Chương 176 Vũ trụ không có đạo lý

🎧 Đang phát: Chương 176

– Tại sao lại là tôi?
– Mấy năm nay, Sở Nghiên Cứu, Học Viện Quân Sự I, Viện Khoa Học liên tục điều bốn mươi mấy trợ lý nghiên cứu vào phòng thí nghiệm của cha tôi, nhưng không ai trụ được quá một tháng.Ai cũng biết hướng nghiên cứu của cha tôi chẳng có tương lai.
Giáo sư Trầm nhìn Hứa Nhạc bằng ánh mắt ôn hòa:
– Ngoài công việc được giao, họ chẳng hề quan tâm đến đề tài nghiên cứu lượng tử của cha tôi.Trước khi mất, cha tôi từng nói chỉ có cậu là người duy nhất chủ động tìm hiểu những nghiên cứu của ông.
Hứa Nhạc im lặng cúi đầu, cảm thấy áy náy.Lúc mới đến, anh cũng như những người kia, chẳng hề để ý đến lĩnh vực này.Chỉ vì quen với việc bị Phong Dư thúc ép làm việc, nên anh chủ động và chăm chỉ hơn thôi.
Vốn dĩ Hứa Nhạc không hề hứng thú với nghiên cứu lượng tử của giáo sư Trầm.Nếu không phải thế hệ robot mới nhất của Liên Bang gặp vấn đề liên quan đến nghiên cứu của ông, có lẽ anh đã không bao giờ mở tài liệu ra xem.
Nghĩ đến đây, Hứa Nhạc chợt lóe lên một tia sáng trong đầu, mơ hồ đoán được vì sao đám quan chức lại vội vã xông vào phòng thí nghiệm ngay sau khi giáo sư Trầm qua đời.Nhưng anh chưa dám chắc về điều này.
Thấy Hứa Nhạc im lặng, giáo sư Trầm nghĩ anh bị sốc khi nghe chuyện này, bèn cười nói:
– Lĩnh vực của tôi là khai thác mỏ dưới lòng đất, khác hoàn toàn với cha tôi.Những gì ông ấy để lại trong phòng thí nghiệm vô dụng với tôi, nhưng có lẽ có ích với cậu.Ít nhất, sự cô đơn nghiên cứu suốt mười mấy năm của cha tôi cũng được an ủi, vì có người coi trọng nó.
Hứa Nhạc im lặng một lúc, rồi kể lại chuyện xảy ra ở cửa phòng thí nghiệm sáng nay.Dù sao đối phương cũng là con trai của giáo sư Trầm, nên anh muốn xin ý kiến về yêu cầu vô lý của đám quan chức công ty Quả Xác.
– Chuyện này e rằng tôi không giúp gì được cậu lúc này…
Trong ánh mắt bình tĩnh của giáo sư Trầm thoáng hiện lên nỗi đau.Ông cũng như cha mình, toàn tâm toàn ý cho nghiên cứu.Ông không phản đối việc để lại mọi thứ trong phòng thí nghiệm cho Hứa Nhạc, nhưng nghe tin đám quan chức xông vào phòng thí nghiệm khi thi thể cha ông còn chưa lạnh, ông vẫn cảm thấy đau lòng và phẫn nộ, dù không biết mục đích của họ là gì.
– Đây là một số hồ sơ, tài liệu, ghi chép công việc năm xưa của cha tôi, và một số văn bản pháp luật về thừa kế.Tôi chưa xem kỹ, nhưng chắc là có hợp đồng hợp tác giữa cha tôi và Sở Nghiên Cứu công ty Quả Xác…
Giáo sư Trầm đưa cho Hứa Nhạc một tập hồ sơ nhỏ và nói:
– Nếu sau này chuyện này ầm ĩ đến tòa án, cứ nói với tôi, tôi sẽ ra làm chứng cho cậu.
Những người làm nghiên cứu thường ngây thơ…
Đại diện cho công ty Quả Xác là ý chí của toàn bộ giới lãnh đạo Liên Bang.Ít nhất, đám quan chức xuất hiện sáng nay đại diện cho một phần thế lực cấp cao của Liên Bang.Dù là giáo sư Trầm hay Hứa Nhạc, đều quá nhỏ bé so với lực lượng này.
