Đang phát: Chương 327
Hứa Nhạc nhìn thấy Đỗ Thiếu Khanh, nghĩ đến người này là một quân nhân chuyên nghiệp, sự lãnh khốc uy nghiêm tựa như một hồ nước sâu thẳm, so với vẻ lạnh lùng mà cậu cố gắng tạo ra trong lớp học, chẳng khác nào một vũng nước nhỏ trên sườn núi.Cậu khẽ cảm thán, dù giọng rất nhỏ nhưng vẫn lọt vào tai các thành viên Tiểu Đội 7 đứng cạnh.
Từ khi xếp hàng chuẩn bị thao diễn, Tiểu Đội 7 luôn đứng nghiêm chỉnh sau lưng Hứa Nhạc.Nghe thấy tiếng cảm thán của cậu, cả Thiếu Tá Lan Hiểu Long cũng giật mình.Mọi người gật đầu, thầm nghĩ vẻ lạnh lùng của cậu chỉ là giả vờ, ai mà không biết? Còn sự uy nghiêm của Sư Đoàn Trưởng trên đài kia mới là thật sự!
Nếu đám quân nhân sĩ quan trong Bộ Chỉ Huy đang theo dõi buổi thao diễn nghe được câu này, có lẽ họ cũng nghĩ như vậy.
Quá trình bố trí quân lực đã kết thúc, hai bên bắt đầu giao tranh, cục diện trở nên vô cùng căng thẳng.Các tướng lĩnh cao cấp cùng tùy tùng từ trên khán đài đi xuống một căn phòng rộng lớn dưới lòng đất.
Căn phòng này vốn là nơi bảo dưỡng quân dụng, nay được trang bị gần 40 màn hình lớn và các thiết bị điện tử, tạm thời đóng vai trò Bộ Chỉ Huy cho buổi thao diễn “Ngày Tốt Nghiệp”.
Ánh sáng nhạt nhòa liên tục thay đổi.Hình ảnh trên màn hình liên tục cập nhật.Máy tính trung ương Liên bang thu thập ảnh chụp vệ tinh, sử dụng khả năng tính toán siêu việt để thể hiện chi tiết hiện trường cho các quan khách theo dõi.
Nhìn quầng sáng thể hiện hình ảnh giao tranh ác liệt, các tướng lĩnh và sĩ quan không ngừng bàn luận.Các sĩ quan của Tổng bộ tham mưu Quân Khu I bận rộn điều phối trên máy tính xách tay.Không khí vô cùng khẩn trương và nghiêm túc.
Hứa Nhạc đứng trong một góc khuất, nheo mắt nhìn các hình ảnh trên màn hình, trong lòng nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ.Các dòng số liệu biến đổi trên máy tính dường như là phân thân của lão già thần bí kia.Nhưng giờ đây, trong mắt cậu, chúng chỉ là những thiết bị điện tử bình thường, không còn hình dáng một ông già mặc lễ phục chỉnh tề.
Ngày còn bé, Hứa Nhạc từng muốn tham gia cuộc thi quân nhân bảo dưỡng của Bộ Quốc Phòng, nên đã học một số tài liệu chiến thuật của Quân đội Liên Bang.Nhưng cậu không phải là quân nhân chuyên nghiệp, nên nhìn những hình ảnh trên 37 màn hình tinh thể lỏng, cùng những thuật ngữ chuyên môn, những đường cong biểu thị tăng giảm, hoàn toàn không hiểu buổi diễn tập đang diễn ra thế nào.
Lan Hiểu Long thấy vẻ bối rối của Hứa Nhạc, hạ giọng giải thích, cậu mới hiểu sơ qua tình hình.
Sư Đoàn Thiết Giáp 7 đóng vai Quân đội Hoàng gia Đế Quốc, đang chiếm ưu thế trong buổi thao diễn.Sau khi dọn dẹp một bãi đất trống, họ chiếm được lợi thế lớn.Dù các đơn vị bộ đội do sĩ quan chỉ huy đã biết trước ý đồ chiến thuật của đối phương, nhưng vẫn không thể ngăn cản Sư Đoàn Thiết Giáp 7 tiến quân.Họ chỉ có thể trơ mắt nhìn sườn mình bị khoét một lỗ hổng lớn.
