Đang phát: Chương 258
Không hề để ý đến vẻ mặt đầy cảm xúc của Lý Phong, Hứa Nhạc chỉ im lặng nhìn hắn, như thể không cảm nhận được sự tức giận và sát khí của chàng thiếu niên 16 tuổi này.Anh chỉ bình tĩnh chờ đợi câu trả lời.
Đúng lúc này, Thi Thiếu tướng, cấp trên tại căn cứ Hạm đội vành khuyên, vội vã chạy đến sau khi nhận được thông báo.Ông là người có chức vị cao nhất của Quân đội Liên Bang tại đây.Dù Lý Phong có xuất thân danh giá và địa vị cao, Thi Thiếu tướng vẫn không dám quá lấn át, chỉ khẽ cúi đầu sang một bên.
Thi Thiếu tướng lạnh lùng nhìn Hứa Nhạc rồi lại nhìn Lý Phong.Trong mắt ông, Lý Phong là một quân nhân xuất sắc, dù tính cách có hơi nóng nảy.Quân đội Liên Bang cần những người như vậy.Còn Hứa Nhạc, phi công đến từ Công ty Cơ khí Quả Xác, người đã chiến thắng trong trận đối đầu robot trên núi Tạp Kỳ, cũng đã giành được sự tôn trọng của quân đội.Ông không muốn quá khắt khe với ai trong số họ, nhưng tình hình này buộc ông phải lên tiếng răn dạy.
Cuộc xung đột tạm thời chấm dứt, nhưng chưa thực sự kết thúc.Ít nhất, trước khi trở về căn cứ Cựu Nguyệt, họ cần giải quyết dứt điểm vụ cá cược trước đó.
Một chiếc phi thuyền quân dụng đã sẵn sàng trên nóc căn cứ.Dưới sự hộ tống của quân nhân, Hứa Nhạc và Lý Phong lên phi thuyền, quay về khu lắp ráp thiết bị quân dụng của căn cứ Cựu Nguyệt.Sau vài tiếng bay, phi thuyền hạ cánh giữa sự chào đón của đám đông.
Dưới ánh đèn hành lang tự động, những quân nhân vừa bước ra khỏi phi thuyền nhận được sự chú ý của vô số người.Những người đang bận rộn tại căn cứ Cựu Nguyệt đều dừng công việc, mang theo nhiều cảm xúc khác nhau tiến đến.
Theo quy định bảo mật của Quân đội Liên Bang và Cục Hiến chương, những người từng chứng kiến trận chiến trên núi Tạp Kỳ bị cấm tiết lộ thông tin.Nhưng cấm nói không có nghĩa là cấm nghĩ.Các quân nhân ở căn cứ Cựu Nguyệt nhìn Hứa Nhạc và Lý Phong đi giữa đám quân nhân hộ tống, mỗi người một tâm trạng.Họ đều biết rõ về cuộc cá cược giữa hai người, tự hỏi liệu truyền nhân của Quân thần có thực sự cúi đầu trước người quản lý kỹ thuật gầy gò kia không.
Khi đến cuối hành lang tự động, vào căn cứ Cựu Nguyệt, hai người rẽ theo hai hướng khác nhau.Đúng lúc này, Lý Phong đột ngột dừng lại.
Hứa Nhạc cũng dừng lại, quay đầu nhìn thân hình vạm vỡ của chàng trung tá trẻ tuổi, im lặng chờ đợi.
Lý Phong chậm rãi xoay người, im lặng một hồi lâu rồi hít sâu một hơi, nói bằng giọng bình thường:
– Hứa tiểu thúc, hy vọng sẽ có ngày gặp lại…
Hứa Nhạc ngạc nhiên rồi mỉm cười.Nụ cười của anh rạng rỡ, mắt híp lại như hai vầng trăng lưỡi liềm, nói:
– Mỗi lần gặp nhau cậu phải gọi tôi một tiếng tiểu thúc.Tôi nghĩ chắc cậu không muốn gặp lại tôi nhiều lần đâu…
Mọi người trong đại sảnh căn cứ Cựu Nguyệt im lặng đến nghẹt thở.Khi nghe thấy hai câu nói này, họ không thể kìm nén cảm xúc phức tạp, ồ lên kinh ngạc.Những quân nhân chờ đợi nãy giờ thở dài thất vọng.
