Chương 376 Vị công tử trẻ tuổi trên tinh cầu Vệ tinh II

🎧 Đang phát: Chương 376

Ra rồi! Ra rồi!
Ai đó bất ngờ hô lớn.Khu sinh hoạt vốn im ắng bỗng chốc ồn ào hẳn lên.Mọi người đồng loạt đứng dậy, dụi mắt, nhìn về phía đầu cầu thang.
Một sĩ quan quân đội trên chiến hạm đứng thẳng người, nhìn vào đồng hồ đếm giờ chuyên dụng của quân đội, lớn tiếng đọc: “Mười lăm tiếng, ba mươi ba phút…bốn mươi hai giây!”
Ngay khi Hứa Nhạc bước vào phòng riêng của Giản Thủy Nhi, đám sĩ quan trong khu sinh hoạt đã bắt đầu bấm giờ.Nhiều người cố nén buồn ngủ, quyết xem trò hay này đến hồi kết.
Khi tiếng báo giờ kết thúc, đám sĩ quan trong khu sinh hoạt đồng loạt đứng dậy, tự nhiên mở ra một con đường từ chân cầu thang đến quầy bar ở giữa, sau đó quay mặt về phía Hứa Nhạc đang đứng trên đầu cầu thang, nhiệt tình vỗ tay.Giữa tiếng vỗ tay còn có tiếng trầm trồ khen ngợi và huýt sáo.
Tiếng vỗ tay nhiệt liệt, tiếng huýt sáo vang lên không ngớt.Khu sinh hoạt buổi sáng sớm bỗng trở nên náo nhiệt.Hứa Nhạc cứng đờ nhìn đám người, kinh ngạc hơn khi thấy không chỉ có Tiểu đội 7, nhân viên buổi biểu diễn, sĩ quan chiến hạm mà ngay cả nữ hạm trưởng Diệp Tiểu Đồng cũng đích thân đứng đợi hắn.
Nữ hạm trưởng với khuôn mặt góc cạnh sắc sảo, đang bưng ly cà phê bốc khói, mỉm cười nâng ly chúc mừng Hứa Nhạc.
***
Giản Thủy Nhi là thần tượng quốc dân duy nhất của Liên bang, được hàng ngàn vạn người sùng bái.Cô chưa từng cố ý quảng cáo mình trong sạch, nhưng vẫn luôn là viên trân bảo được nâng niu bởi vô số người lớn tuổi trong vũ trụ, không ai được phép khinh thường.Về mặt tinh thần, có lẽ những người này nghĩ rằng mình cả đời không có cơ hội tiếp xúc với nữ minh tinh trẻ tuổi này, nên không muốn những thanh niên trẻ trung, nhiệt huyết hơn mình chạm vào dù chỉ một sợi tóc của cô.
Khác với phần lớn các minh tinh khác trong Liên bang, công chúng Liên bang đã tận mắt chứng kiến Giản Thủy Nhi từ khi 12 tuổi xuất hiện trên TV, rồi lớn lên từng ngày trên TV, đã từng chứng kiến phiên tòa chấn động Liên bang năm xưa, và nhìn thấy cô gái này dần dần từ một đứa bé gái biến thành một thiếu nữ, sau đó trở thành một ngôi sao sáng chói trên toàn Liên bang.
Cảm giác sống chung suốt một thời gian dài, cảm giác cùng cô thiếu nữ này lớn lên, khiến công chúng Liên bang xem cô như người thân, vô cùng thân thiết.Dường như ai cũng không muốn thấy cô gái xinh đẹp như Tinh Linh này lớn lên, càng không ai muốn thừa nhận rằng cô rồi cũng sẽ yêu đương…
Điều an ủi vô số đại gia, đại lão, khiến vô số người lớn tuổi an tâm, khiến vô số cô dì hơi vui mừng, nhưng cũng có chút sốt ruột là, cô gái thần tượng quốc dân này chưa từng dính bất cứ scandal nào.Từ sau 16 tuổi, đời sống cá nhân của cô vẫn giữ sự thần bí, trong sạch.Những tranh giành trong giới văn nghệ sĩ dường như không ảnh hưởng gì đến cô, càng không có tin đồn về những mối quan hệ bất chính.
