Đang phát: Chương 445
Trong làn khói thuốc lượn lờ, Hứa Nhạc nheo mắt, mím chặt điếu thuốc trên môi, lầm bầm:
– Đánh chết tôi, tôi cũng không như đám gia hỏa kia, chạy đi diễn trò trên TV… Chuyện gì thế này? Cái tên Tiêu Thập Tam Lâu kia nữa, có vấn đề à? Đứng trước toàn Liên Bang mà đòi làm Nguyên Soái?
Trong căn phòng tối, TV đang chiếu cảnh kết thúc phóng sự trực tiếp được yêu thích trên Kênh Tin Tức Liên Bang.Bóng người quen thuộc trên màn hình khiến má Hứa Nhạc nóng bừng.Hắn không hiểu gã quay phim làm thế nào biến cái dáng ngẩn người của mình thành vẻ tiêu điều tang thương đến vậy, hắn tức giận vì cái kiểu dàn dựng cô độc, tuyệt vọng giả tạo đó…
Hùng Lâm Tuyền cười ha hả, bưng cốc trà đặc bằng nhựa lên uống một ngụm lớn, vừa cười vừa sặc, ho sụ sụ, vừa bấm điều khiển chuyển kênh liên tục, vừa cười:
– Tôi thấy quay tốt mà?
Bạch Ngọc Lan khoanh tay đứng bên cạnh, mỉm cười:
– Thật ra có một tổ quay phim trực tiếp trong đội, đôi khi có thể điều tiết không khí.Nhưng quay cả tháng trời, cuối cùng cắt đi cắt lại, chỉ còn một tập phim… Nghe nói Ban Tuyên Truyền Bộ Quốc Phòng và gã chủ quản Kênh Tin Tức nói anh có nhiều ý kiến về chuyện này?
Hứa Nhạc liếm môi, cúi đầu thổi khói thuốc, nhàn nhạt nói:
– Đây chỉ là hiệp nghị đã ký, không cần can thiệp quá nhiều.
Lan Hiểu Long nhún vai:
– Tôi thấy họ đau đầu vì anh nhất định phải đeo kính râm mới cho quay.Hơn nữa anh không bao giờ chịu trả lời phỏng vấn trực tiếp…
Hứa Nhạc lắc đầu, đẩy cửa ra khỏi quân doanh.Gió mát ùa vào khiến hắn tỉnh táo hơn.Thời tiết ở đây luôn mát mẻ, sảng khoái, khiến người ta tỉnh táo.
Trong quân doanh, các chiến sĩ Tiểu đội 7 đang tụ tập.Họ cũng vừa xem xong phóng sự.Nhiều người trong số họ lần đầu lên TV nên rất háo hức.Một số còn quay lại phim để cùng xem.Ai nấy đều xem lại hình ảnh của mình, có người hối hận vì ăn nói ngớ ngẩn trên TV, tiếng cười vang lên liên tục.Xa hơn, tại khu ký túc xá tạm thời, Đạt Văn Tây và Tiêu Thập Tam Lâu đang cãi nhau ỏm tỏi, rồi đánh nhau.Kết quả không ngoài dự đoán, công tử con của Châu trưởng bị con trai nông dân đè dưới mông, rên la thảm thiết…
Hứa Nhạc gãi đầu cười, quay người bỏ đi.Sự tức giận khi xem TV đã tan biến.
Việc phát sóng phóng sự trực tiếp ‘Tiểu đội 7’ là một động thái quan trọng của Phủ Tổng thống và Bộ Quốc Phòng sau lần phát trực tiếp hành động quân sự của Sư đoàn Thiết giáp 7 trên Kênh Tin Tức Liên Bang, là lần đầu tiên trong lịch sử Quân đội Liên Bang.
Khác với lần phát trực tiếp hành động quân sự Bắc chinh trên hành tinh 5640, loạt phim phóng sự này tập trung vào cuộc sống của các quân nhân tiền tuyến và những chi tiết chiến trường cụ thể.Tính đa dạng trong thành phần Tiểu đội 7, những xung đột giữa những người lính già xuất thân bình dân và những tân binh con nhà giàu, tạo nên sức hút cho phóng sự.