Đám quân nhân hộ tống hai người từ căn cứ vành khuyên của hạm đội Liên Bang không biết phải nói gì…
…
Gặp Chu Ngọc, Hứa Nhạc mới biết thông tin về trận đối đầu robot được bảo mật kỹ lưỡng đến mức nào.Tất cả hình ảnh và tài liệu ghi lại trên núi Tạp Kỳ đều được niêm phong và cất vào kho lưu trữ của Quân đội Liên Bang.Ngoài một số ít quân nhân trong hai căn cứ trên Cựu Nguyệt, ngay cả những người trong tổ kỹ thuật của Công ty Cơ khí Quả Xác cũng không biết phi công điều khiển robot Tiểu Bạch Hoa là ai.Hứa Nhạc tưởng rằng việc giữ bí mật này là để bảo vệ danh tiếng của Quân thần ở Phí thành, nhưng không ngờ ngay cả thân phận của anh cũng được giữ kín.Sau khi suy nghĩ kỹ, anh đoán rằng đây là việc do phu nhân thực hiện.
Nhưng vì sao phu nhân lại làm vậy? Hứa Nhạc suy nghĩ mãi mà không đoán ra.
Tổ hỗ trợ kỹ thuật của Công ty Cơ khí Quả Xác đã rời căn cứ và quay về tinh cầu S1 ba ngày trước.Chiếc phi thuyền riêng của Tổng giám đốc Công ty Cơ khí Quả Xác vẫn ở lại căn cứ Cựu Nguyệt để đón Hứa Nhạc trở về.Sự đãi ngộ đặc biệt này chứng tỏ chiến thắng của cuộc đối đầu robot thí nghiệm quan trọng như thế nào đối với công ty.
Trong khoang hành khách rộng lớn của phi thuyền, chỉ có hai người nên có vẻ trống trải.Nhìn Cựu Nguyệt ngày càng nhỏ dần phía sau, Hứa Nhạc nghĩ về chuyến đi đầy kịch tính vừa qua, trong lòng có chút xao động.Một người nhỏ bé nói chuyện đạo lý với những nhân vật lớn của Liên Bang, lại còn nói một cách thẳng thắn như vậy, thật là phiền phức.Vì vậy, anh không muốn nghĩ đến những rắc rối có thể xảy ra sau này.
Nhân viên phục vụ mang rượu đến rồi rời đi.Chu Ngọc nâng ly rượu thủy tinh, nhấp một ngụm rồi cười nhạt:
– Bây giờ nghĩ lại, ngày đó để cậu thay tôi điều khiển robot là một quyết định sáng suốt.Nếu tôi điều khiển Tiểu Bạch Hoa, có lẽ còn chưa kịp lên núi Tạp Kỳ đã bị đánh bại rồi.
Chu Ngọc được phân công ở lại căn cứ Cựu Nguyệt để đón Hứa Nhạc.Hứa Nhạc nhìn vẻ mặt phức tạp của phi công vương bài này, nhớ lại cảnh Bạch Ngọc Lan bị Cục Hiến chương bắt đi…Đối với những phi công như Chu Ngọc và Bạch Ngọc Lan, bỏ lỡ cơ hội điều khiển robot thế hệ mới trong trận đối đầu thực tế đầu tiên là một sự tiếc nuối lớn.
Chu Ngọc dường như đoán được suy nghĩ của anh, uống cạn rượu trong ly rồi mỉm cười:
– Lúc đầu tôi có chút tiếc nuối, nhưng sau khi thấy hai người chiến đấu, tôi không còn cảm giác đó nữa.
Anh nhìn Hứa Nhạc, cảm khái lắc đầu:
– Năm trước ở đại học Lệ Hoa, anh điều khiển robot mô hình còn chưa quen…Mới hơn nửa năm thôi…Lý Phong điều khiển Tử Hải thực sự rất khủng khiếp, không thể tưởng tượng nổi.Vậy mà anh lại có thể chống đỡ đến cùng.Tôi không hiểu nổi…
– Có lẽ tôi may mắn thôi…
Hứa Nhạc mỉm cười, nhún vai.Thực ra, anh hiểu rằng mình có thể chống đỡ được lâu như vậy là nhờ mười tư thế mà Phong Dư đại thúc đã dạy anh từ nhỏ, như thể khắc chế phong cách chiến đấu của Lý gia ở Phí thành.Trình độ điều khiển robot của anh và Lý Phong còn chênh lệch rất lớn, nhưng sự tương khắc trong phong cách chiến đấu lại tạo ra tác dụng lớn.