Trong hoàn cảnh đặc biệt này, ánh mắt của vô số người trong khu sinh hoạt của chiến hạm Liên bang nhất thời đỏ lên.Mọi người có chút không thể chấp nhận việc Hứa Nhạc, một người quản lý an toàn trẻ tuổi, bình thường như vậy, lại có thể vào khuê phòng của Giản Thủy Nhi dưới sự quan sát của nhiều người, hơn nữa lại còn ở đó qua đêm, thời gian lại còn…dài đến 14 tiếng đồng hồ…
***
Thấy tình hình có vẻ sắp náo loạn, hạm trưởng Diệp Tiểu Đồng mỉm cười ôn hòa, không muốn Hứa Nhạc quá khó xử, bèn bưng ly cà phê lên, khẽ ho một tiếng.Có sự can thiệp của sĩ quan chỉ huy cao nhất trên chiến hạm, đám quân nhân chỉ sợ thiên hạ không loạn trong khu sinh hoạt cũng dần im lặng, nhưng tiếng vỗ tay vẫn không ngừng.
Hứa Nhạc xoa thái dương, mặt xấu hổ, chậm rãi bước xuống cầu thang.
Đám nhân viên phục vụ cho Giản Thủy Nhi lặng lẽ cúi đầu về phòng mình.Còn đám quân nhân và Tiểu đội 7 thì đứng dậy.Họ giữ vẻ mặt trầm mặc, tư thế đúng chuẩn quân đội, mắt nhìn thẳng, quân tư nghiêm chỉnh, mặt ngẩng cao, như đang hoan nghênh một vị tướng quân đang thị sát, hoặc một vị danh tướng vừa đại thắng trở về.
Hái được một đóa hoa tươi mát, là niềm tự hào của toàn bộ dân chúng Liên bang, sánh ngang với việc đánh thắng một trận đại chiến, thậm chí còn mê người hơn.
Có lẽ chỉ trên chiến hạm, nơi tràn ngập khí tức quân sự dày đặc, mới có cảnh tượng này.Nếu là nơi khác, Hứa Nhạc chắc chắn sẽ bị nghênh đón bằng những ánh mắt muốn giết người và ám khí đoạt mệnh chứ không phải tiếng vỗ tay và hàng ngũ nghiêm trang như thế này.
Nhưng sự hoan nghênh nghiêm túc một cách cố ý này lại khiến Hứa Nhạc vô cùng khó xử.
Đám hỗn trướng này…
Vẻ mặt của Hứa Nhạc lúc này chẳng giống tướng quân đại thắng mà giống đào binh hơn.Hắn liếc thấy mọi người đang cố nhịn cười.Nhất là Lan Hiểu Long và Cố Tích Phong, mặt đỏ bừng, trông như sắp không nhịn được nữa.
Khổ sở lắm hắn mới đến được quầy bar ở giữa khu sinh hoạt, lúc này mới thở phào.Hắn quay sang hạm trưởng Diệp Tiểu Đồng đang ngồi bên cạnh, chào theo kiểu quân đội, rồi nghiêm túc giải thích: “Xin ngài đừng hiểu lầm!”
Hạm trưởng Diệp Tiểu Đồng hớp một ngụm cà phê, nhún vai nói: “Tôi chỉ đến xem náo nhiệt thôi.Anh cần gì phải giải thích với tôi.”
Hứa Nhạc xoay người lại, nhìn đám người trong khu sinh hoạt, cười gượng nói: “Xin mọi người đừng hiểu lầm…”
Không ai thèm để ý đến lời giải thích của hắn.
Lan Hiểu Long đảo mắt, dùng giọng cổ quái và nhịp điệu buồn cười, hạ thấp giọng nói với Tiểu đội 7: “Đi theo một Lão Đại cường hãn như thế này thì oai thật đấy, nhưng mà…bao nhiêu thứ tốt đều bị hắn cướp mất hết, chúng ta còn gì nữa mà phấn đấu?”
Hùng Lâm Tuyền thành thật hơn: “Lão Đại chẳng phải đã nói chỉ là hiểu lầm thôi sao?”
