nghĩ, những lời này của Chung Tư lệnh không phải là tự cao, mà có ẩn ý khác.
– Nghe nói cậu từng là lính ở Đông Lâm?
Chung Sấu Hổ cười:
– Vậy cậu và Chung gia ta cũng có chút duyên phận…
Những nhân vật tầm cỡ trong Liên Bang rất giỏi chuyển chủ đề đột ngột.Trong không khí trang nhã, Hứa Nhạc đã quen với cách nói chuyện khó đoán này, nên bình tĩnh trả lời:
– Chỉ là đào mỏ hai năm thôi, có duyên phận gì đâu?
– Tinh cầu Đông Lâm…Cái chuông lớn kiểu dã cổ ở phố Chung Lâu, vẫn còn đó chứ?
Chung Sấu Hổ rót thêm một ly rượu, uống cạn.Chất lỏng cay nồng chảy vào cơ thể, gợi lại những ký ức xa xôi.
Nghe đến “phố Chung Lâu”, tim Hứa Nhạc khẽ thắt lại.Anh giật mình nhìn đối phương, thấy trên mặt ông ta chỉ có vẻ trầm ngâm, không có ý dò hỏi bí mật của anh, nên anh mới yên tâm, chậm rãi đáp:
– Nghe nói đã đưa vào viện bảo tàng rồi.
– Ừm, nhiều năm trôi qua, chắc chỉ còn là đống rác rưởi bị vứt vào góc tối của viện bảo tàng thôi…Cả Liên Bang này, có bao nhiêu người còn nhớ chuyện năm xưa?
Chung Sấu Hổ cụp mắt xuống, cảm khái:
– Năm đó, người của Quân khu IV bị phái đến quản lý khai thác mỏ ở Đại khu Tây Lâm.Hạm đội chỉ huy rơi xuống Chủ tinh Đông Lâm, biến thành pháo hoa đầy trời.Không ngờ, cái chuông lớn mà Tổng Tư lệnh Quân khu IV mang theo lại bình an vô sự.
Hứa Nhạc nhớ lại cái chuông lớn đặt trước nhà chính của Chung gia ở khu Số hai…Anh nhớ đến câu chuyện truyền thuyết nghe từ thuở nhỏ ở phố Chung Lâu, người cứng lại, bất chợt hiểu ra điều gì đó, cảm thấy thế sự khó lường…
Chung Sấu Hổ nhướng mày, uống thêm một ly rượu mạnh, nói:
– Đó là câu chuyện nực cười nhất trong lịch sử Liên Bang.Vì theo điều tra của chính phủ Liên Bang…À, chính phủ Liên Bang khi đó hình như được gọi là Hợp Chủng Quốc gì đó…cũng có một Ủy ban Quản lý gì đó…Nguyên nhân chiến hạm vũ trụ rơi xuống là do tính toán sai trọng lực, một lý do đơn giản không thể đơn giản hơn…
Ông ta nhìn thẳng vào mắt Hứa Nhạc, nghiêm nghị:
– Cậu có nghĩ tổ tông ta lại phạm phải sai lầm ngớ ngẩn như vậy không?
Hứa Nhạc nhớ lại hồi nhỏ thường cười nhạo nhân vật chính của câu chuyện truyền thuyết này, cái vị đại nhân vật đã để lại câu nói về pháo hoa kia, cảm thấy nghi hoặc…
– Nhưng chính phủ Liên Bang cứ khăng khăng như vậy, giới truyền thông cũng vậy, đám dân chúng vừa thoát khỏi chế độ hoàng quyền, hân hoan hô hào tự do công bằng cũng vậy…
Chung Sấu Hổ tiếp tục nói:
– Ủy ban Quản lý Liên Bang mượn cơ hội chỉnh đốn tác phong trong quân đội Liên Bang.Quân khu IV bị điều khỏi Đại khu Đông Lâm vừa mới được khai phá, đến Tây Lâm hoang vu…
Hứa Nhạc cúi đầu, ngón tay cầm đũa cứng lại.Anh đoán được vị đại nhân vật này muốn nói gì.Nhưng từ sâu trong đáy lòng, anh không thể chấp nhận chuyện này.Cái tên con đường ở quê hương anh, lại ẩn chứa một sự thật đen tối của chính phủ Liên Bang.
