Đang phát: Chương 96
Lấy chiếc khăn mặt trắng như tuyết lau vết cà phê trên người, Thai Chi Nguyên lắc đầu tự giễu, đã lâu rồi mình không cười thoải mái như vậy.Hắn đứng dậy, quay sang Cận quản gia:
– Sửa lại biên bản hôm nay, ghi là tôi đã học tập ở khu H1.
Cận quản gia cúi đầu, hiểu ý thiếu gia, rồi nói:
– Thiếu gia, nếu Hứa Nhạc có quyền vào khu H1, có lẽ cậu ta có quan hệ với giáo sư Cận, không đơn giản như hồ sơ ở đại học Lê Hoa.Giáo sư Cận không dễ gì sửa trình điều khiển của máy tính trung ương, trừ khi có tân binh quân đội…Có cần báo phu nhân không ạ?
Ngoài Cận quản gia, không ai biết người thừa kế Thai gia mỗi đêm học ở khu H1 không hề đơn độc, mà có bạn đồng hành.
Hôm qua không ai biết Hứa Nhạc vào được khu H1, hôm nay Cận quản gia thấy con robot đen bộc phát sức mạnh cuối cùng trên màn hình, lo lắng và khuyên Thai Chi Nguyên lần nữa.
Thai Chi Nguyên trầm ngâm rồi lắc đầu.Ngoài chuyện ở Lễ thành nhân, Cận quản gia không được phép kể bất cứ điều gì về cuộc sống của hắn trước mặt người khác, kể cả mẹ hắn.Về Hứa Nhạc thú vị này, Thai Chi Nguyên tin vào phán đoán của mình, chỉ là gặp may, không có âm mưu gì.
– Không cần nghĩ nhiều, cuộc sống hơn mười năm nay cần có chút bất ngờ mới thú vị.
Thai Chi Nguyên nói, khuôn mặt gầy gò tái nhợt nở nụ cười hiếm hoi.Nhớ lại những việc nhỏ từ khi quen Hứa Nhạc, hắn tin tưởng cậu là người đáng tin.
– Vâng, tôi sẽ sửa biên bản ngay.
Cận quản gia cúi đầu, thật ra ông muốn thiếu gia được sống bình thường như bao người khác, được có những tình bạn xa xỉ.
– Tôi ướt hết mồ hôi rồi, cần tắm rửa, thay quần áo.
Thai Chi Nguyên ném chiếc khăn lên bàn, cười nói:
– Có lẽ hiệu trưởng sẽ đến bàn công việc vũ hội tối nay…có lẽ còn muốn xác nhận xem người trong con robot đen ôm bụng cười vừa rồi…có phải là tôi không.
—
Trong một căn phòng kín sâu trong khu H1, có tiếng kim loại vang lên.Bức tường hợp kim phía xa đóng lại, dây truyền dữ liệu và động cơ chưa kịp kết nối vào con robot đen đã biến dạng.Hai tay hợp kim của nó vẫn che bụng.
Hứa Nhạc trắng bệch như chuột, ngồi trong khoang điều khiển bị hư hại nghiêm trọng.Cậu nhanh chóng cởi bộ đồ điều khiển robot cũ nát, lau mồ hôi lạnh trên trán, cố nén cơn đói dữ dội, dùng sức mạnh kỳ lạ trong cơ thể, hai chân run rẩy, nhảy xuống từ con robot cao mấy mét, biến thành một làn khói, lao tới cửa phòng phía sau máy tính.
Nhét hệ thống mô phỏng điều khiển thật và dụng cụ thao tác đơn giản vào ba lô, Hứa Nhạc đeo ba lô lên, không quên ra lệnh vệ sinh toàn diện cho máy tính.Hệ thống tự động vệ sinh vang lên, vô số máy hút bụi hiện ra trên tường, bắt đầu dọn dẹp phòng.Con robot đen trên giàn cao bị quét qua nhiều lần, chắc chắn mọi dấu vân tay của Hứa Nhạc trong khoang điều khiển và phòng này sẽ bị xóa sạch.
Lau mồ hôi lần nữa, Hứa Nhạc lặng lẽ đeo ba lô lên, ra khỏi phòng, đến chỗ cánh cửa hợp kim đang đóng chặt.Sau khi quét vi mạch xong, cậu đứng ở hành lang giữa hai cánh cửa, đi về phía khuất của cánh cửa bên ngoài…tạm thời xác định không có ai, mới lao ra ngoài.