Hứa Nhạc tin rằng nếu đám quan chức kia quyết tâm vào phòng thí nghiệm của giáo sư Trầm, họ sẽ có vô số cách và lý do chính đáng.Lời hứa ra tòa làm chứng của giáo sư Trầm có lẽ sẽ không bao giờ thành hiện thực.Đám quan chức sẽ không để chuyện này ầm ĩ đến tòa án.
o0o
Uống một ly rượu đế nhỏ vào buổi chiều là thói quen của Hứa Nhạc từ khi còn ở Đại khu Đông Lâm.Anh nheo mắt nhìn ly rượu trên bàn, nhớ lại lời giáo sư Trầm đã nói:
– Nhân lúc ta còn chưa chết, hãy làm xong chuyện này đi.
Nhưng giáo sư Trầm lại ra đi một cách tự nhiên như vậy, khiến Hứa Nhạc càng nheo mắt chặt hơn.Sự suy đoán trong bệnh viện dần hiện rõ trong đầu anh, ngày càng rõ ràng và chính xác hơn.Có vẻ như đám nhân viên nghiên cứu trong các ngành đã dần nhận ra tầm quan trọng trong nghiên cứu của giáo sư Trầm khi chế tạo robot thế hệ mới nhất của Liên Bang.
Ngoài việc nghiên cứu thiết kế thế hệ robot mới nhất, còn có chuyện gì có thể khiến đám quan chức khẩn trương đến mức xông vào phòng thí nghiệm ngay sau khi giáo sư Trầm qua đời?
Anh theo bản năng lấy một cái bánh tráng mật mỏng manh từ trong túi ra, chậm rãi cắn một miếng, rót cho mình một ly rượu.Vị rượu cay nồng, đắng nghét thống khổ khiến anh hít sâu một hơi và quyết tâm, mặc kệ đám quan chức đang suy nghĩ và tính toán gì, anh sẽ bảo vệ hệ thống phun lưu khí điện tử, và phải thành công.
Tên của giáo sư Trầm phải được khắc lên thế hệ robot mới nhất của Liên Bang.
Hứa Nhạc vốn là người bình tĩnh, nhưng trong mấy ngày gần đây, tâm tình của anh đã bị con robot thế hệ mới làm cho chấn động.Đó là vì anh thích nó, đó là lý tưởng sống của anh, và anh cần thành công trong việc nghiên cứu chế tạo robot để đạt được mục đích riêng của mình.Ngoài ra, còn do bản tính cứng nhắc của anh.Cái gì thuộc về giáo sư Trầm, phải thuộc về giáo sư Trầm, cái gì thuộc về anh, là của anh.
Đối với một gã cô nhi ‘Đầu Đá’ của Đông Lâm, không ai muốn tranh giành, đồ vật có thể được dùng chung, nhưng nếu ai tranh giành của anh, anh sẽ giành lại như một con thú hoang hung mãnh.
– Có chuyện gì vậy?
Trâu Úc nhíu mày nhìn vẻ mặt trầm trọng của Hứa Nhạc và ly rượu trước mặt anh.Cô biết chắc chắn đã có chuyện gì xảy ra với chàng trai có vẻ ngoài bình thường này.
– Giáo sư Trầm qua đời rồi…
Dù không nói chuyện phiếm với Hứa Nhạc, Trâu Úc cũng biết rõ giáo sư Trầm là ai.Trong Liên Bang hiện nay, người còn sống từng nhận Huy Chương Tinh Vân không còn nhiều.Cô im lặng một lát rồi bật TV lên.
Kênh Tin Tức đang phát tin về sự qua đời của giáo sư Trầm.Vị lão nhân gia này đã rời khỏi giới Khoa học Trung tâm của Liên Bang từ lâu và dần bị công dân Liên Bang lãng quên.Nhưng khi ông mất, cuối cùng cũng đã gây chấn động lớn.Nhiều người đã nhớ lại những cống hiến to lớn của ông cho Liên Bang năm xưa.
Hứa Nhạc không xem tin tức, anh chỉ trầm ngâm cẩn thận duyệt lại những tính toán và mục đích của mình, phân tích chỗ nào không đúng, chỗ nào có thể thay thế.Đột nhiên, anh nhìn Trâu Úc đang ngồi trên ghế salon với ánh mắt kinh ngạc, nhìn chằm chằm rất lâu.
Trâu Úc cảm thấy khó chịu vì bị nhìn chằm chằm, lạnh lùng nói:
– Có chuyện gì?
– Giáo sư Trầm gần đây có giúp tôi nghiên cứu một số vấn đề…Cụ thể là, những vấn đề này liên quan đến sự thành công của thế hệ robot mới nhất của Liên Bang…
Hứa Nhạc lại uống thêm một ly rượu và kể lại những chuyện xảy ra trong mấy ngày gần đây cho Trâu Úc nghe.