– Tính toán sai trọng lực ư? Chẳng qua là một âm mưu với vô số người tham gia.
Những lời nói của Chung Sấu Hổ khẳng định phán đoán của anh.
Một hậu duệ của nhân chứng lịch sử, thân là một nhân vật tầm cỡ, kể lại một bộ mặt hoàn toàn khác của sự thật cho Hứa Nhạc.
Hóa ra năm đó, quân đội đầu tiên đến chiếm đóng Đông Lâm là Quân khu IV của Chung gia.Sau sự cố đó, Chung gia bị điều đến biên thùy phía Tây, mới có Chung gia Tây Lâm ngày nay.
Hóa ra sự cố đó là một âm mưu của chính phủ Liên Bang, bầu trời không thật sự là màu xanh, những đám mây không thật sự là màu trắng.Hóa ra những người có công lật đổ chế độ đế quốc, không hoàn toàn tốt đẹp như vẫn tưởng.Nếu cứ suy luận như vậy, chẳng lẽ Kiều Trì Tạp Lâm là Phong Dư đại thúc? Hay Quân Thần Lý Thất Phu là một phụ nữ? Hay Đại sư Tịch Lặc là một nhân vật trào phúng nào đó trong nhóm năm người vĩ đại năm xưa? Hay hai mặt trăng trên bầu trời Tinh cầu S1 là sản phẩm thất bại của người ngoài hành tinh?
Hứa Nhạc im lặng hồi lâu, uống cạn ba ly rượu, hỏi một câu mà anh thấy ngu ngốc:
– Vì sao?
Có lẽ Chung Sấu Hổ đã lâu không kể lại chuyện xưa, chuyện một gia tộc bị cả Liên Bang xem là quân phiệt dính vào âm mưu nhục nhã.Khi nghe câu hỏi ngớ ngẩn của Hứa Nhạc, Chung Tư lệnh bình tĩnh trả lời:
– Vì vừa mới thắng cử, chính phủ dân cử vừa mới thành công khiến Hoàng đế phải thoái vị, cần một cơ hội để làm suy yếu Thất Đại Gia Tộc.Quan trọng nhất là, chính phủ mới cần sự ủng hộ của Hoàng tộc tiền nhiệm…Liên hiệp Tinh cầu Quặng mỏ của Liên Bang là cái giá phải trả.
Liên hiệp Tinh cầu Quặng mỏ là cơ cấu trụ cột, khống chế toàn bộ mạch máu du hành vũ trụ của xã hội Liên Bang.Hứa Nhạc sinh ra ở khu khai thác mỏ Đông Lâm, tổ tông anh đời đời làm việc cho tập đoàn này.Nhưng mãi đến mấy năm trước, anh vẫn như người dân Đông Lâm, nghĩ mình làm việc cho xã hội Liên Bang, cho đến khi anh quen biết người bạn có thân phận tôn quý.
– Chính là Thai Gia!
Anh thay Chung Sấu Hổ trả lời.
– Chính phủ Liên Bang có thể khiến Hoàng tộc Thai Gia giao ra quyền lực một cách hòa bình…Ta không tin không có giao dịch nào bên dưới tấm màn đen.Những mỏ khoáng sản ở Đông Lâm quý giá hơn vàng.Và chắc chắn, chúng là một phần của những giao dịch ngầm này.
Chung Sấu Hổ nói:
– Khi đó các tinh cầu ở Đông Lâm chưa được khai thác toàn diện, Chung Gia ta là thế lực tiên phong, tự nhiên phải trở thành đối tượng hy sinh đầu tiên…
Hứa Nhạc không có thiện cảm với chính trị.Nhưng là một cô nhi xuất thân từ tầng đáy xã hội Liên Bang, anh luôn đứng về phía chính phủ dân cử, không có cảm tình với bảy gia tộc ngàn đời bí ẩn sau bức màn lịch sử.