Kéo mũ che mặt, Hứa Nhạc cúi đầu, nhanh chóng ra khỏi thư viện.Vận may của cậu không tệ, lúc này đã hơn mười rưỡi sáng, thường thì thư viện trường đã có rất nhiều sinh viên ưu tú học tập, chắc chắn sẽ chú ý đến một người đi ra từ khu vực kỳ lạ chưa từng có ai vào.Nhưng hôm nay Học Viện Quân Sự I đến thăm, mọi người đều ở nhà thi đấu theo dõi trận đối chiến robot kinh tâm động phách, hơn nữa tối nay có Vũ Hội Song Nguyệt, ai cũng cố gắng sửa soạn để cùng người mình yêu nhảy một điệu múa dưới ánh trăng tròn, có được một mối tình ngọt ngào.
Đi từ từ ra khỏi thư viện khu H, qua khu rừng cây tĩnh lặng, xác nhận không ai phát hiện ra mình, Hứa Nhạc mới thả lỏng, thở ra một hơi, bước chậm lại.Lúc này hai tay cậu đút túi quần, đeo ba lô, trông như một sinh viên bình thường.Một lúc sau, cậu gặp vài sinh viên đang hưng phấn thảo luận gì đó, nhưng không ai chú ý đến cậu.
Men theo bờ sông Hoa Hồng, tuyết đang rơi, phủ lên bãi cỏ khô vàng.Hứa Nhạc tháo mũ, vuốt mái tóc rối bù, bất an lấy điện thoại ra xem, phát hiện đã hơn mười một giờ, cậu tự giễu, mình đúng là đồ ngốc, ngủ trong robot mấy tiếng đồng hồ, lại tưởng mới bốn, năm giờ sáng.
Nghĩ đến cảnh tượng lúc trước, nhất là khi cửa phòng đối chiến mở ra, vô số tiếng hoan hô, vô số ánh mắt đổ dồn vào mình, tim Hứa Nhạc đập thình thịch.Cậu biết đó không phải là nơi đơn giản, mình đánh bậy đánh bạ lại đối chiến với nhóm sĩ quan điều khiển Robot của Học Viện Quân Sự I, lại còn trước mặt nhiều người như vậy, khiến cậu kinh hãi.
Trốn từ Đông Lâm đến đây đã một năm, đôi khi Hứa Nhạc quên mất thân phận đào phạm, nên có vẻ thiếu cẩn thận.Hôm nay lại điều khiển robot trước mặt nhiều người, còn dùng hệ thống mô phỏng điều khiển thật đặc biệt, vận chuyển sức mạnh thần kỳ trong cơ thể…Tuy sức mạnh đó không bộc lộ ra ngoài, nhưng Hứa Nhạc vẫn lo lắng, cú đá cuối cùng của con robot đen có làm kinh động liên bang không?
Hối hận thoáng qua trong lòng.Cậu giẫm lên cỏ khô cứng bước đi, về phía cánh cổng sắt trong Lê Hoa Viên.Có lẽ vì mối tình đầu trắc trở, có lẽ vì những chuyện gần đây, khiến cậu vẫn còn ẩn chứa lửa giận, nên mới hồ đồ đến mức này, mới phạm sai lầm như vậy.
Soạt, soạt…theo từng bước đi, hối hận cũng dần mờ nhạt.Nếu chuyện đã xảy ra, hối hận cũng vô ích, Hứa Nhạc vẫn luôn là người thẳng thắn, linh hoạt.Cậu vỗ má, hà hơi ra một luồng khí trắng, cúi đầu bước tiếp, nghĩ nếu có ai điều tra con robot đen, cùng lắm thì mình thay đổi thân phận khác, rời khỏi đại học Lê Hoa, đến một nơi khác, sống một cuộc sống khác là xong.
Chỉ là…có chút luyến tiếc, luyến tiếc ai đó như tuyết, như Lê Hoa ở đại học Lê Hoa.Cô bé kia…giống như cây lê thuần khiết dễ gần, rồi có lúc lại như bông tuyết băng giá luôn đổi thay…Còn có anh bạn quan viên Thi Thanh Hải lưu manh, còn có tên nhóc nhà giàu gầy yếu mỗi buổi đêm đều ăn khuya cùng nhau.
Tiếng bước chân dồn dập của Hứa Nhạc chậm lại, hàng lông mi như phi đao dưới mũ dần dần nhu hòa bình thản, cuối cùng cậu đứng thẳng bên bờ sông Hoa Hồng, phát hiện tâm trạng của mình bây giờ đã khác với hồi mới trốn ra từ Đông Lâm.Cậu có chút lo lắng, tình yêu, tình bạn…đúng là gánh nặng, nhưng cậu rất thích loại gánh nặng này.