Trâu Úc càng nghe càng nhập thần, ánh mắt sáng rực lên.Là con gái của Phó Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng, cô không phải là người thiếu hiểu biết.Cô hiểu rõ những lời Hứa Nhạc đang nói có ý nghĩa trọng yếu đến thế nào đối với Quân đội Liên Bang, thậm chí đối với cục diện chiến tranh giữa Liên Bang và Đế Quốc.
Chuyện càng trọng yếu, lợi ích liên lụy càng nhiều, càng khiến người khác chú ý.Trâu Úc im lặng một lúc lâu rồi bất ngờ lên tiếng:
– Nếu Sở Nghiên Cứu của công ty Quả Xác coi trọng phòng nghiên cứu của các anh đến vậy, xem ra nhiều người đã nhận ra rằng sự thành công của thế hệ robot mới nhất có liên quan lớn đến nghiên cứu của giáo sư Trầm.Vấn đề là, hiện tại chúng ta không biết những người kia biết được bao nhiêu.Những nan đề mà họ đang gặp phải, cần phải có những tư liệu bên trong phòng thí nghiệm của giáo sư Trầm, hay nói cách khác, họ biết các anh sắp nghiên cứu thành công, nên chạy tới cướp thành quả.
Ở chung với nhau nhiều ngày như vậy, Trâu Úc khi nói chuyện rất tự nhiên ghép Hứa Nhạc chung với mình, tự xưng là “chúng ta”.
Hứa Nhạc suy nghĩ một lát rồi nói:
– Chắc là lý do thứ nhất…
– Không ai có thể bảo vệ được phòng thí nghiệm…
Trâu Úc nhìn thẳng vào anh nói:
– Anh chỉ là nhân viên tạm thời của công ty Quả Xác, đồng thời là một quân nhân văn phòng trực thuộc Bộ Quốc Phòng.Bất luận là thân phận nào, anh cũng chỉ là một tiểu nhân vật…
Hứa Nhạc lẳng lạng nhìn cô.
– Đừng nhìn tôi.Cha tôi đúng là quân nhân xuất thân từ kỹ thuật, có thể có một lực ảnh hưởng nhất định đối với công ty Quả Xác.Nhưng mà chuyện này…lợi ích dính líu quá lớn.
Trâu Úc cụp mi mắt xuống nói:
– Dù anh có nhờ Thai phu nhân ra mặt giúp đỡ, những người đó cũng không có khả năng từ bỏ đâu.
– Cô dường như đoán ra ai là đại nhân vật đứng sau muốn cướp đi thành quả của Trầm Lão.
Trâu Úc chần chờ một lúc lâu rồi nhẹ giọng nói:
– Viện Khoa Học Liên Bang…Lâm Viện Trưởng.
Hứa Nhạc nhăn mày, có chút không tin vào tai mình.Trong lòng công dân Liên Bang, Viện Khoa Học Liên Bang là một địa phương vô cùng cao thượng và thánh khiết, uy tín của vị Lâm Viện Trưởng kia lại vô cùng cao.Năm xưa khi Hứa Nhạc còn là một thợ sửa chữa đồ điện ở Đại khu Đông Lâm, anh cũng đã rất sùng bái vị chuyên gia đã một mình gánh chịu toàn bộ công tác nghiên cứu chế tạo robot của Liên Bang này.
– Lâm Viện Trưởng là người trẻ tuổi nhất đạt Huy Chương Tinh Vân từ trước tới nay, trẻ hơn giáo sư Trầm 11 năm khi đạt Huy Chương Tinh Vân…Nhưng năm đó có một lời đồn chưa được chứng thực.Năm đó vị Lâm Viện Trưởng này làm việc cùng phòng thí nghiệm với giáo sư Trầm, và thành quả nghiên cứu giúp Lâm Viện Trưởng đạt được Huy Chương Tinh Vân…nghe nói là sao chép của giáo sư Trầm.
– Viện Trưởng Viện Khoa Học sao chép thành quả nghiên cứu? Hắn thật sự…có thể vô sỉ đến mức này sao?
Hứa Nhạc nhăn mặt nói.
Trâu Úc ngẩng đầu lên bình tĩnh nói:
– Chỉ là lời đồn, không ai có chứng cứ, và không ai dám lên tiếng trước công chúng về điều này.Vị trí Viện Trưởng Viện Khoa Học Liên Bang rất nhạy cảm và siêu nhiên.Cả giới chính khách lẫn quân đội đều không muốn đắc tội với ông ta.