Anh im lặng một lúc, nói:
– Nhưng đối với một giai tầng đặc quyền như Chung Gia, đối với xã hội Liên Bang mà nói, vốn cũng không phải là chuyện tốt…
– Chẳng lẽ đám chính khách đầu heo, một đám lưu manh chỉ biết thỏa hiệp và trao đổi lợi ích, chỉ biết giơ tay, vỗ tay diễn thuyết, dùng những từ ngữ hoa mỹ để kích động dân chúng ngu xuẩn, chỉ biết vỗ bàn đập ghế mắng chửi chúng ta, sau lưng lại thu gom tiền của chúng ta, chơi đùa những nữ nhân mà chúng ta đưa đến…đối với xã hội Liên Bang này lại là một chuyện tốt à?
Đây vốn là vấn đề thiếu sót của chế độ này và xã hội này.Nhưng bản thân chế độ này vẫn tốt hơn Thất Đại Gia Tộc, hoặc chế độ Đế quốc xa xưa.Dù dân chúng có được lựa chọn, thì sự lựa chọn đó cũng không đúng với ý nghĩa của nó.Thậm chí những đối tượng mà họ lựa chọn lại đáng buồn cười…Bề ngoài là họ được phép lựa chọn, nhưng quyền lợi lựa chọn của họ cũng bị giới hạn trong một khuôn khổ đã được người khác sắp đặt.
Hứa Nhạc muốn phản bác, nhưng nhớ đến những chuyện anh gặp phải từ khi trốn đến Thủ Đô Tinh Quyển, những điều kỳ diệu mà đại thúc trải qua, cộng thêm câu chuyện xưa về sự kiện dơ bẩn của chính phủ Liên Bang, nên anh bỏ qua ý định phản bác.
– Hôm nay ngài là sĩ quan chỉ huy cao nhất tại tiền tuyến của Liên Bang.Tổng thống Mạt Bố Nhĩ luôn ủng hộ ngài, gánh vác áp lực từ giới chính trị và Nghị Viện Liên Bang…Tôi biết, Bộ Quốc Phòng chưa bao giờ can thiệp vào công tác chỉ huy tiền tuyến của ngài.
Hứa Nhạc nói:
– Đây đều là chuyện lịch sử rồi! Hãy quên đi sự phản bội trong lịch sử…Huống chi lịch sử chính là hiện tại.
– Sau khi Hoàng triều chấm dứt, chính phủ Liên Bang và Thất Đại Gia Tộc phân chia lợi ích.Chỉ có Chung Gia ta là bị đuổi ra khỏi Thủ Đô Tinh Quyển giàu có, đến chiếm cứ cái tinh vực Đông Lâm chó ăn đá gà ăn cứt kia…Đến khi bọn chúng phát hiện ra Đông Lâm có lợi ích to lớn, chúng ta lại bị một âm mưu thô bỉ đuổi ra khỏi Đại khu Đông Lâm, đến cái tinh vực Tây Lâm mà chim cũng không muốn ỉa này…Ngày hôm nay bọn chúng muốn tiến công về phía Đế Quốc, Tây Lâm liền biến thành một Đại khu quan trọng nhất, chính phủ Liên Bang liền chuẩn bị đuổi Chung Gia chúng ta đến đâu nữa đây? Ta đặt cho nha đầu kia cái tên Chung Yên Hoa, chính là muốn để cho nó vĩnh viễn nhớ kỹ cái sự kiện nhiều năm trước kia, chính phủ Liên Bang vừa mới sinh ra đã làm gì với Chung Gia ta.Tiểu tử, hãy tỉnh ngủ đi.Tương lai, chính phủ Liên Bang chắc chắn sẽ còn làm những chuyện như thế nữa.
Hứa Nhạc nhớ đến Tiểu Dưa Hấu đáng yêu, nghĩ đến trên vai cô bé phải gánh chịu sức nặng khổng lồ như thế, nghĩ đến tên thật của cô bé, trong lòng anh im lặng nói ra câu nói thở dài nổi tiếng của vị tổ tiên Chung Gia sau khi Chiến hạm rơi xuống:
– Tâm tình của lão tư lúc này, so với yên hoa còn tịch mịch hơn…
– Chính phủ Liên Bang muốn hủy diệt Chung Gia ta, và họ đang có ý đồ đó.Tựa như năm xưa, chiếc Chiến hạm Vũ trụ vỡ tan thành pháo hoa vậy…
Chung Sấu Hổ nhướng mày, bình tĩnh nói:
– Ta thật sự rất chờ mong…