Sau khi tập đầu tiên ‘Huấn Luyện’ được phát sóng, nó đã nhận được sự chú ý đặc biệt của dân chúng Liên Bang.Cùng với doanh thu truyền hình cao kỷ lục, nó đã gây ra một cuộc thảo luận sôi nổi tại Thủ Đô Tinh Quyển.Lần đầu tiên, mọi người sống ở những hành tinh hòa bình có thể hiểu rõ hơn về cuộc sống hàng ngày trong quân doanh, những công tác huấn luyện nghiêm khắc, buồn chán, thậm chí tàn khốc.Họ cũng tò mò về những phân biệt giai cấp trong cùng một đội ngũ, và những ảnh hưởng tiêu cực mà nó mang lại…
Tối nay, Kênh Tin Tức Liên Bang sẽ phát tập thứ hai, lúc này Tiểu đội 7 đã ở hành tinh 163 hơn hai tháng.Tổ quay phim phóng sự của Bộ Quốc Phòng đã hoàn thành việc quay phim cách đây hơn hai mươi ngày.Chắc chắn sau tối nay, Liên Bang sẽ lại có một cuộc thảo luận sôi nổi về chủ đề nóng hổi này.
Là người trực tiếp liên quan, là Chủ quản của Tiểu đội 7, là người thực hiện theo ý chí của Chính phủ Liên Bang, Hứa Nhạc hiểu rõ thâm ý đằng sau phóng sự này.Tổng thống Mạt Bố Nhĩ và Quân đội Liên Bang cần Tiểu đội 7 đóng một bộ phim ở tiền tuyến, để trấn áp những kháng nghị và chống đối từ những phần tử phản chiến, để hàn gắn lại khoảng cách giàu nghèo trong xã hội Liên Bang.
Dựa trên nhận thức này, Hứa Nhạc không quá quan tâm đến chuyện này.Việc chính trị Liên Bang cần họ đóng một bộ phim trước ống kính camera, dù thế nào cũng khiến người ta cảm thấy khó chịu.Nhưng hôm nay nhìn thấy phản ứng hưng phấn của các đội viên trong quân doanh, thái độ của hắn cũng thay đổi.
Hắn đứng ở đầu lối đi vào sân thể thao, im lặng nhìn đám tân binh, lão binh tụ tập thành nhóm, trong lòng có chút thỏa mãn.Mấy chục ngày cùng sống chết trên chiến trường, quả thật có thể thay đổi nhiều chuyện.Sự tin tưởng hoàn toàn, giao lưng và tính mạng cho đồng đội, có thể thay đổi thái độ sống của nhiều người.
o0o
Đúng như lời Bạch Ngọc Lan nói sau nhiệm vụ đầu tiên, dù các đội viên Tiểu đội 7 có thân phận đặc biệt, Tổng thống Mạt Bố Nhĩ và Bộ Quốc Phòng cũng không thể cử vô số quân đội đi làm bảo mẫu cho hơn một trăm quân nhân này.
Nhưng không biết có phải có điều kỳ diệu nào đó âm thầm phù hộ cho đội ngũ gánh vác nhiều nhiệm vụ và ý nghĩa trọng đại này hay không.Cũng không biết có phải Đấng Sáng Thế không muốn thấy đội quân đánh thuê trên danh nghĩa này, dưới mắt hàng tỷ dân chúng Liên Bang, biến thành những ký hiệu bi tráng dưới lòng đất hay không, mà Tiểu đội 7 sau khi đến tinh cầu 163 hơn hai tháng, tiến hành mười một nhiệm vụ quan trọng của Cục Hiến Chương, lại vô cùng kỳ tích, không một ai chết.
Trong suốt quá trình đó, chỉ có sáu tân binh và một lão binh xui xẻo giẫm phải mìn chống bộ binh mà Đế Quốc chôn bên đường núi, vì thương tích quá nặng, đành phải đưa lên Chiến hạm Vũ trụ về Chủ tinh Tây Nam.Trong số bảy người này, có bốn người buộc phải xuất ngũ.
Trên chiến trường, người ta có thể chết bất cứ lúc nào.Nhưng Tiểu đội 7 lại không một ai chết.Những vụ thương tích phải xuất ngũ như thế này, thật khó khiến đội ngũ mang theo tình cảm thương cảm mãnh liệt.Ngược lại, sau khi cảm nhận được sự đe dọa của cái chết, cuối cùng lại không ai chết, nên mọi người trong Tiểu đội 7 đều sống trong bầu không khí hài hòa, cực kỳ hòa hợp.