Sư Đoàn Thiết Giáp 7 là một đơn vị cực kỳ mạnh mẽ, luôn quen với chiến thắng, nhưng không hề kiêu ngạo, mà chỉ sinh ra sự tự tin và dũng khí tuyệt đối.Một đơn vị đáng sợ như vậy, nhưng vẫn chưa được điều đến chiến trường Tây Lâm.Sự bất mãn tích tụ dần.Từ đội trưởng đến binh lính đều mang trong mình ngọn lửa hừng hực.Mỗi khi tham gia thao diễn, họ đều muốn giải tỏa ngọn lửa này, nếu không sẽ bị nó thiêu đốt tạng phủ.
Họ luôn coi các cuộc thao diễn như những trận chiến thật sự.Họ dùng những tiếc nuối và khó khăn của các đơn vị khác để bù đắp sự bất mãn của mình.Họ muốn chứng minh với toàn bộ Liên Bang, họ mới là Sư đoàn mạnh nhất, không nên mãi đóng quân ở một tinh hệ S3 hòa bình.Họ nên được điều đến Tây Lâm, thậm chí là viễn chinh sang Đế Quốc…
Trong vô số cuộc thao diễn, Sư Đoàn Thiết Giáp 7 luôn giành chiến thắng áp đảo.Không chỉ vì khí chất chiến đấu của họ.Trong các cuộc thao diễn, Sư Đoàn Thiết Giáp 7 luôn tấn công mãnh liệt, khiến đối phương lạnh gáy, không còn ý chí phản kháng.Vì vậy, Sư đoàn này và Sư Đoàn Trưởng Đỗ Thiếu Khanh đã tạo nên uy tín và sự kính sợ tuyệt đối.
Điều khiến người khác thêm kính sợ là, Sư Đoàn Thiết Giáp 7 không chỉ biết tấn công, mà còn có kỷ luật, chiến thuật nghiêm minh, năng lực chỉ huy sắc bén.Mọi người đều nghĩ rằng, dưới quân lệnh nghiêm khắc, họ còn có thể ứng biến linh hoạt, và khả năng này sẽ được phát huy mạnh mẽ hơn trên chiến trường.
Sư Đoàn Thiết Giáp 7 được tạo thành từ nhiều doanh đoàn, mỗi doanh đoàn đều lạnh lùng, giống như những cỗ máy không biết mệt mỏi và vô cùng đáng sợ, nhưng lại rất linh động.Dưới sự chỉ huy của Sư Đoàn Trưởng Đỗ Thiếu Khanh, họ hoàn toàn giống như một con quái thú bằng thép sống lại từ thời thượng cổ, khiến người khác cảm thấy không thể chống đỡ.
Hứa Nhạc lo lắng nhìn các hình ảnh trên màn hình, nghe Lan Hiểu Long giải thích, cậu lo lắng cho các học viên sĩ quan đang thao diễn trên sườn núi.Dù Sư Đoàn Thiết Giáp 7 đóng vai Quân đội Hoàng gia Đế Quốc, và Bộ Chỉ Huy sẽ không để họ chiến thắng áp đảo, hơn nữa Đỗ Thiếu Khanh cũng không trực tiếp chỉ huy, nhưng nhìn tình hình hiện tại, cậu vẫn cảm thấy có chút bất ổn.
Những người trong Bộ Chỉ Huy cũng có cùng cảm giác.Dù họ đã quen với việc Sư Đoàn Thiết Giáp 7 luôn chiến thắng, nhưng hôm nay đối thủ là các sĩ quan do Liên Bang đặc biệt bồi dưỡng, chuyên dùng để nghênh đón cuộc chiến với Đế Quốc, nếu kết quả như vậy…
Người có chức vị cao nhất ở đây là Trung Tướng Dịch Phó Tư lệnh, sắc mặt ủ dột.Ông không bàn luận với các tướng quân khác, chỉ im lặng đón nhận áp lực.Thỉnh thoảng có người nhớ ra điều gì, quay lại nhìn ông.
