Đang phát: Chương 265
Một tiếng “tách” nhỏ vang lên, âm thanh nghe thật vui tai, tựa như tiếng máy đánh chữ cổ trưng bày trong viện bảo tàng, vô cùng thanh thúy và lay động lòng người.
Nhiều năm trước, giới báo chí Liên Bang dùng những chiếc máy đánh chữ cổ này để truyền tải tin tức, tạo ra những thông tin nhanh chóng và chính xác.Một số tin tức thoạt nhìn có vẻ điên rồ, nhưng sau này người dân Liên Bang sẽ nhận ra chúng rất có ích cho tương lai của Liên Bang, đó chính là tiếng nói của tin tức.
“Văn phòng Tổng thống gọi điện, hỏi tòa soạn chúng ta rốt cuộc muốn làm gì?”
Cánh cửa phòng tổng biên tập bị đẩy ra, trưởng ban phóng viên tờ nhật báo Thủ Đô, phóng viên Ngũ Đức, người gần hai tháng nay đã chạy khắp các đại khu Liên Bang để âm thầm điều tra, bước vào gặp tổng biên tập Bob, nhún vai nói: “Ban giám đốc cũng gọi rất nhiều cuộc điện thoại, tỏ vẻ đặc biệt quan tâm đến chuyện này, hỏi anh một câu thật lòng, anh đã chuẩn bị tâm lý cho chuyện này chưa?”
Tổng biên tập Bob mỉm cười: “Liên Bang ngày nay, chắc chắn không có chuyện ám sát để bịt đầu mối đâu.”
Chỉ có hai người họ biết rằng bài báo lên án nghị viên Mạch Đức Lâm đã được viết cẩn thận từ nhiều ngày trước.Chỉ là trước đây, tổng biên tập Bob luôn trì hoãn, không cho xuất bản.Cho đến khi vụ bê bối sao chép của viện Khoa học Liên Bang bị phanh phui, tổng biên tập Bob mới cảm nhận được một làn sóng nổi dậy trong Liên Bang, lập tức quyết định xuất bản nó.
Nhớ lại cuộc tranh cãi ngày trước trong chính căn phòng này, phóng viên Ngũ Đức thoáng trầm mặc nhìn vị tổng biên tập già nua tóc hoa râm trước mặt, nói: “Phải công nhận thời cơ anh chọn vô cùng chính xác, lúc đó tôi không nhìn xa trông rộng, cứ nghĩ anh đã vứt bài báo của tôi vào sọt rác rồi.”
Tổng biên tập Bob thở dài: “Không phải là không đưa tin, mà là thời điểm chưa đến thôi.Liên tiếp những chuyện chấn động Liên Bang xảy ra…Lúc này đăng tin, bất luận là Chính phủ Liên Bang, giới truyền thông hay người dân đều sẽ kinh hãi tột độ.Dù sao tôi cũng không muốn dùng bài báo này tạo nên sự rung chuyển trong Liên Bang.”
Ngũ Đức nhún vai, tỏ vẻ đã hiểu ý tổng biên tập Bob: “Sống lâu trên thuyền cá thối thì sẽ không thấy cá có mùi thối nữa…Chỉ là lựa chọn thời điểm này để đưa tin có thể sẽ bị người khác chỉ trích là ‘đội trên đạp dưới’ không?”
Tổng biên tập Bob châm một điếu xì gà, hút hai hơi rồi nói: “Tôi đã chuẩn bị tâm lý từ đầu rồi…Anh cũng nên chuẩn bị đi.Đến giờ này còn sợ gì nữa chứ? Ít nhất cũng phải để loạt bài này đăng xong trọn vẹn rồi tính tiếp.”
Bài báo đầu tiên của tờ Nhật báo Thủ Đô chỉ là một lời cảnh báo.Mọi người trong Liên Bang đều hiểu rõ, nếu không có chứng cứ rõ ràng, chính xác thì một tờ báo uy tín như nhật báo Thủ Đô sẽ không đưa ra lời lên án như vậy.Chắc chắn những bài báo tiếp theo sẽ đưa ra những bằng chứng liên quan trực tiếp.