“Hiểu lầm cái lông chim…” Lan Hiểu Long phẫn nộ nói: “Nếu đổi lại là ta với Giản Thủy Nhi hiểu lầm một đêm thì sao? Anh không thấy khi nãy hắn đi ra, trên mặt cười tươi đến mức nào hay sao?”
***
Bị người khác hiểu lầm có vấn đề gì đó với thần tượng quốc dân Giản Thủy Nhi, là loại hiểu lầm tốt đẹp nhất của bất cứ gã đàn ông nào trong Liên bang này.Như Lan Hiểu Long nói, bất cứ gã đàn ông bình thường nào, nếu rơi vào trường hợp như Hứa Nhạc, ngoài việc nổi giận ra, trong lòng cũng khó tránh khỏi một tia đắc ý, có vài phần cảm giác ngọt ngào khó nói nên lời.
Tuy rằng sau khi hoàn toàn tỉnh táo lại, Hứa Nhạc cũng biết suy nghĩ này có chút không đúng.Ít nhất hắn cũng cần bận tâm đến cảm xúc và danh dự của Giản Thủy Nhi.Nhưng rồi hắn lại nghĩ, nếu người ta đã muốn hắn tiếp cận, vậy thì bị hiểu lầm một chút thì có gì phải sợ? Đây là tâm lý bình thường của một gã đàn ông mà.
***
Từ ngày đó trở đi, trong chuyến hành trình dài này, mọi người trên chiến hạm dần quen với việc Hứa Nhạc thường xuyên được gọi lên phòng của Giản Thủy Nhi.Tuy rằng không có lần nào phá kỷ lục 14 tiếng đồng hồ như lần đầu.
Mọi người dần kinh ngạc phát hiện, cô gái thần tượng quốc dân này, hình như là đã thật sự…yêu đương rồi.Nếu không phải hiện tại đang ở trên chiến hạm, họ chắc chắn sẽ dùng tốc độ nhanh nhất, chia sẻ tin tức này cho tất cả người thân, bạn bè của mình.Sau đó cả Liên bang sẽ trở nên hỗn loạn.
Nhưng chỉ có người trong cuộc mới biết tình hình thực tế không phải vậy.Sau đêm uống rượu mừng sinh nhật, Hứa Nhạc và cô thiếu nữ mà hắn bảo vệ, Giản Thủy Nhi, xác thực là đã thân quen hơn trước.Nhưng giữa hai người chỉ là bạn bè trò chuyện, còn rất xa mới nói đến chuyện tình cảm.Trong mắt Hứa Nhạc, Giản Thủy Nhi vẫn là một người cách xa vạn dặm.Còn trong lòng Giản Thủy Nhi, Hứa Nhạc cũng chỉ là người mà gia đình âm thầm sắp xếp để mình thân cận mà thôi…Nhắc đến hai chữ “thân cận”, trong lòng cô thiếu nữ tự nhiên sinh ra một sự mâu thuẫn không có lý do, liền gạt nó qua một bên, không thèm suy nghĩ đến nữa.
Một hồi phong ba trên chiến hạm, rốt cuộc kết thúc bởi một buổi tiệc tối.
Giản Thủy Nhi rời khu vực trung tâm, xuống tầng trệt, vào khu sinh hoạt, cùng mọi người ăn uống giải trí, thậm chí còn đứng trên sân khấu nhỏ cạnh quầy bar hát liên tục ba bài hát.
Thấy tận mắt thần tượng quốc dân đứng trước mặt mình, đám quân nhân trên chiến hạm sau phút kinh ngạc ban đầu, liền liều mạng chạy đến dưới sân khấu chụp ảnh lưu niệm.Nhưng tất cả mọi người, dù là quân nhân thiết huyết, đối diện với thần tượng trong lòng đều trở nên ngượng ngùng, không ai dám đến gần cô.
Sau đó, họ nghe Giản Thủy Nhi khẽ mỉm cười, dùng khuôn mặt đáng yêu, giải thích rằng giữa cô và người quản lý an toàn mắt hí kia hoàn toàn không có gì.Thật kỳ lạ, cùng là giải thích, nhưng không ai tin lời Hứa Nhạc, còn cho rằng hắn là kẻ dối trá.Nhưng Giản Thủy Nhi chỉ cần mỉm cười nói một câu, đám người trên chiến hạm liền tin ngay.