– Chủ quản, dậy sớm vậy?
– Chào Chủ quản!
Tại một góc sinh hoạt trong quân doanh, các chiến sĩ Tiểu đội 7, rõ ràng có ghế nhưng không ngồi, mà rủ nhau ngồi xổm bên cạnh sân huấn luyện, đang bàn tán về phóng sự trên TV tối qua.Đột nhiên thấy hai người đi tới, họ đồng loạt đứng thẳng người, nghiêm túc cúi chào, còn chào hỏi lớn tiếng.Chỉ là tay trái họ ôm khay cơm đang ăn dở, tay phải đưa lên chào có người còn cầm cả thìa nhựa chưa kịp bỏ xuống, có người thì miệng nhồm nhoàm thức ăn, lời nói hàm hồ không rõ ràng, trông rất buồn cười.
Hứa Nhạc đeo kính râm che gần nửa mặt, không quá để ý, chỉ khẽ gật đầu chào lại, liếc nhìn về phía tổ quay phim đang đứng cách đó không xa, nghĩ thầm nếu những hình ảnh này lên TV, thì mấy gã lính Tiểu đội 7 này chỉ sợ đều thành diễn viên hài trời sinh mất thôi.
Theo kỷ luật Quân đội, mấy gã chiến sĩ này khi chào phải xưng hô với hắn một tiếng ‘Trưởng quan’.Nhưng không hiểu vì sao, Hứa Nhạc mỗi lần nghe hai chữ ‘trưởng quan’ lại thấy lạnh người, lông gáy dựng đứng, dù mặc thêm áo cũng cảm thấy gió lạnh thổi khắp người, nên hắn bắt lính Tiểu đội 7 chỉ được gọi hắn là ‘Chủ quản’.
Sau khi xếp hàng lấy cơm, Hứa Nhạc ngồi trên bàn cơm lộ thiên, dưới ánh mặt trời, bắt đầu ăn từng ngụm lớn phần cơm tiêu chuẩn, gồm ba phần cải xanh xào, năm phần thịt dinh dưỡng, một phần cơm, một phần dưa cải muối.Trong cặp lông mày thẳng tắp không hề toát ra vẻ chán ghét nào.
Các chiến sĩ Tiểu đội 7 cũng theo bản năng ngồi xung quanh hắn, không ai dám lại gần quấy rầy, cũng không ai muốn rời quá xa.Hắn như một cái trung tâm, vô tri vô giác, trầm mặc không nói gì, lại bởi một loại tính chất đặc biệt nào đó, khó diễn tả bằng lời, khiến nhiều thứ khác bị hút vào trong phạm vi một đường tròn cố định.Chỉ có mấy gã lính Tiểu đội 7 mới có thể nói rõ loại tính chất đặc biệt đó là gì.Đó là biểu hiện trầm ổn, dũng cảm của Hứa Nhạc trong mỗi lần chiến đấu sinh tử, là việc hắn đã cứu mạng nhiều người trong Tiểu đội, cũng là vì tính tình trầm mặc của hắn.
Vào lúc này, bên ngoài khu sinh hoạt đột nhiên nổ ra một trận tranh cãi gay gắt.Các đội viên đang ăn cơm ngạc nhiên quay đầu nhìn lại, thấy dưới một gốc cây cổ thụ hoang dại bên ngoài khu sinh hoạt, Cố Tích Phong đang tranh cãi gay gắt với một gã trung niên tóc xoăn, chính là quan viên kỹ thuật của Cục Hiến Chương.
Cố Tích Phong là kỹ sự điện tử giỏi nhất của Tiểu đội 7, tất cả hệ thống liên lạc chiến địa và hệ thống quan sát phòng ngự đều do một tay hắn làm.Khi Tiểu đội 7 thực hiện nhiệm vụ tái thiết mạng lưới quan sát điện tử của Cục Hiến Chương trên hành tinh 163, hắn đương nhiên trở thành đại diện của Tiểu đội 7, phối hợp với quan viên kỹ thuật của Cục Hiến Chương.Chỉ là không biết chuyện gì, lại khiến một người luôn bình tĩnh như dòng điện trong mạch điện như hắn, trở nên tức giận đến vậy.