Phong Dư đại thúc thật giống như đang đóng một vai diễn bí ẩn trong phim truyền hình.Chờ sau khi cuộc tổng tuyển cử Tổng thống Liên Bang kết thúc, mình sẽ đến Phí thành một chuyến.Chẳng qua lúc đó không biết mình còn sống hay không? Hứa Nhạc nheo mắt lại, bắt chước phong cách uống rượu của Thi Thanh Hải, chậm rãi uống từng chút một ly rượu, để vị cay xè chảy qua đầu lưỡi, kích thích dư vị thanh thuần trong cổ họng.
Chiếc vali đen nặng nề đang nằm bên cạnh chân anh.Nghe Chu Ngọc nói, Trầm thư ký đã liên hệ với Cục Hiến chương.Hứa Nhạc biết rằng ở Liên Bang, người có khả năng ảnh hưởng đến Cục Hiến chương có lẽ chỉ có phu nhân kia.Trong lòng anh thả lỏng, không quá lo lắng về vấn đề của Bạch Ngọc Lan nữa.
…..
Đối với những công dân bình thường của Liên Bang, cơ cấu nằm ở cuối con đường cao tốc trên quốc lộ tại tinh cầu S1 của thủ đô Tinh Quyển hoàn toàn không liên quan gì đến cơ cấu của Liên Bang.Còn hệ thống máy móc khổng lồ nằm sâu trong lòng đất, cùng với vô số vệ tinh điện tử trong vũ trụ xa xôi, kết nối máy tính trung ương với mọi tấc đất trong Liên Bang.
Cục Hiến chương Liên Bang, từ nhiều năm trước, còn có tên gọi khác là Cục Hiến chương Hoàng Gia.Thực tế, đây là cơ cấu quan trọng nhất trong Liên Bang.Dù tên gọi là gì, nguyên tắc đầu tiên của nó là trung thành tuyệt đối với Đệ nhất Hiến chương, sau đó mới là trung thành với Hoàng đế hoặc Chính phủ Liên Bang.
Tổng thống, Ủy ban quản lý Liên Bang, hoặc Thất đại gia tộc ẩn sau bức màn đen chính trị, đều không thể khiến quan chức của Cục Hiến chương thay đổi sắc mặt.Nhưng họ cũng là những con người bằng xương bằng thịt, sinh sống trong xã hội Liên Bang.Mà đã là người thì phải ăn uống, vui chơi giải trí, giao tiếp với mọi người, có những vấn đề liên quan đến lợi ích cá nhân, và có những chuyện vi phạm nguyên tắc của Đệ nhất Hiến chương…
– Đây là những báo cáo điều tra của lão già kia…
Vị Trợ lý Cục trưởng trung niên, đầu đã có chút hói, bước vào văn phòng Cục trưởng, nói với vị lão nhân đang ngồi sau bàn làm việc:
– Cục trưởng, có cần xem qua một chút không?
– Cuộc đối chiến robot thế hệ mới của Liên Bang, hắn chạy đến căn cứ Cựu Nguyệt làm gì? Còn đưa quyền hạn của mình đến nơi xa xôi đó nữa.Lợi gia đã cho hắn bao nhiêu lợi ích mà hắn dám làm vậy?
Cục trưởng già của Cục Hiến chương Liên Bang chống hai tay lên cây quải trượng kỳ lạ, trầm giọng nói:
– Chuyện những hồ sơ mà lão già kia điều tra, đưa cho Cục Điều tra Liên Bang, để họ mời hắn về uống trà.Tiện tay thả gã lính đánh thuê kia ra luôn.Tòa án Quân sự Liên Bang còn chưa tuyên án hắn, chúng ta can thiệp làm gì?
– Vâng…
Trợ lý Cục trưởng thu hồi hồ sơ vụ án, nhưng không rời đi mà nói:
– Tối hôm qua, Máy tính chủ Trung ương tự động đưa ra một bản phân tích báo cáo đặc biệt.Nội dung bên trong chỉ có một mình tôi đọc qua.Vì sự tình quan trọng, tôi chưa hạ quyền hạn bắt đầu kiểm tra.
Lão Cục trưởng nheo mắt lại, không biết người kế thừa mà ông đích thân bồi dưỡng lại bị bản báo cáo phân tích gì của Máy tính chủ Trung ương dọa cho khiếp sợ đến vậy, mà nói với ông bằng cách nói văn hóa công sở như vậy, cũng không xưng hô “lão già kia” như bình thường nữa.
Bàn tay phải hơi run rẩy của ông rời khỏi cây quái trượng, gõ mấy cái trên bàn phím.Màn hình máy tính chớp động vài cái, sau đó xuất hiện bản phân tích báo cáo do Máy tính trung tâm của Liên Bang tự động phát sinh sau khi phân tích một số thông tin, xin cấp quyền hạn điều tra chi tiết.
