Đang phát: Chương 248
Động cơ máy số 1: động năng phát ra bình thường.
– Tham số máy tính của động cơ phụ: bình thường.
– Ra-đa khống chế hỏa lực: vô hiệu.
– Hệ thống thu thập thông tin: chậm 46%
– Hệ thống hỏa lực chính: chuyển đổi năng lượng hoàn tất.
…
– Động cơ máy số 2: hệ thống thu nhận năng lượng bị tổn thương, mức độ không rõ.
– Máy tính hỗ trợ có những tham số dị thường.
– Khoang động lực phần bụng bị tổn thương, có hiện tượng rò rỉ điện năng.
– Hệ thống hỏa lực: chuyển đổi năng lượng hoàn tất.
Trận đối chiến robot thế hệ mới trên căn cứ Cựu Nguyệt diễn ra lâu như vậy mà đây là lần đầu tiên những máy tính trên phòng chỉ huy có những phân tích số liệu cụ thể.Không phải tốc độ điều khiển robot song động cơ thế hệ mới của Lý Cuồng Nhân hay của Hứa Nhạc vượt qua phạm trù tính toán của máy tính, mà là tình hình diễn biến trận chiến quá kịch liệt, những người trong phòng chỉ huy căn bản không kịp để ý đến những số liệu này.
Máy số 1 là robot Tử Hải do Viện Khoa Học Liên Bang chế tạo.Còn máy số 2 là robot Tiểu Bạch Hoa do Công ty Cơ khí Quả Xác nghiên cứu ra.
Nghe thấy giọng nữ điện tử báo cáo tình hình tổn hại của cả hai bên, những người có mặt trong phòng chỉ huy đều tỏ vẻ vô cùng ngạc nhiên.
Trận đối đầu trực diện của hai robot màu trắng và màu tím lúc nãy đã thể hiện rõ ràng rằng, khi chiến đấu trực diện thì hệ thống vũ khí tầm xa của robot thế hệ mới hoàn toàn không thể phát huy tác dụng.Cho nên, cả Lý Cuồng Nhân điều khiển Tử Hải lẫn Hứa Nhạc điều khiển Tiểu Bạch Hoa đều nhanh chóng chuyển toàn bộ năng lượng dự trữ trong hệ thống hỏa lực sang tăng cường tính cơ động cho robot.
Hai phi công dưới chân núi Tạp Kỳ gần như đưa ra sự lựa chọn quyết đoán cùng một lúc.Sự lựa chọn này bao hàm cả dũng khí, tự tin và sự non trẻ, nhưng lại khiến cho tất cả nhân viên chuyên nghiệp trong phòng chỉ huy đều cảm thấy có chút lo sợ.
Số liệu gia tốc khởi động, tham số khống chế hiệu năng, khoảng thời gian đóng mở các khớp nối hợp kim…tất cả các con số đơn vị lần lượt xuất hiện trên màn hình.Những số liệu của hai robot thế hệ mới cách xa mấy chục vạn dặm, thông qua mạng lưới giám sát điện tử, đều được truyền tải về phòng chỉ huy trên hành tinh S1.
Chỉ cần so sánh những số liệu đơn giản là có thể nhận ra robot Tử Hải do Viện Khoa Học Liên Bang chế tạo chiếm ưu thế toàn diện.Nhất là công suất phát ra động lực của hệ thống song động cơ đã gần như vượt robot Tiểu Bạch Hoa đến 10%.Trong đối chiến robot, chỉ cần chênh lệch công suất lớn như vậy thôi, cũng đã đủ để quyết định thắng thua rồi.
Các chuyên gia Viện Khoa Học Liên Bang ngồi bên phải khu vực phòng chỉ huy tỏ vẻ bình tĩnh, tự tin.Còn khu vực bên trái, các nhân viên kỹ thuật của Công ty Cơ khí Quả Xác nhìn những số liệu trên màn hình lớn, nét mặt có chút nặng nề.
Robot Tử Hải có những tính năng vượt trội, hơn nữa cho dù phi công điều khiển robot Tiểu Bạch Hoa có năng lực đột phá vượt bậc, thì dưới sức tấn công mạnh mẽ của Lý Cuồng Nhân cũng vẫn bị chèn ép đến không thở nổi.Hai điều kiện này khiến cho tất cả mọi người trong phòng chỉ huy đều cho rằng robot Tử Hải của Viện Khoa Học Liên Bang sẽ giành chiến thắng.