Quả nhiên không sai, ngay ngày hôm sau, tờ Nhật báo Thủ Đô đăng tiếp một bài báo dài hơn.Cũng như ngày hôm trước, mặc dù số lượng phát hành đã tăng gấp ba, nhưng vẫn không còn một tờ nào sau khi bán ra.
Các tầng lớp trong Liên Bang, từ thượng lưu đến người dân bình thường, học giả, trí thức, công nhân…đều chăm chú theo dõi những hình ảnh và tư liệu chứng cứ đăng trên tờ nhật báo Thủ Đô…toàn bộ đều kinh sợ.Trong lúc nhất thời, tình hình Liên Bang biến động.
Một loạt bài báo liên tiếp của tờ nhật báo Thủ Đô đăng tải quá trình điều tra vụ khủng bố tại buổi biểu diễn ở Hoàn Sơn Tứ Châu.Càng về sau, các bài báo đều là hình ảnh chứng cứ, sơ đồ tổ chức rõ ràng, số liệu chứng cứ và nhân chứng cụ thể…tràn ngập trên các trang báo.Đặc biệt, trang web của tờ nhật báo điện tử còn đăng tải các đoạn ghi âm và video ngắn.
Tất cả tư liệu điều tra đều chĩa mũi dùi trực tiếp vào nghị viên Mạch Đức Lâm.
Những bài báo này đã tạo thành một chấn động mạnh mẽ, kéo dài đến tận mấy ngày sau.Đến bài báo của ngày thứ tư, nội dung chuyển hướng sang những ngày đầu năm, ngày 1 tháng Giêng năm 67 Hiến Lịch 37…
Bài báo cho biết ngày đó tại sân vận động Lâm Hải Châu đã xảy ra một sự kiện không ai ngờ tới.Tờ nhật báo dũng cảm vạch trần sự kiện đó là một cuộc xung đột vũ trang khủng khiếp đã bị chính phủ Liên Bang tìm mọi cách che giấu.Một nhân vật lớn không tên của Liên Bang đã bị Quân khu II của quân đội Liên Bang tiến hành tập kích ám sát.
Trong bài báo, phóng viên vạch rõ ràng rằng, trong số các quân nhân dự định tham gia vào đợt tổng tiến công mùa xuân của quân khu II, sau sự kiện khủng bố đó, có 7 người đã tự sát trong quá trình điều tra của chính phủ.Vị phó bộ trưởng bộ quốc phòng đương nhiệm lúc đó, tướng quân Dương Kính Tùng, được thông báo là chết vì bệnh, nhưng thực tế là tự sát vì sợ tội.
Bài báo này vừa mới đưa ra đã khiến cả Liên Bang rúng động, vô số người kinh sợ.Sự việc khủng khiếp đến mức nào, lại còn liên quan đến quân đội Liên Bang, thậm chí khiến phó bộ trưởng bộ quốc phòng phải tự sát?
Bài báo trực tiếp chỉ trích nghị viên Mạch Đức Lâm, nhưng lại thiếu những chứng cứ và nhân chứng quyết định nhất.
Ủy ban tổng tuyển cử Liên Bang lấy lý do tiến hành ứng cử công bằng, yêu cầu tờ Nhật báo Thủ Đô ngừng ngay loạt bài về sự kiện này.Nhưng tổng biên tập Bob thể hiện sự mạnh mẽ và kiên định với công lý.Ông phát biểu rằng, dù phải đưa lên Đệ Nhất Pháp Viện, ông cũng sẽ tiếp tục đăng loạt bài này đến số cuối cùng.Chỉ khi Hội đồng Tòa án tối cao của Pháp viện Liên Bang phán quyết những bài báo đó có khuynh hướng không công bằng nghiêm trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc tổng tuyển cử tổng thống Liên Bang thì những bài báo này mới có thể chấm dứt.
Việc Hội đồng tòa án tối cao Pháp viện Liên Bang ra lệnh cấm đối với một cơ quan ngôn luận nào đó trong Liên Bang là chuyện đã rất lâu không xảy ra.Vì thế, cả Liên Bang chỉ có thể trơ mắt nhìn tờ nhật báo Thủ Đô điên cuồng đưa ra những tin tức chấn động.