Hứa Nhạc đứng trong góc xa sân khấu, tay cầm tách trà sữa uống từng ngụm nhỏ.Hắn nhìn đám người ồn ào dưới sân khấu và cô thiếu nữ minh tinh, trên mặt nở nụ cười chân thành và tha thiết.Với thân phận của Giản Thủy Nhi ở Liên bang, căn bản không cần phải giải thích với ai.Đây chỉ là ngày hôm qua, sau một buổi nói chuyện phiếm, Hứa Nhạc đã cẩn thận thỉnh cầu cô.Hắn tin rằng sau hôm nay, sẽ không ai đến làm phiền mình nữa…Nhưng không hiểu vì sao, sau khi nghe lời giải thích của cô, trong lòng hắn dâng lên một tia hối hận nhàn nhạt.
Sau khi buổi tiệc kết thúc, Giản Thủy Nhi lại lên khu vực đại sảnh điều khiển ở tầng cao nhất của chiến hạm, lại gây xôn xao.Những quân nhân ở đây dù không được phép rời vị trí, nhưng vẫn nhịn không được quay đầu nhìn cô thiếu nữ tóc tím đang ngồi trên ghế hạm trưởng.
Hứa Nhạc đứng sau lưng Giản Thủy Nhi lo lắng, nếu phía trước chiến hạm bất ngờ xuất hiện một thiên thạch khổng lồ, liệu có ai phát hiện ra và báo động cho hệ thống tự động của chiến hạm không, hay tất cả mọi người sẽ ngã nhào vì va chạm…
Cảnh tượng hiện tại giống hệt hình ảnh nổi tiếng của Giản Thủy Nhi trong Liên bang, chính là nữ hạm trưởng thanh tú, mặc quân phục Trung tá, ngồi trên vị trí sĩ quan điều khiển chiến hạm.Hôm nay cô gái tóc tím đã thật sự ngồi trên ghế hạm trưởng thực thụ.Nếu đám quân nhân ở đây có thể chụp lại khoảnh khắc này, chắc chắn sẽ trở thành những hình ảnh hot nhất trong toàn xã hội Liên bang, đem về tinh cầu S1 có thể đổi lấy một khoản tài sản kếch xù.
Điều này vi phạm điều lệ quân đội, nhưng nữ hạm trưởng Diệp Tiểu Đồng đang ôn hòa đứng bên cạnh, đích thân giảng giải cho Giản Thủy Nhi cách thao tác, điều khiển…Trên khoang điều khiển chiến hạm lúc này, không ai dám phản đối hình ảnh tuyệt mỹ này.
“Nếu tôi là Hiến Binh, có lẽ đã bắt cô rồi đó.” Hứa Nhạc nheo mắt nhìn về phía trước, nhẹ giọng nói.
Giản Thủy Nhi đang ngồi trên ghế hạm trưởng, không quay đầu lại, chỉ nhẹ nhàng nói: “Tôi đã mất một năm rưỡi, nhận được chứng chỉ tốt nghiệp Khoa Điều Khiển Chiến Hạm tại Học Viện Quân Sự I…Tôi ngồi ở đây, hoàn toàn không vi phạm điều lệ nào cả.”
Trong lời phản bác của thần tượng quốc dân lộ ra một tia đắc ý và kiêu ngạo.Nhưng ngay sau đó, giọng nói của nàng trở nên nhẹ hẫng: “Chỉ tiếc là, có lẽ cả đời này tôi cũng không thể chỉ huy một chiếc chiến hạm thật sự, dù chỉ là một chiếc đã giải ngũ.”
Hứa Nhạc lần đầu tiên giật mình, cảm nhận được trong giọng nói của cô gái này có một tia sầu não nhàn nhạt, trầm mặc không nói gì.
***
Vệ tinh II, là vệ tinh số 2 chuyển động quanh một hành tinh lớn tại Đại khu Tây Lâm.Vệ tinh nhỏ này không phải là hành tinh hành chính của Đại khu Đông Lâm, nhưng lại là hành tinh thích hợp cho sự sống của con người nhất trong khu vực này.Không khí của tinh cầu này có lượng đường khí thích hợp.Do ảnh hưởng của khoảng cách đối với hằng tinh và lực hấp dẫn của hành tinh mà nó xoay quanh, nên ngày đêm ở đây có chút hỗn loạn.Nhưng khí hậu của nó thì cực kỳ dễ chịu.