Viên chủ nhiệm Khoa Cơ Khí của Học Viện Quân Sự I quan sát chăm chú những số liệu thao tác của hai phi công, nhìn tốc độ thao tác tay của hai người hiện ra trên màn hình, ông ta không khỏi kinh ngạc, đồng tử hơi co lại.Lý Cuồng Nhân điều khiển robot Tử Hải có thể đạt đến tốc độ tay đáng sợ như vậy, ông ta còn hiểu được, nhưng không hiểu Công ty Cơ khí Quả Xác kiếm đâu ra một phi công vương bài siêu hạng trong Quân đội Liên Bang, tốc độ tay trong thao tác điều khiển robot của người này cũng đáng sợ không kém.
Trong lúc mọi người tại sảnh chỉ huy tranh thủ thời gian nghỉ ngơi để phân tích số liệu của robot hai bên thì hình ảnh trên màn hình lớn lại thay đổi.
Robot màu tím dường như không hề biết mệt mỏi, cũng không quan tâm đến những tổn thương vùng đầu, sau vài giây tạm dừng, lại biến thành một tia sáng màu tím tuyệt đẹp, lao thẳng về phía robot Tiểu Bạch Hoa.
Robot màu trắng tựa như một bông hoa yếu ớt, bên ngoài đã xuất hiện rất nhiều vết trầy xước.Đối diện với đòn tấn công tiếp theo của robot Tử Hải, nó thực hiện một động tác mà không ai có thể ngờ được.
Dưới ánh sáng chói lòa, robot Tiểu Bạch Hoa khai hỏa toàn bộ hệ thống song động cơ, đẩy toàn bộ 4 lần công suất lên đến đỉnh điểm.Từ hai bên mạng sườn lộ ra hai chiếc cánh phụ uốn lượn nhẵn bóng.Theo dòng khí lưu phun ra từ máy phun cỡ nhỏ gắn phía dưới cặp cánh phụ, toàn thân robot màu trắng hơi rung lên, rồi nhanh chóng lùi về phía sau.
Nhờ cặp cánh phụ, robot của Công ty Quả Xác lần đầu tiên thể hiện tốc độ cao nhất của mình.Tựa như một làn gió nhẹ thoáng qua, nó biến mất trong bóng đen khổng lồ phía sau.
Cái bóng đen khổng lồ ấy chính là Sơn mạch Tạp Kỳ.
Bên kia, robot Tử Hải đang lơ lửng trên không, chuẩn bị cho một động tác tấn công sắc bén, nhưng cũng nương theo sự biến mất đột ngột của robot màu trắng mà triển khai đôi cánh phụ, đáp xuống nhẹ nhàng từ độ cao 10m.Lúc chuẩn bị chạm đất, robot đột ngột tăng tốc, thay đổi phương hướng, đuổi theo cái bóng trắng đang biến mất trong bóng tối.
Tiểu Bạch Hoa và Tử Hải, một trước một sau, như hai ngôi sao băng du hành trong vũ trụ, thoáng xẹt qua màn hình rồi biến mất.
Hệ thống giám sát toàn phương vị chỉ mất 0.017 giây đã tìm lại được bóng dáng của hai robot MX.Hệ thống vệ tinh độ nét cao bên bầu trời vùng cực Cựu Nguyệt vẫn dõi theo hai robot đang rượt đuổi dưới Sơn mạch Tạp Kỳ để chuyển toàn bộ hình ảnh về cho những người đang theo dõi.
Trận đối chiến hôm nay khiến cho tất cả những người quan chiến trong căn cứ Cựu Nguyệt và trong phòng chỉ huy tại tinh cầu S1 vô cùng kích động.Đối với những người đã thao tác robot mấy chục năm trong Quân Đội Liên Bang, phương thức điều khiển robot Tử Hải hay tư thế tránh né quái dị của robot Tiểu Bạch Hoa là những điều khiến họ kinh ngạc nhất.Còn đối với các chuyên gia sửa chữa máy móc và công trình sư, những tính năng mà hai robot thế hệ mới thể hiện mới là điều khiến họ phải ngỡ ngàng, trừng mắt há hốc mồm.
Nhất là khi hai robot gần như đồng loạt triển khai cặp cánh phụ, nâng tốc độ lên đến một giới hạn chưa từng có trong lịch sử Liên Bang, tất cả mọi người đều ồ lên kinh ngạc.