– Có thể nhanh chóng phát hiện ra tầm quan trọng của vấn đề suy đoán động thái của lượng tử từ việc nghiên cứu chế tạo robot thế hệ mới, và liên tưởng đến giáo sư Trầm, người vốn đã sắp bị lãng quên…Trình độ học vấn khoa học của người này chắc chắn cực cao.Hơn nữa người này phải rất quen thuộc với giáo sư Trầm, thậm chí…luôn âm thầm giám sát ông ta.
Hứa Nhạc cúi đầu chăm chú tự hỏi.Nếu những gì Trâu Úc phán đoán là chính xác, anh không muốn nhưng cũng phải thừa nhận rằng Viện Trưởng Viện Khoa Học Liên Bang, một đại nhân vật thân phận cao cả, được cả Liên Bang tôn kính, học trò trải rộng khắp các bộ ngành khoa học mấu chốt của Liên Bang…Nếu ông ta thật sự muốn âm thầm cướp đi thành quả nghiên cứu của giáo sư Trầm, anh căn bản không có cách nào chống lại.
– Anh cần bao lâu nữa để nghiên cứu thành công thế hệ robot kiểu mới?
Trâu Úc nhìn thẳng vào mặt Hứa Nhạc.Cô vẫn cho rằng chàng trai có khuôn mặt bình thường trước mặt mình nhất định sẽ trở thành châu báu, nhưng cô thật sự không ngờ anh vừa mới tiến vào Sở Nghiên Cứu chưa được bao lâu, đã khiến cả Liên Bang phải khiếp sợ.
– Không bao lâu nữa…
– Từ bỏ phòng thí nghiệm đi…
Trâu Úc nói dứt khoát.Cô biết rõ hơn Hứa Nhạc về những thủ đoạn hắc ám trong thượng tầng cao cấp của Liên Bang:
– Toàn lực tập trung vào việc nghiên cứu robot thế hệ mới của anh đi.Chỉ cần làm được chuyện đó, dù kẻ kia có thật sự là Viện Khoa Học Liên Bang, anh cũng không cần phải lo lắng…
Hứa Nhạc biết những điều cô nói là đúng, phương pháp này tương đối thực tế hơn, nhưng anh không muốn từ bỏ phòng thí nghiệm…Vì đó là những kết tinh trí tuệ cuối đời của giáo sư Trầm.
– Dù không còn xa đích thành công, tôi vẫn cần bộ nhớ dữ liệu bên trong phòng thí nghiệm.Nếu không có phòng thí nghiệm, tôi không thể tiếp tục nghiên cứu.
– Vậy phải tìm cách lấy bộ nhớ dữ liệu kia ra khỏi phòng thí nghiệm…
Trâu Úc nhìn anh:
– Đừng hy vọng hão huyền.Tôi tin rằng ngày mai anh đến Sở Nghiên Cứu, sẽ lập tức bị điều đi nơi khác ngay.Cả đời này của anh, có lẽ đừng hòng đến gần phòng thí nghiệm nửa bước.
Phải bảo vệ bộ nhớ cơ sở dữ liệu khổng lồ trong phòng thí nghiệm ra khỏi Sở Nghiên Cứu công ty Quả Xác được canh gác nghiêm ngặt, trải qua ba tầng canh gác của Học Viện Quân Sự I, đó là một nhiệm vụ gần như không thể hoàn thành.Hứa Nhạc tin rằng Trâu Úc có sự phán đoán vô cùng nhạy cảm, nhưng anh không nghĩ theo hướng đó.
Chỉ đến ngày hôm sau, khi một đội Hiến Binh đội I vũ trang đầy đủ ra lệnh cho anh phải lập tức đến phòng làm việc của Bộ Nhân Sự Sở Nghiên Cứu, anh mới hiểu mình phải làm theo lời Trâu Úc.Hứa Nhạc im lặng nhìn đám Hiến Binh trước mặt mình, lần đầu tiên cảm thấy, đối diện với những thế lực của Liên Bang, việc nói lý lẽ khó khăn đến mức nào.
Giáo sư Trầm cho rằng mọi thứ trong vũ trụ này đều phải nói đạo lý, nên ông mới bị đánh cắp thành quả nghiên cứu và bị lãng quên trong một phòng thí nghiệm cô đơn.
Hiện giờ tình trạng này lại xảy ra trên người Hứa Nhạc.

☀️ 🌙