Đỗ Thiếu Khanh ngồi trên ghế ở một góc sảnh chỉ huy.Ông bình thản uống cà phê, không tháo kính râm, khẽ cúi đầu nhìn xuống đất, dường như không quan tâm đến kết quả thao diễn.
Đây có lẽ là khí độ và sự tự tin của một vị tướng quân luôn chiến thắng.
oOo
Buổi trưa, sau bữa ăn đơn giản, Bộ Chỉ Huy lại bắt đầu bận rộn.Nhưng lúc này, sắc mặt của Trung Tướng Dịch đã tươi tắn hơn nhiều.Không khí cũng thoải mái hơn.Bởi vì tình hình thao diễn trên 37 màn hình đang phát triển theo hướng có lợi cho đội quân đại diện cho Quân đội Liên Bang.
Đối mặt với thế tấn công hung mãnh của Sư Đoàn Thiết Giáp 7, các sĩ quan chỉ huy liên hợp dù chống đỡ chật vật, nhưng sau một số trả giá, cuối cùng đã chặn được địch ở khu vực Độc Cô Lĩnh.
Độc Cô Lĩnh là tên khu vực mô phỏng trong buổi thao diễn “Ngày Tốt Nghiệp”.Thực tế nó là một khe núi dài hơn 70 km phía sau căn cứ chỉ huy.Hai bên phải chiếm được căn cứ địa của đối phương.Khu vực này là trọng điểm nhất.Theo Hứa Nhạc biết, Bộ Chỉ Huy gọi nơi này là Độc Cô Lĩnh, vì ở một khu đất biên thùy của Đại khu Tây Lâm, trên một tinh cầu dân sự bị quân viễn chinh Đế Quốc chiếm đóng, thật sự có một Độc Cô Lĩnh như vậy.
Các học viên sĩ quan được chia thành các tiểu tổ nhỏ, phối hợp hành quân.Họ là những nhân tài tổng hợp ưu tú nhất của Quân đội Liên Bang.Lúc đầu họ có chút bối rối trước sự tấn công của Sư Đoàn Thiết Giáp 7, nhưng sau đó đã bình tĩnh lại, thi triển tài năng chỉ huy.Chỉ có điều sự phối hợp giữa các bộ phận vẫn còn cứng nhắc.
Trên chiến trường, một sai sót nhỏ cũng ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng.Các cánh quân liên hợp tạm thời cầm cự với Sư Đoàn Thiết Giáp 7 ở Độc Cô Lĩnh, cần phải phối hợp với cánh quân Doanh Robot Đặc chủng, đột kích từ góc 30 độ.Doanh Robot Đặc chủng có tám robot MX, tránh được sự theo dõi điện tử, đánh tan một Doanh đội Thiết Giáp hậu bị của Sư Đoàn Thiết Giáp 7.
Những con robot hợp kim màu đen nặng nề, giống như những người khổng lồ trầm mặc, di chuyển linh hoạt trên đường núi gập ghềnh.Khói lửa bốc lên.
Các quân nhân và tướng lĩnh trong đại sảnh chỉ huy hít sâu.Đây là lần đầu tiên robot MX thế hệ mới của Liên Bang thể hiện uy lực chiến đấu thật sự, phủ định ấn tượng về sự cồng kềnh của robot, và thể hiện chiến quả rõ ràng.
Một robot MX màu đen thuộc Doanh Robot Đặc chủng nhanh chóng tiến lên, động tác chiến thuật tiêu chuẩn, sắc bén.Hứa Nhạc nheo mắt nhìn, đoán ra phi công bên trong là Hoa Tiểu Ty.Cậu đã dạy họ hơn hai tháng, quen thuộc với động tác điều khiển robot của các sĩ quan, nên có thể đoán ra ai là phi công.