Các chuyên gia của Viện Khoa Học Liên Bang và Công ty Quả Xác đã từng được chứng kiến tốc độ đáng sợ của robot khi có sự hỗ trợ của cặp cánh phụ trong phòng thí nghiệm.Nhưng hôm nay được tận mắt chứng kiến tốc độ ấy trên căn cứ Cựu Nguyệt xa xôi, họ đều cảm thấy kích động đến mức khó kiềm chế.
Sau sự kích động là một tràng vỗ tay.Tất cả mọi người đều đứng dậy vỗ tay, vì sự đột phá mang tính cách mạng của robot thế hệ mới của Liên Bang mà cảm thấy vô cùng cảm động và tự hào.
Hai robot trên màn hình lớn vẫn đang mở hết toàn bộ công suất hệ thống song động cơ, chuyển từ hình thức tác chiến sang hình thức rượt đuổi.Rượt đuổi trên sơn mạch Tạp Kỳ của Cựu Nguyệt không có bất cứ chướng ngại vật nào, hình ảnh này quả thực rất kích động.
Và đồng bộ với không khí căng thẳng, khẩn trương trên bức tranh ấy, những số liệu chuyển về phòng chỉ huy cũng bắt đầu tăng lên.
– Đang bay lên theo đường cong.
– Đang tiếp sát gần đỉnh.
– Vào trạng thái tự thích ứng mài mòn thụ động.
Không phải ai trong phòng chỉ huy cũng hiểu những thuật ngữ kỹ thuật đó.Nhưng tất cả những người quan trọng ấy khi nghe thấy âm thanh điện tử tổng hợp đều trở nên khẩn trương hơn.Tâm trạng của họ cũng căng thẳng hơn.Nhìn những hình ảnh hiện lên trên màn hình lớn, họ đều biết rằng công suất phát ra từ hai robot trên Sơn mạch Tạp Kỳ ngày một lớn, sắp đến mức cực hạn rồi.
Thời gian đã trôi qua được 2 phút, những số liệu phản hồi cũng vô cùng rõ ràng.Công suất phát ra từ hai robot vẫn dao động qua lại trên khu vực đỉnh cao.
Thương Thu nắm chặt cây bút trên tay, hai mắt dán chặt vào những hình ảnh thể hiện số liệu của hai robot.Bộ ngực đầy đặn không ngừng nhấp nhô bởi những hơi thở dồn dập.Cô vốn là một nhân viên kỹ thuật tương đối bình tĩnh, nhưng vào thời khắc này cũng không thể bình tĩnh hơn được nữa.Cô không có chứng cứ chính xác, nhưng nôm na đoán được người ngồi bên trong Tiểu Bạch Hoa có lẽ là Hứa Nhạc.
Bởi vì chỉ có ba người Hứa Nhạc, cô và Bạch Ngọc Lan mới biết được khuyết điểm lớn nhất của Tử Hải.Hiện tại Bạch Ngọc Lan đã bị Cục Hiến Chương bắt đi rồi.Ngoại trừ Hứa Nhạc, ai có thể bất chấp tất cả lợi dụng địa hình của Sơn mạch Tạp Kỳ để tăng tốc, hòng dẫn dụ robot Tử Hải tiến vào trạng thái chiến đấu siêu tần?
Nhưng robot màu tím trên màn hình vẫn duy trì một khoảng cách nhất định với Tiểu Bạch Hoa ở trước mặt, công suất phát ra từ hệ thống song động cơ cũng luôn được duy trì ở trạng thái tiếp cận đỉnh cao.Thỉnh thoảng nó cũng ngẫu nhiên tiến vào trạng thái siêu tần khoảng 1, 2 giây rồi lại tự động hạ công suất xuống.Dường như robot Tử Hải không muốn đuổi kịp Tiểu Bạch Hoa, cũng không muốn tăng tốc bắt buộc một lần nữa.
– Không lẽ Viện Khoa Học Liên Bang đã phát hiện ra vấn đề rồi?
Thương Thu lại gãi gãi bút vào trán mình một cách vô thức, không để ý rằng mực xanh đã bôi đầy lên lông mày.Đột nhiên cô cảm thấy căng thẳng.Nếu đối phương thật sự đã phát hiện ra được vấn đề này thì Hứa Nhạc trong robot Tiểu Bạch Hoa sẽ phải làm sao? Hắn sẽ làm cách nào để chọc giận Lý Cuồng Nhân, ép robot Tử Hải tiến vào trạng thái chiến đấu siêu tần?