Không ai biết độc giả Liên Bang đánh giá chuyện này như thế nào.Bởi vì danh dự và uy tín nhiều năm của tờ nhật báo Thủ Đô, cùng với việc nó được xem là mang sắc thái “Kiều Trì Tạp Lâm”, khiến cho việc tờ báo lên án một người cũng được xem là người phát ngôn của chủ nghĩa “Kiều Trì Tạp Lâm” như nghị viên Mạch Đức Lâm, trở nên đặc biệt nghiêm trọng.Hơn nữa, những bí mật động trời này được công bố cùng với những chứng cứ chính xác, suy luận hoàn toàn hợp logic, vì vậy, khả năng xác thực của tin tức đó nhất thời được tăng lên rất nhiều.
Rất nhiều người hoài nghi về chuyện này, nhưng tuyệt đại đa số vẫn cho rằng loạt bài báo này chỉ là đang điều tra, chưa có được chứng cứ chính xác.Một số người có thói quen bàn luận âm mưu chính trị lại cho rằng những chứng cứ đưa ra thập phần gượng ép và hoang đường.
Các phe phái chính trị trong giới báo chí cũng bắt đầu lên tiếng phê bình, cho rằng trong tình huống nhạy cảm như thế này mà tờ Nhật báo Thủ Đô lại đưa ra những bài báo như vậy là không đủ cẩn thận, điều mà một tờ báo nổi tiếng nên có.
Đám thanh niên vốn thờ phụng chủ nghĩa “Kiều Trì Tạp Lâm” còn thể hiện thái độ chính thức hơn nhiều.Bọn họ phẫn nộ cho rằng đây là động thái của những thế lực ngoan cố lâu đời của Liên Bang, không muốn nghị viên Mạch Đức Lâm, người đến từ Hoàn Sơn Tứ Châu, người đại diện cho tầng lớp dân chúng dưới đáy xã hội, trở thành Tổng thống của Liên Bang.Tờ nhật báo Thủ Đô là công cụ ngôn luận của những thế lực đen tối này, là chó săn chính trị vô sỉ của bọn đại nhân vật trong Liên Bang.
“Rất nhiều phóng viên đang chờ chúng ta dưới phòng họp báo.”
Phóng viên Ngũ Đức biểu tình âm trầm liếc mắt nhìn xuyên qua biểu tượng ánh trăng khuyết treo dưới lầu, nhìn xuống mấy chục sinh viên của đại học Thủ Đô đang đứng đầy phía dưới con đường Tạp Tân.Mấy đám sinh viên này hôm nay chạy tới đây yêu cầu tòa soạn phải lên tiếng giải thích về bài báo của mình, hơn nữa còn kéo tới không ít phóng viên của các tờ báo khác.
“Nghị viên Mạch Đức Lâm mấy chục năm nay đã xây dựng nên một hình tượng rất khó lung lay, trên toàn bộ vũ đài chính trị Liên Bang, đại khái chỉ có nghị viên Mạt Bố Nhĩ là có thể đứng ngang với ông ta.Nhưng trong lòng đám môn đồ của chủ nghĩa “Kiều Trì Tạp Lâm” này thì chỉ có ông ta mới chính thức là nhân vật thần tượng, đại diện cho sự công bằng trong xã hội.”
Tổng biên tập Bob thu dọn các tài liệu văn kiện bừa bộn trên bàn, cùng phóng viên Ngũ Đức đi xuống phòng họp báo.Chỉ trong mấy ngày đăng tin gần đây, hai người họ đã chịu áp lực cực kỳ lớn, có lẽ cả đời này cộng lại cũng chưa bằng.Những áp lực này không chỉ đến từ giới thượng tầng Liên Bang, mà còn đến từ sự nghi hoặc, phẫn nộ của người dân bình thường.Thậm chí ngay cả người nhà của họ cũng không hiểu cho, chỉ mới mấy ngày qua mà họ đã tiều tụy hẳn đi.
Đám phóng viên của các tờ báo khác đang đứng đầy trong phòng họp báo nhìn thấy hai người họ bước vào, thoáng liếc mắt trao đổi với nhau rồi bắt đầu ngay vào công việc của họ.Đám phóng viên này trên danh nghĩa là đến phỏng vấn các sinh viên chạy đến đây kháng nghị, nhưng thực tế họ quan tâm hơn đến việc hai người này lên án nghị viên Mạch Đức Lâm.