Hoa Tiểu Ty là một trong hai người đứng đầu kỳ khảo hạch robot, nên phải đảm nhận vai trò chủ công của Doanh Robot Đặc chủng.Có tám robot MX, nghĩa là có tám sĩ quan không ở Bộ Chỉ Huy, mà xung phong tuyến đầu.Hứa Nhạc quan sát lâu mới phát hiện Chu Ngọc không có trong tám người này.Cậu nghĩ một chút liền hiểu.Chu Ngọc có khả năng thao tác robot giỏi, nhưng cũng là người có điểm cao nhất trong phần khảo hạch thôi diễn chiến thuật…chỉ thua Tiểu Nguyên một điểm.Trong diễn tập này, anh ta ở lại doanh trại chỉ huy liên doanh, phụ trách chỉ huy chiến thuật cho toàn bộ cánh quân.
Nghĩ đến Chu Ngọc đang chỉ huy liên quân, ngăn cản thế tấn công của Sư Đoàn Thiết Giáp 7, và robot MX mà mình thân thiết đang phát huy vinh quang, Hứa Nhạc dù lạnh lùng cũng cảm thấy một tia kiêu ngạo và tự hào.
Đáng tiếc cậu không thể học được năng lực chỉ huy để gia nhập Bộ Chỉ Huy trung tâm.Hứa Nhạc thầm nghĩ, nếu mình làm sĩ quan chỉ huy trên chiến trường, thì mấy gã sĩ quan từng bị mình mắng, tùy tiện một người cũng có thể đánh bại đơn vị của mình…Đây là sự chênh lệch về trình độ.
Nghĩ đến đây, cậu đột nhiên nghĩ đến vị Sư Đoàn Trưởng, hôm nay ông ta không trực tiếp chỉ huy.Cậu liếc nhìn Đỗ Thiếu Khanh đang ngồi nghiêm nghị, sắc mặt vẫn lạnh lùng.Nhưng không hiểu sao, Hứa Nhạc vẫn cảm thấy trong khóe mắt ông ta có một đường cong nhỏ, giống như đang biểu đạt sự khinh thường.
0O0
Cuộc thao diễn “Ngày tốt nghiệp” là một chiến trường mô phỏng chân thật.Tỷ lệ mô phỏng là 70%.Quy mô chiến đấu, tính toán hỏa lực, thời gian tiến hành…đều tuân theo tỷ lệ này, và hoàn cảnh thực tế cũng gần giống với hoàn cảnh thật.
Trời sắp tối, buổi thao diễn “Ngày Tốt Nghiệp” chính thức kết thúc.
Cuộc thao diễn này đặt ra năm mục tiêu chiến thuật chính.Dưới sự tỏa sáng của robot MX, và sự chỉ huy chính xác của các học viên sĩ quan, đội quân liên hợp đã tấn công mạnh mẽ, hoàn thành hai mục tiêu.Còn Sư Đoàn Thiết Giáp 7, với khả năng chiến đấu mạnh mẽ, đã hoàn thành ba mục tiêu chiến thuật.
Sự bình tĩnh của Sư Đoàn Thiết Giáp 7 được thể hiện rõ ràng khi toàn quân xếp hàng quay về doanh trại.Những màn hình trong đại sảnh Bộ Chỉ Huy chiếu rõ hình ảnh.Sư Đoàn Thiết Giáp 7 theo các sĩ quan cao cấp quay về doanh trại.Ai ai cũng lạnh lùng, bình tĩnh và kiêu ngạo.Sự kiêu ngạo này dường như không bao giờ mất đi.Một đơn vị từ trước đến nay chỉ có thắng không có bại, quả thật đáng sợ.Cũng đáng sợ như vị Sư Đoàn Trưởng của họ.