Tại khu vực cực địa của mặt trăng, trong bóng tối của Sơn mạch Tạp Kỳ, robot màu trắng như một tia sáng, một giây trước còn ở dưới một khối nham thạch, một giây sau đã chạm vào một góc trên vách núi.Động tác của robot không bị ảnh hưởng bởi những vết thương trên người, mà ngược lại, càng ngày càng trở nên thuần thục, giống như một con vượn không ngừng bay lượn trên vách đá.
Trên Sơn mạch Tạp Kỳ không có thực vật, chỉ có những vách đá trơ trụi.Nhưng những vách đá bị phong hóa nghiêm trọng cùng những hòn đá có thể rơi xuống bất cứ lúc nào lại là những cái bẫy vô cùng nguy hiểm.Robot nhờ hệ thống song động cơ và cặp cánh phụ mới có thể thực hiện được những động tác bay lượn linh hoạt như vậy.
Khu vực phía sau Sơn mạch Tạp Kỳ lạnh lẽo và u ám.Dù chỉ rời khỏi ánh sáng từ mặt trời S1 vài tiếng, nhiệt độ không khí đã giảm nhanh xuống dưới âm sáu mươi độ.Vì không có hơi nước, bề mặt robot không bị đóng băng, nhưng bề mặt hợp kim phủ đầy sa thạch phong hóa thì lại có sự biến đổi khác thường.
Hệ thống điều chỉnh nhiệt độ bên ngoài của robot đã tắt.Bên trong khoang điều khiển u ám.Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đang cung cấp các tham số, số liệu, nhất là trị cực hạn và trị cực tiểu của công suất động cơ.Động lực xuất ra mấy lần đã đạt đến đỉnh điểm mà hệ thống thích ứng tự động thì không thể chống đỡ lâu hơn được nữa.Nếu robot cứ di chuyển với tốc độ cao như thế này, lại trong môi trường Sơn mạch Tạp Kỳ, e rằng tổn hại sẽ không nhỏ.
– Vù… Vù…
Ngoài tiếng điện lưu, bên trong khoang điều khiển hoàn toàn im lặng, ngay cả hơi thở của Hứa Nhạc cũng trở nên rõ ràng.
Việc điều khiển robot Tiểu Bạch Hoa ngày càng trở nên nhuần nhuyễn.Những kỹ thuật điều khiển ngày trước phải khổ sở lắm mới có thể học được, hôm nay, dưới sức ép từ robot Tử Hải màu tím đằng sau, cũng giống như 10 tư thế sở trường, đã sắp sửa biến thành bản năng cơ thể hắn rồi.Và cũng chỉ vì thế, hắn mới có thể dựa vào hệ thống điều khiển cảm ứng cùng những tư thế chiến đấu ấy kiên trì đối diện với thực lực đáng sợ của Lý Cuồng Nhân đến tận bây giờ.
Nhưng con robot màu tím vẫn kiên trì bám đuổi đằng sau, bắt đầu khiến trong lòng Hứa Nhạc xuất hiện một nỗi sợ hãi mơ hồ.Con robot ấy chứa đầy sát khí, thật khiến người ta khó lòng không nảy sinh cảm giác bất khả chiến bại.
Đòn tấn công cuối cùng lúc nãy dưới chân núi, một đá của Tiểu Bạch Hoa đã phá hủy hệ thống điều khiển hỏa lực phức tạp trên phần đầu, nhưng ai ngờ được, robot Tử Hải lại thao tác hệ thống động lực một cách thuần thục ngay trên không, di chuyển ngang và cho ngay một gối vào bụng Tiểu Bạch Hoa.
Xem ra cả hai bên đều bị thương.Nhưng Hứa Nhạc biết rằng mình đã phạm phải một sai lầm lớn.
So với Lý Cuồng Nhân trong robot Tử Hải, hắn không có bất kỳ ưu thế nào khác.Dù có hệ thống điều khiển cảm ứng, hắn cũng không thể bằng được gã trung tá thiếu niên từ nhỏ đã chìm đắm trong việc điều khiển robot.
Điều duy nhất hắn hơn được Lý Cuồng Nhân là những hiểu biết sâu sắc về cấu tạo robot.Từ lúc còn trên Cổ Chung Hào bắt đầu sửa chữa robot M02 kiểu cũ, cho đến khi bước vào Bộ Công Trình Quả Xác giúp đỡ nghiên cứu chế tạo robot MX thành công.