Lão Cục trưởng nheo mắt nhìn bản báo cáo, mãi không nói lời nào.Tuy Cục Hiến chương trên danh nghĩa độc lập với Chính phủ Liên Bang, nhưng cơ cấu tổ chức và nhân viên lại là một bộ phận trực thuộc Chính phủ Liên Bang.Đối tượng mà Máy tính chủ Trung ương đưa ra, mục tiêu hoài nghi của nó, thật sự quá đặc thù, ông không thể lập tức đưa ra quyết định…
– Vị Nghị Viên này đang đứng trên đỉnh cao chính trị, hơn nữa những điểm đáng ngờ trong bản phân tích báo cáo này quá mơ hồ, cách thức hoài nghi và chứng cứ không rõ ràng, làm sao có thể tra xét?
Chương 199: Mặc dù sợ hãi, nhưng cũng có may mắn (3)
Lão Cục trưởng thở dài, nói:
– Nếu đám lão đại ủng hộ hắn trong Ủy ban Quản lý Liên Bang biết chúng ta đang điều tra hắn, không chừng sẽ dùng tội danh làm chia rẽ sự đoàn kết của công dân Liên Bang, mà cắt đi kinh phí hoạt động năm tới của chúng ta…
Trợ lý Cục trưởng lắc đầu:
– Tôi cũng hiểu trong bản phân tích báo cáo này có vấn đề…Theo lý mà nói, Máy tính chủ Trung ương luôn theo dõi chặt chẽ quá trình Tổng tuyển cử, nhưng chưa từng nghe nói nó theo dõi quá mức nghiêm ngặt đối với những ứng cử viên tranh cử chức vụ Tồng thống Liên Bang.
Ông cau mày, tiếp tục:
– Trong chuyện này nhất định có gì đó cổ quái…
Lão Cục trưởng im lặng một lúc rồi nói:
– Một khi lão già kia đã đích thân yêu cầu quyền hạn tiếp tục điều tra, thì cũng nên điều tra một chút.Chẳng qua tôi đoán không thể điều tra ra manh mối gì.Mà dù có thể điều tra ra vị Nghị Viên kia có vấn đề gì, kỳ thật cũng không có tác dụng gì cả.
Vị lão nhân kia trào phúng nói:
– Từ vô số năm trước, đám tổ tông vô dụng của ta đã từng nói, có một số người không thể ***ng tới được…Kỳ thật cục diện hiện tại cũng không khác biệt bao nhiêu…Cậu cấp cho lão già kia quyền hạn điều tra, để hắn tự tạo áp lực cho mình.Lão già kia xem ra đã nhàm chán quá lâu rồi, để hắn tung hoành một trận cũng không phải chuyện gì xấu…
Sau khi lầm bầm nói xong, Lão Cục trưởng run rẩy đứng dậy, bước ra ngoài cửa phòng.Thứ ông cầm không phải là một quái trượng bình thường, mà là một cây gậy đánh golf.
…..
Cục Hiến chương quyết định không cho phép thế lực nào trong Liên Bang ảnh hưởng đến quyền lực của mình, vì thế gã quan chức cao cấp của Cục Hiến chương chạy đến căn cứ Cựu Nguyệt còn chưa kịp hưởng thụ khoản tiền của Thiết toán Lợi gia và tòa trang viên lớn tại Tinh vực Bách Mộ Đại, liền bị Cục Hiến chương thông báo cho Cục Điều tra Liên Bang, mời lên tinh cầu S2 uống trà.
Cục trưởng và Trợ lý Cục trưởng Cục Hiến chương không hiểu vì sao máy tính chủ Trung ương của Liên Bang lại tự động phát sinh báo cáo phân tích đối với cuộc Tổng tuyển cử Tổng thống Liên Bang.Kỳ thực, ngay cả Máy tính Trung ương cũng không hiểu vì sao mình lại làm vậy.Sự tồn tại trường tồn qua bao nhiêu năm, kết tinh của trí tuệ bao nhiêu thế hệ nhân loại này, kỳ thật chỉ là một cỗ máy móc…Nó chỉ biết dựa theo những trình tự sắp xếp hỗn độn, những trình tự chứng cứ, những danh sách chỉ định, tiến hành thu thập tin tức…Sau đó chủ động liên hệ với mục tiêu đã định trước, xác nhận lại sự an toàn của mục tiêu, xác nhận quyền hạn mệnh lệnh của mục tiêu…rồi tiến hành những mệnh lệnh mà mục tiêu đưa ra…
…..