Hứa Nhạc thấy vậy, buông thìa nhựa xuống, quay sang Bạch Ngọc Lan ngồi đối diện, nghi hoặc hỏi:
– Chuyện gì vậy?
Bạch Ngọc Lan liếc nhìn về phía đó, chậm rãi giải thích:
– Trong những lần làm nhiệm vụ trước, Cục Hiến Chương luôn đợi đến khi đến khu vực mục tiêu, mới nói lại những quy phạm kỹ thuật, thông số lắp đặt.Đối với đội viên, vừa phải tránh sự tra xét của người Đế Quốc, vừa phải ghi nhớ ngay tại chỗ, thật sự quá khó khăn…
– Chuyện này, lần trước trong cuộc họp nội bộ đã đề cập rồi.Anh bảo Cố Tích Phong đi tiếp xúc với quan viên kỹ thuật Cục Hiến Chương, bảo hắn tiết lộ trước một chút tham số và quy hoạch để chúng ta nắm vững trước khi thực hiện nhiệm vụ… Chắc là bên đối phương phản ứng kịch liệt…
Hứa Nhạc ừm nhẹ một tiếng, lẳng lặng nhìn về phía bên kia.Thính lực của hắn vượt trội hơn người thường, nên có thể nghe rõ những lời của quan viên Cục Hiến Chương.
Gã quan viên Cục Hiến Chương kia lạnh lùng từ chối yêu cầu của Tiểu đội 7 bằng điều lệ giữ bí mật.Nhưng điều khiến Cố Tích Phong phẫn nộ là, từ những chi tiết trong lời nói của gã quan viên Cục Hiến Chương, có thể thấy đối phương coi thường mạng người của Tiểu đội 7.
Trong xã hội Liên Bang, Cục Hiến Chương thần bí luôn được đặt trên đỉnh núi cao nhất, nằm trong một tầng mây mù ảo.Vì thế những quan viên phục vụ cho Cục Hiến Chương, trời sinh đã có cảm giác ưu việt và sự lạnh lùng mà không ai chấp nhận được.
Cặp lông mày thẳng tắp của Hứa Nhạc khẽ nhăn lại, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ cúi đầu tiếp tục ăn cơm.Đợi đến khi Cố Tích Phong căm giận bất bình đi vào căn-tin, hắn mới nở một nụ cười trấn an Cố Tích Phong.
Trong lòng hắn hiểu rõ, đối với một cơ cấu siêu nhiên nhưng quan liêu máy móc như Cục Hiến Chương, những đội ngũ như Tiểu đội 7 trên tinh cầu này, chỉ là những công cụ để thực hiện yêu cầu của họ.Dù hắn là Trung Tá trẻ tuổi nhất trong lịch sử Quân đội Liên Bang, nhưng đứng trước Cục Hiến Chương, vẫn không đủ sức để nói chuyện.
Dưới sự nhìn chăm chú của các đội viên Tiểu đội 7, Hứa Nhạc buông thức ăn xuống, đi đến trước mặt gã quan viên kỹ thuật Cục Hiến Chương tóc xoăn kia, sau khi trầm mặc một lúc, dùng giọng mạnh mẽ và nghiêm túc nói:
– Cục Hiến Chương có quy củ của Cục Hiến Chương, Quân đội cũng có lệ thường của Quân đội.Ông đã không chịu vì sự an nguy của những binh lính, mà tạm thời buông bỏ cái điều lệ giữ bí mật buồn cười chết tiệt này, vậy thì… Tôi phải nhắc nhở trước, nếu người của tôi, vì sự bảo thủ ngu xuẩn của ông, mà phải trả giá bằng những thương vong không cần thiết, tôi sẽ trực tiếp đến tìm Thai Cục trưởng mà đòi một cái công đạo!
Gã quan viên tóc xoăn kia bình tĩnh nhìn Hứa Nhạc, không hề nhượng bộ vì câu uy hiếp này, cũng không hề khiếp sợ vì trong lời nói của hắn có nhắc đến Thai Cục trưởng.Hắn vẫn lạnh lùng và ngoan cố như cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang.