Vị trí của mỗi cấu kiện, mỗi đường dây, mỗi tổ hợp, mỗi cần truyền động, hắn đều quen thuộc đến không thể quen hơn được nữa.Nhưng cũng chính vì lối suy nghĩ theo quán tính quen thuộc này mà trong đòn tấn công lăng không mạo hiểm lúc nãy dưới chân núi, Hứa Nhạc đã chọn mục tiêu là phần đầu, nơi tập trung hầu hết các hệ thống thu thập thông tin của robot Tử Hải.
Nhưng Lý Cuồng Nhân dường như không hề để ý đến điều này, hắn vẫn ngang tàng và mạnh bạo lấy tổn thương đổi lấy tổn thương.Đến khi kết cục đã định, khi chống tay lên mặt đất, Hứa Nhạc mới ngộ ra, lực sát thương đáng sợ nhất của robot nằm ở cận chiến.Hệ thống ra-đa điều chỉnh hỏa lực đã sớm không còn quan trọng như trong quá khứ nữa rồi.Và robot Tiểu Bạch Hoa vì muốn phá hủy hệ thống ra-đa điều chỉnh hỏa lực của đối phương đã phải trả giá bằng hệ thống tiếp nhận năng lượng bị tổn hại nghiêm trọng.
Lại có đá từ trên đỉnh núi rơi xuống.Trong bóng tối, robot màu trắng nhanh nhẹn tìm được điểm mượn lực một cách chính xác.Ngón chân hợp kim linh hoạt của robot móc vào bên trong khe đá.Với chấn động im lặng của hệ thống song động cơ cùng luồng khí trắng phun ra từ cửa thoát khí lưu dưới cánh phụ, cơ thể robot đột nhiên nâng cao, bước lên một dốc thoải, chạy nhanh về góc chéo phía trước.Đất đá phong hóa nặng nề trên sườn núi dưới những chấn động từ cơ thể robot thi nhau rơi xuống.
Trong tình huống công suất rơi vào trạng thái xấu nhất, robot Tiểu Bạch Hoa do Bộ Công Trình Quả Xác thiết kế ngay cả khi chạy trốn thì tốc độ vẫn không hề thua kém robot Tử Hải.Một mặt là nhờ thiết kế động lực học của Thương Thu, mặt khác chứng minh Bộ Công Trình Quả Xác không chỉ chế tạo thành công cho Quân Đội Liên Bang một robot thế hệ mới, mà còn hơn hẳn Viện Khoa Học Liên Bang trong lĩnh vực thiết kế robot công nghệ.
Cuộc rượt đuổi của Tiểu Bạch Hoa và Tử Hải đã diễn ra giằng co được mười mấy phút, dường như môi trường nhiệt độ thấp vẫn chưa ảnh hưởng gì đến tính năng của hai robot.Tốc độ vẫn cực nhanh, cự ly vẫn được duy trì chính xác.
Hứa Nhạc hít thở thật sâu, chuyên chú điều khiển Tiểu Bạch Hoa thực hiện một loạt các động tác cực kỳ phức tạp.Thao tác của hắn càng ngày càng thuần thục, tâm trạng lại càng ngày càng nặng nề.Hắn chưa bao giờ mơ tưởng đến chuyện mình sẽ đánh bại được Lý Cuồng Nhân.Nhưng hắn biết một số điều mà Lý Cuồng Nhân không biết.Hắn vẫn đang đợi đối phương bước vào trạng thái chiến đấu siêu tần.Thế nhưng tại sao robot Tử Hải màu tím ở đằng sau vẫn chưa chịu tăng tốc? Tại sao vẫn chưa bắt kịp hắn?
Môi trường chân không nhiệt độ thấp đối với năng lượng tiêu hao là một điểm bất lợi.Lý Cuồng Nhân trong robot Tử Hải đã từng thân kinh bách chiến, không thể không biết rõ điều này.Tại sao hắn vẫn chấp nhận kéo dài thời gian như vậy?
Ánh sáng chói lọi của hằng tinh vượt qua đỉnh núi, chiếu vào thế giới bên trong robot, đánh tan mọi u ám giá lạnh.Robot Tiểu Bạch Hoa thực hiện một cú lộn nhào tốc độ cao lên đỉnh núi.
Sau đó quay đầu lại.
o0o
– Hắn muốn làm gì vậy?