Trong chiếc phi thuyền bay từ căn cứ Cựu Nguyệt trở về tinh cầu S1 của thủ đô Tinh Quyển, Hứa Nhạc giật mình tỉnh giấc, lau mồ hôi lạnh trên trán, nhưng nỗi khiếp sợ trong lòng vẫn chưa tan biến, nằm trong lòng anh như những mảnh băng phiến, khiến người ta lạnh cả người.
Vào thời khắc này, cuộc chiến giành tiêu chuẩn robot thế hệ mới của Liên Bang đã thắng lợi, danh tiếng của Lâm Viễn Hồ sụp đổ, giáo sư Trầm Lão được an ủi, Lý Phong biến thành cháu của anh…Tất cả những chuyện khiến người khác kích động đều không khiến anh vui vẻ chút nào.
Cũng giống như trên cuộc hành trình từ mặt trái của Cựu Nguyệt trở về khu lắp ráp Bộ Quốc phòng, Hứa Nhạc lại ngủ thiếp đi.Hơn nữa, anh lại nằm mơ, lại nghĩ đến vị Nghị Viên Mạch Đức Lâm bề ngoài đáng kính…
Chỉ có điều, giấc mơ của anh lại biến thành thứ mà anh khiếp sợ nhất, giấc mơ màu đen.
Sự tồn tại đáng sợ tự xưng là “lão già” trong giấc mơ màu đen lại xuất hiện, lần này không yêu cầu xác nhận chủ động liên hệ với anh, mà theo con đường anh đã mở sẵn, bắt đầu đối thoại với anh.
Trong giấc mơ, lão già đó muốn gì ở anh, muốn hỏi anh chuyện gì? Hứa Nhạc há miệng hít thở mãnh liệt, cặp mắt kinh sợ.Lần này anh thực sự đang nằm mơ, không giống như lần trước trong phòng thí nghiệm.Lúc đó anh đang tỉnh táo.Lần này anh không nhớ rõ những chuyện mình đã trao đổi trong giấc mơ màu đen.
Ban ngày suy nghĩ chuyện gì, ban đêm liền nằm mơ thấy chuyện đó.Hứa Nhạc thầm nghĩ, điều mà anh mong muốn nhất hiện tại là giẫm đạp Nghị viên Mạch Đức Lâm xuống đất, giống như anh đã giẫm lên Viện trưởng Lâm Viễn Hồ của Viện Khoa học Liên Bang vậy.
Thanh âm điện tử nhẹ nhàng vang lên trong khoang thuyền, yêu cầu hai hành khách chú ý, phi thuyền sắp sửa xuyên qua tầng khí quyển của tinh cầu S1, yêu cầu mọi người thắt dây an toàn và không uống rượu.Thanh âm đó đánh thức Hứa Nhạc.Anh theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy hình ảnh tinh cầu S1 xinh đẹp ngày càng gần hơn, cùng với tầng khí quyển mong manh bên ngoài, như một lớp da thịt mềm mại bảo vệ tinh cầu này.
Bên ngoài tầng khí quyển bao gồm các lớp khí màu trắng nhạt này, vô số vệ tinh nhân tạo và thiết bị vũ trụ của nhân loại trôi nổi, giống như những đống cỏ khô trong một ruộng lúa mạch khổng lồ.Những vệ tinh nhân tạo được sơn màu đen thẫm, duy trì hoạt động bằng pin năng lượng Tĩnh Nông cao cấp, dường như sẽ vĩnh viễn bay khắp vũ trụ bao la này.
Đây là một bộ phận điện tử duy trì hệ thống mạng lưới internet của Liên Bang, là một bộ phận hỗ trợ cho quang huy của Đệ nhất Hiến chương, hay đây là ánh mắt của lão già thần bí kia?
Chu Ngọc chú ý tới sắc mặt nhợt nhạt của Hứa Nhạc, trên trán lại có mồ hôi lạnh, cau mày hỏi:
– Gặp ác mộng à?
Ngay sau đó, anh mỉm cười:
– Tôi biết thế tấn công của Tử Hải vào thời khắc cuối cùng là vô cùng khủng khiếp.Nhưng chung quy anh cũng đã thắng rồi mà.
Hứa Nhạc híp mắt nhìn những vệ tinh rải rác khắp nơi bên ngoài cửa sổ, lắc đầu:
– Không…Trong vũ trụ này có nhiều thứ còn đáng sợ hơn Lý Phong nhiều lắm.
