Chương 196 Ai có tư cách hợp tác với Thai gia?

🎧 Đang phát: Chương 196

Người bình thường mà chưa gì đã tươi cười với đối phương như vậy, thường là đang nịnh bợ hoặc có ý định trở mặt.Nhưng Hứa Nhạc hiểu rõ, ở cái nơi chân núi Mạch Sầu này, mình không có lý do gì để nổi giận hay gây sự.Vì vậy, cậu cười, không phải kiểu cười hèn mọn khi nghe lệnh kẻ có quyền, cũng không phải kiểu cười gượng gạo như khi đối diện Thai phu nhân, mà chỉ đơn giản là một nụ cười tự nhiên.
Thấy vậy, Trầm Tổng thư ký cũng bật cười, tự tay rót cho Hứa Nhạc một ly cà phê rồi ngồi xuống, chờ đợi câu trả lời.
Với tư cách là thư ký riêng của Thai phu nhân, Trầm Cách hiểu rõ phong cách làm việc của những người đứng đầu Thất Đại Gia Tộc Liên Bang.”Thiết Toán Lợi Gia”, cái tên này không chỉ ám chỉ gia tộc này thích tính toán chi li, mà còn ngụ ý một khi đã lên kế hoạch hành động, họ sẽ không để đối phương có được bất kỳ lợi ích nào.Việc Thiết Toán Lợi Gia cùng Viện Khoa Học Liên Bang liên thủ khiến Thai Gia phản ứng chậm hơn một bước.
Thẳng thắn mà nói, Trầm thư ký không tin rằng gã thanh niên trước mặt thực sự nắm giữ những số liệu kia.Nhưng vì phu nhân tin tưởng, ông cũng chỉ có thể tin theo.
Trong đầu Hứa Nhạc lúc này ngổn ngang trăm mối, vô cùng rối rắm.Nhưng cậu là người điềm tĩnh, không cho phép mình hoảng loạn.Nhấp một ngụm cà phê, cậu ngẩng đầu lên.
Ban đầu, Thai phu nhân chỉ muốn gặp mặt cho biết, giờ nói chuyện với Trầm thư ký mới là bàn công việc cụ thể.Rõ ràng, Trầm thư ký là người bận rộn và thẳng thắn, nên cậu trực tiếp đưa ra yêu cầu:
– Tôi muốn trực tiếp làm việc với robot, và không muốn bị giám sát.
Cậu không có thói quen mặc cả hay nói chuyện vòng vo, mà đi thẳng vào vấn đề chính.
Trầm thư ký khẽ nhíu mày, ngạc nhiên khi nhận ra sự tự tin trong giọng nói của Hứa Nhạc.Từ đầu, ông làm theo chỉ thị của phu nhân, che giấu mọi dấu vết của Thiếu Úy trẻ tuổi này, thậm chí gọi điện cho Lợi Đại thiếu gia và Viện Khoa Học Liên Bang.Ông chỉ nghĩ rằng đây là do phu nhân nể mặt Thai Chi Nguyện mà giúp đỡ Hứa Nhạc.Nhưng không ngờ, việc này lại thực sự có lợi cho Thai Gia.
Không biết Trầm thư ký nói gì vào micro đeo trên tai, một nhân viên công tác từ bên cạnh bước ra, xách theo một chiếc vali lớn.Anh ta đặt vali lên bàn, cúi chào Trầm thư ký rồi lặng lẽ rời đi.
Trầm thư ký mở vali ra và đẩy về phía Hứa Nhạc.Bên trong là thiết bị chuyên dụng để chuyển dữ liệu vào máy tính, kèm theo bàn phím màu đen.Dưới ánh nắng phản chiếu từ mặt hồ, nó lấp lánh rực rỡ.
Hứa Nhạc hơi khựng lại.Đây là thiết bị tổng hợp thông tin cao cấp nhất Liên Bang hiện nay.Hiểu rõ ý nghĩa của việc đối phương đưa thiết bị này cho mình, cậu nhấn nút khởi động, màn hình sáng lên, cậu khẽ nhắm mắt suy nghĩ.
Trong mười giây ngắn ngủi đó, Hứa Nhạc tái hiện mô hình dữ liệu trong một khu vực bí ẩn trong não bộ, một lần nữa xác nhận rằng thứ tồn tại thần bí kia đã lưu giữ hệ thống dữ liệu của phòng thí nghiệm trong đầu cậu.
Cậu không muốn nghĩ về thứ tồn tại thần bí kia, bởi vì lúc này mây trắng từ phía đông bay đến, che khuất ánh nắng trên núi Mạc Sầu, hồ nước mát giúp duy trì hơi lạnh cho gió núi.Nếu suy nghĩ quá nhiều, cậu sợ rằng da đầu sẽ tê dại, cảm thấy sợ hãi.
Mở mắt ra, Hứa Nhạc bắt đầu thao tác.Mười ngón tay cậu lướt nhanh trên bàn phím như đang chơi đàn piano, liên tục chuyển dữ liệu vào thiết bị.
Trầm thư ký không nhìn vào màn hình, chỉ dõi theo ánh mắt và đôi tay thoăn thoắt của Hứa Nhạc.