Mọi người trong Bộ Chỉ Huy khá hài lòng với kết quả này.Trên mặt Trung Tướng Dịch cũng xuất hiện nụ cười.Quân đội Liên Bang đã quen với việc Sư Đoàn Thiết Giáp 7 luôn thắng, nhưng hôm nay các sĩ quan mới tốt nghiệp có thể chỉ huy liên quân, dù thất bại nhưng không đến mức quá tệ.Nếu mọi người tiếp tục chống đỡ thêm một ngày nữa, phòng tuyến sẽ sụp đổ.Nhưng đây là kết quả tốt nhất trong nhiều năm qua.Các sĩ quan mà Liên Bang bồi dưỡng, cũng không khiến Quân đội Liên Bang quá mất mặt.
oOo
Sau khi thao diễn kết thúc, các đơn vị tham chiến bắt đầu rời khỏi căn cứ.Hứa Nhạc nhìn những chiếc chiến hạm vận tải bay đi như che kín bầu trời, trong lòng có chút buồn bực.Tài nguyên khoáng sản trong Liên Bang vốn rất thiếu thốn, nhưng một cuộc thao diễn bình thường, lại có thể mang theo mấy ngàn người từ mấy tinh cầu đến xem.Xem ra Liên Bang vì chuẩn bị chiến tranh với Đế Quốc, thật sự không tiếc bất cứ giá nào.
Cậu quay đầu lại, nhìn thấy mấy sĩ quan đang xếp hàng đứng đó, Hứa Nhạc khẽ nheo mắt lại mỉm cười.Các giáo quan khác đang đứng bên cạnh cậu, cậu là giáo quan huấn luyện robot, nên không tiện nói gì cả.Nhưng tâm trạng vui vẻ của cậu không kìm được lộ ra ngoài mặt.Cậu tuy còn trẻ, nhưng các sĩ quan trước mặt cũng coi như là học trò của cậu, đây có lẽ là cảm giác của một sư phụ nhìn thấy học trò thành đạt.
Các sĩ quan này cũng không che giấu nụ cười trên mặt.Dù họ đều kiêu ngạo, nhưng tạm thời hợp thành một đội, chỉ huy một đơn vị không quen thuộc, cư nhiên có thể cùng Sư Đoàn Thiết Giáp 7 đánh thành một kết quả như vậy, họ có lý do để kiêu ngạo.
Chu Ngọc và Hoa Tiểu Ty là nhân vật tiêu điểm trong các sĩ quan đợt này.Vì trong thao diễn, Chu Ngọc phụ trách đưa ra chiến thuật chỉ huy toàn cục, còn Hoa Tiểu Ty phụ trách lần đột kích nguy hiểm nhất.Hai người này là công thần lớn nhất.
Lông mày của Hoa Tiểu Ty nhướng lên, sung sướng không nói nên lời.Chu Ngọc thì vẫn ôn nhuận, quân tử, nhẹ nhàng mỉm cười với những người chúc mừng mình.
Ngay lúc này, đội ngũ quân nhân đang ồn ào đột nhiên im lặng.Vì vị Tướng quân phụ trách thị sát tổng kết thao diễn đã đến đây.Khiến mọi người bất ngờ là, người đến lại là Sư Đoàn Trưởng Sư Đoàn Thiết Giáp 7, Đỗ Thiếu Khanh.
Toàn trường im lặng.Các sĩ quan đứng thẳng, tim đập nhanh, cảm xúc cuồng nhiệt toát ra trong mắt.Nếu được danh tướng Đỗ Thiếu Khanh tán thưởng, đó là vinh quang mà không sĩ quan nào cưỡng lại được.
Tiếng bước chân đơn điệu vang lên.Đỗ Thiếu Khanh, vẫn mang kính râm, lạnh lùng đi tới.Ba sĩ quan của Sư Đoàn Thiết Giáp 7 đi theo sau lưng ông.Khi đến trước hàng sĩ quan, ba người dừng lại.
Nhưng Đỗ Thiếu Khanh không dừng lại, chiếc giày quân dụng sáng bóng chậm rãi đạp nhẹ trên mặt đất, giống như đạp lên trái tim của từng người ở đó.Ông từ bên trái hàng thong thả bước sang bên phải hàng, cuối cùng dừng lại, lạnh lùng liếc nhìn các sĩ quan.Cuối cùng môi ông khẽ nhếch lên, giọng nói sắc như dao vang lên:
– Được xưng là những sĩ quan ưu tú nhất cả Liên Bang, tiếp nhận huấn luyện tám tháng, kết quả là nuôi dưỡng ra một đám phế vật.