Trên một thảo nguyên có thời gian chiếu sáng dài nhất của tinh cầu này, có một tòa trang viên thật lớn.Tòa trang viên này là sản nghiệp tổ tiên các đời của Chung Gia Tây Lâm.
Hôm nay, trên một khu vực thuộc căn cứ vũ trụ bên ngoài trang viên, một thanh niên khuôn mặt thanh tú, khoảng 25, 26 tuổi, ném cây gậy đánh golf đang cầm trên tay, mang vẻ mặt không thể tin quay sang nhìn thuộc hạ, nói: “Cậu nói…Giản Thủy Nhi sắp đến Tây Lâm à? Ta thích nhất là Giản Thủy Nhi mà, vì sao ta không được biết?”
“Nghe nói là tổ chức biểu diễn ủy lạo quân đội.Do Quân đội Liên Bang sắp xếp.Bên phía tổ trạch vừa mới truyền tin này.”
Trên mặt thanh niên hiện lên vẻ thô bạo, lớn tiếng nói: “Lập tức chuẩn bị phi thuyền! Ta phải trở về ngay!”
“Vâng, thiếu gia.” Thuộc hạ do dự nói: “Nghe nói Giản Thủy Nhi chỉ ở lại chủ tinh ba ngày thôi, không biết có về kịp không.”
“Đương nhiên là phải về kịp.” Gã công tử trẻ tuổi dang rộng hai tay, nhìn lên bầu trời đầy sao và hành tinh đang xoay chuyển trên đầu, hít sâu một hơi, say mê nói: “Ta mãi đến giờ vẫn bị nhốt ở cái nơi Tây Lâm chết tiệt này, không thể đến Thủ Đô Tinh Quyển…hôm nay Giản Thủy Nhi đã đích thân đến đây, ta phải hoan nghênh cô ta một cách nhiệt tình nhất, sau đó để cô ta vĩnh viễn ở bên cạnh ta.”
Thuộc hạ định khuyên can, nhưng nghĩ đến tính cách lãnh khốc và dã man của vị thiếu gia này, hơn nữa vị kia ở tổ trạch đã đi tiền tuyến rồi, đành im lặng, thương hại cho cô gái thần tượng xui xẻo kia.
***
Chiến hạm vũ trụ thế hệ thứ hai của Liên bang có khả năng bay liên tục, xuyên qua tầng khí quyển bao phủ hành tinh chủ của Đại khu Tây Lâm.Lớp kim loại bên ngoài chiến hạm hở ra một số khoảng trống, để hệ thống hạ nhiệt tự động phun ra nước hạ nhiệt đặc biệt, vừa vào không khí liền bốc hơi thành những giọt nước nhỏ như mưa, bao phủ bên ngoài chiến hạm.
Lúc này theo giờ địa phương Tây Lâm là khoảng tám giờ sáng.Mặt trời vừa mọc, chiếu thẳng xuống lớp kim loại hợp kim của chiến hạm, lóe lên hào quang như kim cương.Bề ngoài trong suốt, ánh sáng chói lòa bắn ra xung quanh thân hình khổng lồ, như một vị Thần từ thời Viễn cổ, phá tan mây trắng, chậm rãi hạ xuống khu căn cứ quân sự rộng lớn.
Cùng với tiếng gió xoáy ù ù, trên phi trường số 1 của căn cứ quân sự Trường Phong tại Đại khu Tây Lâm, đột nhiên có một trận gió lốc cấp 12.Mặt đất vốn sạch sẽ bỗng nổi lên vô số bụi mù.
Bốn mươi luồng gió lốc từ thân chiến hạm phun ra cực mạnh, vững vàng dừng lại trên mặt đất, khiến mặt đất rung chuyển.
Một cái bóng râm khổng lồ bao phủ xung quanh.Chiến hạm chở đội ngũ chuẩn bị cho buổi biểu diễn văn nghệ Thắng Lợi, trải qua một hành trình vũ trụ dài, cuối cùng cũng đã an toàn đáp xuống tinh cầu của Đại khu Tây Lâm.

☀️ 🌙