Hai mươi ba phút trôi qua, Hứa Nhạc mệt mỏi xoa xoa mắt, xoay vali đựng thiết bị về phía Trầm thư ký.
Trầm thư ký liếc nhanh qua mô hình dữ liệu phức tạp trên màn hình rồi quay sang cười nói:
– Nghỉ ngơi một chút đã.
Mỗi người đều có sở trường riêng.Học Viện Quân Sự I đã đào tạo ra nhiều nhân tài cho Liên Bang.Như Thi Thanh Hải, Chu Ngọc, Trầm Cách…Để trở thành thư ký riêng của Thai phu nhân, Trầm Cách đương nhiên là một người toàn tài.Nhưng với mô hình dữ liệu liên quan đến kỹ thuật đỉnh cao của Liên Bang, ông tự nhận mình kém xa Hứa Nhạc.
Thiết bị này chắc chắn đã kết nối vào mạng lưới riêng, và Thai Gia có nhân viên kỹ thuật chuyên môn đang phân tích ý nghĩa của mô hình này…Hứa Nhạc thầm nghĩ.
Vài phút sau, Trầm thư ký cụp mắt xuống, dường như đang lắng nghe ai đó qua micro.Một lát sau, ông chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Hứa Nhạc có vẻ trân trọng và nghiêm túc hơn:
– Điều kiện cậu vừa đưa ra, tôi khó có thể đáp ứng.
Trầm thư ký thành khẩn nói:
– Nghiên cứu và chế tạo robot thế hệ mới của Liên Bang là một công trình lớn.Cho dù cậu nắm giữ những kỹ thuật then chốt, một mình cậu cũng không thể hoàn thành.Cần ít nhất hơn một ngàn kỹ sư cùng hợp tác.
Hứa Nhạc im lặng lắng nghe, nhìn chằm chằm vào lớp bọt trên thành cốc cà phê, không biết đang suy nghĩ gì.
– Tôi cần một mô hình robot để nghiên cứu.Danh sách những người chế tạo robot thế hệ mới cho Liên Bang phải có tên Giáo sư Trầm.
Hứa Nhạc cúi đầu nói:
– Tôi không tiếc giết người phóng hỏa để bảo vệ dữ liệu phòng thí nghiệm, tất cả là vì điều này.
– Tại sao cậu nhất định phải tham gia vào quá trình này? Ngoài Chính phủ hay Công ty Cơ khí Quả Xác, không ai có thể cung cấp cơ sở kỹ thuật này.
Trầm thư ký nhìn thẳng vào mắt cậu, lạnh lùng nói:
– Thai Gia có lẽ có thể, nhưng bỏ ra nhiều công sức như vậy cho cậu mà không thu lại được gì thì thỏa thuận này rất khó đạt được.Dù cậu thân thiết với thiếu gia đến đâu, cũng không thay đổi được gì.
– Tôi thừa nhận một mình tôi không thể thay đổi được gì, việc nghiên cứu robot cần một cơ sở kỹ thuật lớn như anh nói.Vì vậy, nếu các anh muốn cạnh tranh với Viện Khoa Học Liên Bang, tôi phải làm việc tại Công ty Cơ khí Quả Xác.
Hứa Nhạc ngẩng đầu nói:
– Về lợi ích mà anh nhắc tới, nếu việc chế tạo robot thế hệ mới của Liên Bang thành công, nó sẽ ảnh hưởng đến chiến dịch tranh cử Tổng Thống.Tôi nghĩ phu nhân không quan trọng ai chế tạo ra robot đó, miễn không phải là Lâm Viện Trưởng.Thai Gia không cần danh tiếng chế tạo robot thế hệ mới, chỉ cần không ai thành công trước là được.
Hứa Nhạc nhìn vẻ mặt suy tư của Trầm thư ký rồi nói tiếp:
– Nhưng thầy của tôi rất cần danh tiếng này.Đúng ra, lúc này ngoài danh tiếng, ông ấy không còn gì để hưởng thụ nữa.
Trầm thư ký im lặng một hồi lâu, chắc là đang cân nhắc trong lòng.Thai phu nhân đã trao quyền lực tối cao cho ông, nhưng ông vẫn phải xem xét lợi hại của chuyện này.
– Tên tuổi Giáo sư Trầm…tôi có thể đáp ứng cậu.Hơn nữa, tôi còn có thể nói cho cậu biết, nếu cậu đưa dữ liệu đó cho tôi, nơi tiến hành nghiên cứu cụ thể vẫn sẽ là Công ty Cơ khí Quả Xác.
Trầm thư ký trầm tĩnh nói:
– Chúng tôi có ảnh hưởng khá lớn đến Công ty Cơ khí Quả Xác.Bộ Công Trình và Viện Khoa Học Liên Bang không liên quan gì đến nhau.
Việc Trầm thư ký nói có thể gây ảnh hưởng đến Bộ Công Trình Quả Xác khiến Hứa Nhạc hơi giật mình.Nhưng đối với năng lực kinh khủng của Thất Đại Gia Tộc Liên Bang, cậu thật sự có chút chết lặng, chỉ khẽ nói:
– Dữ liệu đang nằm trong tay tôi, vậy tôi có thể trực tiếp tới Bộ Công Trình không?