Màn hình lớn hiện ra hình ảnh robot Tiểu Bạch Hoa nhảy lên đỉnh Sơn mạch Tạp Kỳ, rồi quay đầu lại.Không hiểu hệ thống giám sát điện tử của Liên Bang làm thế nào mà hình ảnh trên màn hình lại rõ nét đến vậy, góc quay cũng rất đẹp, rõ ràng không phải hoàn toàn được quay lại bởi các vệ tinh trên cao.
Mười mấy phút đuổi bắt của hai robot dường như trở nên có chút nhàm chán.Đây vốn dĩ đã là một trận chiến trong im lặng, nhưng những tính năng và thao tác tuyệt diệu mà hai robot thể hiện lúc nãy dưới chân núi đã đủ làm cho mọi người kích động.Mười mấy phút này, trong bóng tối của núi Tạp Kỳ, chỉ có thể nhìn thấy hai cái bóng một trắng một tím đang lao thẳng về phía trước mà lại giằng co lâu đến thế.
Những số liệu phản hồi cùng những phân tích từ máy tính đã thể hiện cho tất cả mọi người thấy robot Tử Hải của Viện Khoa Học Liên Bang đã hoàn toàn chiếm ưu thế.
Đối với việc robot Tiểu Bạch Hoa chạy trốn lên núi, mọi người sau khi kinh ngạc thì cũng dần dần hiểu ra được dụng ý của người phi công.Mãi đến giờ phút này, vẫn không ai biết người ngồi trong robot Tiểu Bạch Hoa chỉ là một chủ quản kỹ thuật.Họ đều cho rằng đó nhất định cũng là một phi công vương bài tuyệt đối xuất sắc nào đó của Quân Đội Liên Bang.Cho nên khi robot màu trắng trên màn hình dừng lại và quay đầu, tất cả mọi người đều nghi hoặc.Đối diện với những ưu thế áp đảo của robot Tử Hải cũng như sự tấn công liên tiếp của Lý Phong, vì sao viên phi công vương bài không biết tên kia lại từ bỏ ưu thế tốc độ khó khăn lắm mới có được mà dừng lại trên đỉnh núi?
Cuộc đối chiến đến thời điểm này, những tính năng ưu thế vượt trội của robot Tử Hải đã gần như thể hiện ra toàn bộ, cho nên tất cả nhân viên công trình của Viện Khoa Học Liên Bang trong phòng chỉ huy đều tỏ vẻ bình tĩnh.Thương Thu, chân mày dính đầy mực xanh, thoáng nhìn sang bên ấy, rồi lại liếc nhìn Lâm Viễn Hồ đang ngồi ở phía sau, nhìn vẻ mặt bình tĩnh đầy tự tin của ông ta, trong lòng không nhịn được, khẽ hừ lên một tiếng.
Tất cả các tính năng của robot Tử Hải đều dựa trên đúng thiết kế ban đầu.Mà các mô hình công thức căn bản của thiết kế lại có một số tham số bị cố tình làm cho sai lệch.Thiết kế của Công ty Quả Xác chính là để sửa chữa những sai lệch tham số ấy, hy sinh một số tính năng nhỏ của robot.Không ai trong phòng chỉ huy hiểu điều này rõ hơn Thương Thu.Chỉ là cục diện trước mắt đã thay đổi, cô có muốn thể hiện vẻ tự tin trong đầu cũng rất khó.Cô chỉ biết robot Tiểu Bạch Hoa đứng trên đỉnh Sơn mạch Tạp Kỳ kia nhất định đang nghĩ cách dẫn dụ robot Tử Hải tiến vào trạng thái chiến đấu siêu tần.Chỉ là không biết tên gia hỏa đó sẽ dùng cách nào mà thôi…
Đột nhiên, một chuyên gia trung niên bên cạnh huých tay vào vai cô, vội vàng nói:
– Xem Tiểu Bạch Hoa đang làm gì kìa?
Thương Thu xoay mạnh người, hướng về phía màn hình.Đôi môi đỏ mọng chợt mở ra, và cũng giống như tất cả những người đang ngồi trong phòng chỉ huy, thốt ra một tiếng kêu kinh ngạc.
Trên màn hình lớn, từ cánh tay máy của robot màu trắng duỗi ra một cánh tay sửa chữa, đưa lại phía trước phần bụng bị tổn hại nặng nề của nó, tựa như đang tiến hành một công việc sửa chữa.