Tổng biên tập Bob ngồi xuống ghế chủ tọa, mỉm cười nhìn đám đồng nghiệp đang đứng khắp xung quanh nói: “Có câu hỏi nào muốn hỏi, mọi người cứ việc hỏi đi.Năm xưa tôi cũng từng là phóng viên chạy tin tức, nên hiểu rõ tâm lý muốn tìm đáp án của mọi người.”
Các phóng viên đều cười, sau đó một người trực tiếp hỏi: “Những hình ảnh, tư liệu, số liệu, ghi âm, video đăng trong loạt bài sự kiện lần này có nguồn gốc pháp lý hay không? Nguồn gốc từ đâu mà có? Nếu vấn đề này không rõ ràng thì tôi nghĩ tính xác thực của bài báo sẽ giảm đi nhiều.”
Các phóng viên ở đây không hy vọng có thể biết được nguồn gốc chính xác của những tư liệu trong tờ báo kia.Hơn nữa, cho dù họ có biết, tòa soạn báo cũng nhất định không dám đăng rõ ràng.Sự phẫn nộ, tức giận, mắng chửi của đám sinh viên đứng phía dưới đã chứng minh rõ ràng tính phiêu lưu của hành động đó.
“Chúng tôi khẳng định phải bảo vệ bí mật của nguồn cung cấp tư liệu.Thực tế thì những tư liệu đó được người khác gửi nặc danh đến tòa soạn.” Phóng viên Ngũ Đức trả lời.”Tất cả những người làm báo chúng ta đều biết rõ rằng những tư liệu được gửi nặc danh như thế này không có tính pháp lý chắc chắn.Vì vậy, về phương diện điều tra chi tiết hai sự kiện xảy ra ở hai đặc khu lần này, tôi đã bỏ ra hai vạn đồng Liên Bang để mời mười mấy người chuyên săn tin tức mới có được.”
“Những người săn tin chợ đen à?” Gã phóng viên kia thoáng không tin nổi, lắc đầu.
Phóng viên Ngũ Đức nhún vai: “Đừng xem thường đám người săn tin chợ đen đó, chỉ cần trả thù lao xứng đáng thì hiệu quả làm việc của họ còn cao hơn cả đám nhân viên chuyên nghiệp của bộ tư pháp và cục điều tra Liên Bang nữa.”
Tiếp theo đó là mấy câu hỏi về những vấn đề liên quan, tổng biên tập Bob và phóng viên Ngũ Đức thay phiên nhau trả lời rõ ràng.
Đột nhiên, một vị phóng viên trung niên từ đầu đến giờ vẫn trầm mặc đứng gần đó bất ngờ lên tiếng: “Bob, tôi không phải muốn phỏng vấn ông, mà muốn hỏi ông mấy câu về những thắc mắc của tôi đối với loạt bài lần này.”
Tổng biên tập Bob và các phóng viên trong phòng họp báo đều biết vị này tên là Tất Ma, thậm chí có thể nói là vô cùng quen thuộc.Bởi vì ông ta là một phóng viên nổi tiếng liều mạng trong Liên Bang, từ khi bắt đầu sự nghiệp đến nay, ông ta đã viết không ít bài báo vạch trần bộ mặt của rất nhiều nhân vật lớn trong Liên Bang, khiến không biết bao nhiêu người phẫn nộ.
Một khi đã nói không phải phỏng vấn, các phóng viên khác trong phòng đều hiểu ý, đồng loạt tắt các thiết bị ghi âm, ghi hình, im lặng lắng nghe.
Tất Ma thoáng trầm mặc rồi nói: “Ông cũng biết rõ tôi là hạng người như thế nào rồi.Đối với hành động lần này của các ông, tôi cho rằng trước kỳ tổng tuyển cử tổng thống Liên Bang mà các ông lại tung ra loạt bài báo như thế này là không phù hợp.Nói thế nào đi nữa, tôi vẫn tin tưởng nghị viên Mạch Đức Lâm.Tạm thời không nói tới chuyện các chứng cứ và căn cứ suy luận của các ông có chính xác hay không, hay liên quan đến ông ta bao nhiêu…Nhưng mà…”
Phóng viên Ngũ Đức phẫn nộ chỉ vào những hình ảnh trên tờ báo trong tay: “Cái gì mà suy luận dựa vào căn cứ? Chẳng lẽ ông nói cô gái tóc vàng trên bức hình này không phải thư ký riêng của nghị viên Mạch Đức Lâm hay sao? Chẳng lẽ lão già kia không có chút quan hệ nào đối với những việc mà thuộc hạ của ông ta làm hay sao?”