– Cậu không cần đến Bộ Công Trình.
Trầm thư ký đột nhiên nói:
– Như vậy đi, tôi sắp xếp cho cậu đến Công ty Tịnh Thủy.Về dữ liệu, tôi thiết lập một con đường trực tiếp để cậu liên hệ với người của Bộ Công Trình Quả Xác.
Việc nghiên cứu chế tạo robot thế hệ mới cho Liên Bang là một vinh dự lớn, và cũng là một lợi ích lớn.Nếu Trầm thư ký đáp ứng mọi yêu cầu của Hứa Nhạc, Thai Gia sẽ không có được lợi ích gì trong chuyện này.Không biết vì sao, Trầm thư ký đột nhiên nhượng bộ như vậy.
– Công ty Tịnh Thủy?
Hứa Nhạc đột nhiên nghĩ, lần thực nghiệm đầu tiên của mô hình robot thế hệ mới của Liên Bang hình như là ở công ty con này của Công ty Cơ khí Quả Xác.Nhưng vấn đề là, thực lực của Thai Gia hẳn là ở Hắc Ưng, tại sao lại đưa cậu tới Tịnh Thủy?
– Mấy ngày nay cậu đã gây ra quá nhiều chuyện ở Sở Nghiên Cứu, và cả chuyện ở Hổ Sơn Đạo nữa.Không biết có bao nhiêu ánh mắt đang dõi theo cậu.Cậu không thích hợp ở lại Công ty Quả Xác nữa.
Trầm thư ký nói:
– Nơi có thể đáp ứng yêu cầu của cậu chỉ có Công ty Tịnh Thủy.Bộ Công Trình thì tuyệt đối không được.Nếu cậu xuất hiện ở Bộ Công Trình Quả Xác, Lợi Gia hay Viện Khoa Học đều sẽ kinh hãi.
Hứa Nhạc trầm mặc rất lâu rồi gật đầu.Trầm thư ký cười, đóng nắp vali đựng thiết bị lại, đứng lên bắt tay cậu.
Hai tay nắm chặt, thể hiện hiệp ước đã được xác lập từ lúc này.
Hứa Nhạc không cảm ơn việc Trầm thư ký đã cứu cậu ra khỏi Cục Điều Tra, Trầm thư ký cũng không thay mặt Thai phu nhân cảm kích cậu về sự kiện Sân vận động Lâm Hải Châu.Những việc này không được bàn đến lúc này.
Trầm thư ký đột nhiên nhìn cậu rồi hỏi:
– Tôi có một chuyện rất tò mò muốn biết.Có người nói nửa năm trước, Thái Tử đích thân mời cậu gia nhập Thai Gia, cậu đã từ chối, vì sao lần này lại đồng ý hợp tác với chúng tôi?
– Nếu gia nhập Thai Gia, tôi sẽ trở thành thuộc hạ của gã tiểu tử Thai Chi Nguyên.
Hứa Nhạc vừa cười vừa nói:
– Hợp tác thì bình đẳng hơn.
Nụ cười của Trầm thư ký trở nên ẩn ý.Gã thanh niên này dám ngang nhiên yêu cầu hợp tác bình đẳng với Thai Gia, đúng là một ý nghĩ hoang đường.Nhưng trên mặt cậu lại không hề có vẻ tự cao tự đại, mà trái lại còn chân thành đến lạ.
o0o
Bên cạnh cửa sổ căn nhà nhỏ kề bên hồ nước xanh trong, Thai phu nhân lặng lẽ ngắm sóng gợn lăn tăn trên mặt hồ.Những gợn sóng ấy cũng giống như những chuyện đã trôi qua trong đời bà mấy năm gần đây, cứ liên tiếp nối đuôi nhau, không cách nào ngưng lại.
Bà lắng nghe thanh âm phát ra bên cạnh mình.Trầm thư ký và Hứa Nhạc nói chuyện, từng câu từng chữ bà đều không bỏ qua, khi nghe thấy hai từ “hợp tác”, bà khe khẽ nở nụ cười.
Bà nhận thấy Hứa Nhạc không quen với việc mặc cả, và cậu còn rất trẻ con, bướng bỉnh.Nhưng bà không hề khó chịu, mà thấy thú vị.
Vật kim loại bà đang nắm trong tay hơi lạnh.Thai phu nhân cúi đầu nhìn thiết bị nhỏ trong tay.Đây là thiết bị phát lam quang mà Hứa Nhạc đã làm rơi trong phòng thí nghiệm Quả Xác.Nếu ngay từ đầu, thế lực của Thai Gia đã âm thầm xóa dấu vết cho cậu, tự nhiên sẽ không bỏ sót thứ này.
Thai phu nhân nhấn nút rất nhuần nhuyễn, nhưng không thấy ánh đèn xanh quen thuộc phát ra.Bà biết là do dấu vân tay khác biệt.Vẻ mặt bà bình tĩnh lại, nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ nhung nhớ xa xăm.

☀️ 🌙