Tất Ma cau mày cúi đầu: “Nhưng những người đó đều đã chết hết cả rồi…Tôi cũng không muốn tranh luận với các ông về chuyện này.Tôi chỉ suy nghĩ là nếu nghị viên Mạch Đức Lâm đúng là nhân vật chủ chốt đứng sau tấm màn này, vậy thì vì nguyên nhân gì ông ta phải làm vậy? Bất luận là sự kiện ám sát tại sân vận động Lâm Hải Châu hay vụ khủng bố tại buổi biểu diễn ở Hoàn Sơn Tứ Châu…đối với một nhân vật luôn thể hiện sự hòa bình như ông ta mà nói, cũng không có bất cứ lợi ích gì cả…Phá hỏng hiệp nghị hòa giải giữa Chính phủ Liên Bang và Phiến Quân…Màn tử vong thảm khốc này đã chia Công dân Liên Bang thành hai phe đối lập.Nghị viên Mạch Đức Lâm là một chính khách cực kỳ kinh nghiệm, chắc chắn biết chuyện này không có lợi cho con đường tranh cử của ông ta.Hơn nữa, trong vụ khủng bố lần trước, bản thân ông ta cũng có mặt tại hiện trường, suýt chút nữa mất mạng.Nội bộ Liên Bang bị chia năm xẻ bảy, đối với một người luôn ủng hộ hòa bình như ông ta, đó là một bóng đen u ám, chứ không phải vầng hào quang…”
Tổng biên tập Bob im lặng lắng nghe, tất cả các phóng viên trong phòng họp báo cũng vô cùng im lặng lắng nghe.Tất cả mọi người đều là phóng viên, thấu hiểu chặt chẽ tình hình chính trị, có sự nhạy cảm trời sinh.Họ hiểu rất rõ những lời Tất Ma nói cực kỳ có lý.Nói đi nói lại, không ai hiểu nổi động cơ của những hành động này của nghị viên Mạch Đức Lâm.
Về vấn đề động cơ phía sau của vị nghị viên này, từ rất lâu trước đây, Hứa Nhạc cũng đã từng suy đoán, Thai phu nhân cũng đã từng suy đoán, ngay cả Lâm Bán Sơn, lúc trước khi ngồi bên cạnh những cánh đồng lúa mạch bên cạnh đường sắt cao tốc đêm hôm đó cũng đã từng tự hỏi.Nhưng những người đương sự đó, hoặc là những người đại trí tuệ trong Liên Bang, cũng không cách nào đoán được trong lòng nghị viên Mạch Đức Lâm đến tột cùng đang suy nghĩ gì.Cũng không ai tìm ra được lý do cho những hành động đó của ông ta.
Sau khi đợi Tất Ma nói hết, tổng biên tập Bob trầm mặc một lúc rồi nói: “Tôi cũng rất muốn tìm ra động cơ của những hành động của ông ta, nhưng lại không cách nào tìm ra được.Chẳng qua tôi chỉ muốn nói một điều.Thân là người làm báo, chúng ta chỉ cần tìm ra sự thật và nói lại sự thật cho mọi người biết, còn động cơ thật sự đứng sau những sự thật đó là chuyện của những nhân viên công vụ, của Cục Điều Tra…”
Ông ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào các phóng viên trong phòng họp báo, bình tĩnh nói: “Báo chí sẽ không tuyên án một người có tội hay không có tội, mà chỉ cho những công dân trong Liên Bang biết người đó đã từng làm những chuyện gì.Còn có tội hay vô tội, đó là do sự phán xét trong lòng của độc giả mà thôi.”
Tất Ma vẫn không chịu buông tha, lắc đầu: “Nhưng trong những bài suy luận của các ông, trong cái mà các ông tự cho là sự thật đó, trong từng câu từng chữ trên bài báo, đều đã thể hiện khuynh hướng của riêng bản thân các ông.Các ông đã chính thức tuyên án về phương diện đạo đức cá nhân của ông ta.Làm như vậy theo tôi là không đúng!”
Tổng biên tập Bob nói: “Tin tức trên báo, thực tế là viết lại góc nhìn của người viết ra bài báo đó.Tôi thừa nhận, tôi và Ngũ Đức đều có những bình luận của riêng mình.Nhưng trong lần đưa tin này, chúng tôi đều vô cùng cẩn thận trong việc sử dụng câu chữ.”
Sau khi buổi họp báo kết thúc, các phóng viên dần dần tan đi, nhưng Tất Ma vẫn ở lại.Ông ta cùng tổng biên tập Bob quay vào phòng tổng biên tập, ngồi cầm ly cà phê, nhìn tổng biên tập Bob, nghiêm túc nói: “Chúng ta quen nhau mấy chục năm rồi.Những lời nói lúc nãy của ông chỉ có thể thuyết phục đám phóng viên trẻ thôi, chứ không thuyết phục được tôi.Khuynh hướng của báo chí trước giờ đều có ảnh hưởng vô cùng nghiêm trọng.Trước đó anh đã phán xét nghị viên Mạch Đức Lâm có tội, sau đó mới bắt đầu tìm chứng cứ.Chặt chẽ cẩn thận? Tôi cho rằng những lời nói chặt chẽ cẩn thận lúc trước của ông rõ ràng là một sự chê cười.”
Tổng biên tập Bob nhìn thẳng vào mắt Tất Ma: “Quả thật là không đủ chặt chẽ cẩn thận.Nhưng anh cũng phải hiểu rõ ràng, bây giờ là thời điểm nào rồi? Một người như ông ta, nếu sau này thật sự trúng cử chức Tổng thống Liên Bang, nếu quả thật ông ta là kẻ hạ độc thủ sau những sự kiện đó…Nếu tôi chỉ vì giữ lấy danh tiếng chặt chẽ cẩn thận mà khiến Liên Bang phải trả một cái giá quá đắt như vậy…Đến lúc đó, đó mới thật sự là một sự chê cười chân chính.”
Tất Ma buông tách cà phê xuống, phẫn nộ chất vấn: “Cho nên ông mới lợi dụng quyền lực của mình, dùng dư luận của công chúng để đạp ông ta xuống hay sao?”
Tổng biên tập Bob lạnh lùng nhìn Tất Ma: “Ông cũng đã đọc qua những bài báo mà chúng tôi đã phát hành, ông cũng nên có sự phán đoán của bản thân mình.Theo ông, nghị viên Mạch Đức Lâm rốt cuộc có tội hay vô tội?”
Tất Ma trầm mặc một lúc, thật lâu sau mới lắc đầu, nói: “Tôi cũng không biết.Có lẽ tôi thật sự không hy vọng trong giới chính trị lại xuất hiện một nhân vật hai mặt, có thể đùa bỡn với lòng tin của vô số người trong Liên Bang, bao gồm cả tôi.”
Tổng biên tập Bob cau mày: “Có tội hay không có tội, chung quy là chuyện cần Bộ Tư Pháp phải đích thân điều tra.Hơn nữa, tôi cũng không cho rằng chỉ mấy bài báo của tờ Nhật báo Thủ Đô có thể khiến nghị viên Mạch Đức Lâm thất bại trong kỳ tổng tuyển cử tổng thống lần này.Châu trưởng La Tư trước đây khi quản lý Kinh Châu đã khiến nó phát triển kinh tế khủng khiếp, khiến cả Liên Bang phải hoa mắt.Cộng thêm nghị viên Mạch Đức Lâm với công lao tạo thành hiệp nghị đại hòa giải, phần thắng của họ vẫn còn rất lớn.”
Tất Ma hỏi: “Ông ủng hộ Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ à? Năm nay tôi cũng không định bỏ phiếu.”
Tổng biên tập Bob vỗ vào ngực trái, kiên định nói: “Tôi chỉ ủng hộ cái này…”