Nhìn lớp sương mờ trên mặt băng, mắt Hứa Nhạc híp lại, như đang cười.Cậu quyết định, trước tiên không vội rời đi, mà muốn xem thử có vấn đề gì không đã, nếu không ai điều tra ra mình, vậy thì mình việc gì phải đi?
Đúng lúc này, tiếng đàn Vi-ô-lông nhàn nhạt vang lên, Hứa Nhạc giật mình, lấy điện thoại ra, nghe giọng nói lười nhác nhưng mê người của Thi Thanh Hải:
– Cậu ở đâu đó? Trong nhà thi đấu thể thao tổng hợp không thấy cậu, bây giờ tôi tới cổng gác cũng không thấy cậu đâu.
– Tôi ở bờ sông đọc sách.
Giọng Hứa Nhạc hơi khàn vì lo lắng.
– Đọc sách cái rắm…tôi đã đặt trước hai bộ quần áo, tối nay dự vũ hội phải dùng đó, cậu mau qua đây lấy đi, tôi đưa cậu đi lấy.
Hứa Nhạc cười, biết đối phương lo mình quê mùa không hiểu quy tắc vũ hội, cậu cảm thấy ấm áp, nói:
– Cảm ơn.
– Cảm ơn cái rắm, cậu là người có tiền, tiền là cậu trả!
Hứa Nhạc đành chịu, vốn định nói mình có quần áo rồi, nhưng nghĩ đến bộ quần áo mua cùng Trương Tiểu Manh, cậu có chút chua xót, hơn nữa lúc này cậu cũng không dám ở lại trong trường, nói:
– Tôi qua liền đây.
– Không được rồi, hiện giờ tôi đang có việc gấp.
Đầu dây bên kia, giọng Thi Thanh Hải bỗng mất bình tĩnh:
– Cậu cứ đi trước đi, tí nữa tôi tới tìm cậu.
Hứa Nhạc cất điện thoại vào áo, kéo mũ xuống che lông mày đang nhăn lại.Cậu nghe ra giọng Thi Thanh Hải có biến đổi, cảm thấy đối phương có tâm sự gì đó, nhưng không biết chuyện gì xảy ra.Thi Thanh Hải luôn thần bí, có phải vì nghề nghiệp của hắn không?
Hứa Nhạc lo lắng đi về phía cổng sắt của đại học Lê Hoa, dọc đường thấy rất nhiều người từ nhà thi đấu thể thao tổng hợp đi ra.Những người này không chỉ là sinh viên của đại học Lê Hoa, mà còn có nhiều người mặc đồng phục của các trường khác.Họ đều có vẻ mặt hưng phấn, ánh mắt kiêu hãnh và kích động, tiếng bàn tán không ngớt vang vọng từ đầu rừng cây mùa đông tới tận giảng đường.
Họ thảo luận về hai trận đối chiến robot, nhất là trận chiến giữa robot đen và robot bạc.Đại học Lê Hoa xuất hiện một sinh viên điều khiển Robot thần bí, dùng robot mô hình mà đánh ngang tay với sinh viên vương bài của Học Viện Quân Sự I, điều này khiến sinh viên Đại Học Thành cảm thấy vinh dự và kiêu ngạo.
Họ hưng phấn thảo luận, thậm chí có người bắt chước cú đá cuối cùng của robot đen.Dù biết trình độ của robot bạc cao hơn, cú đá phá bụng bá đạo hơn, nhưng sự chú ý của họ vẫn dồn vào robot đen.
Hứa Nhạc đội mũ, bước nhanh qua những sinh viên này.Dù không cố ý nghe, nhưng những từ ngữ về robot đen vẫn lọt vào tai cậu.Càng nghe cậu càng thấy tâm trạng phức tạp.Biết robot bạc là sinh viên vương bài của Học Viện Quân Sự I, cậu có chút vui sướng.Nhưng khi nghe những sinh viên này cười to, bắt chước dáng ôm bụng chạy của robot đen, cậu lại thấy xấu hổ.
Lúc đó cậu chỉ lo che mặt bỏ chạy, đâu còn để ý đến hình tượng và phong thái của người điều khiển Robot nữa.
Về tới phòng ngủ của người gác cổng, Hứa Nhạc mới hoàn toàn thả lỏng.Cậu uống hết một ca nước lạnh, bổ sung lượng nước đã mất, giải quyết cơn đói.Cậu tháo ba lô xuống, vào phòng tắm, cẩn thận tháo gương soi mặt xuống, phía sau viên gạch men có một cái hốc để vừa ba lô.
Giấu kỹ ba lô, Hứa Nhạc suy nghĩ một lát, rồi cậy một viên gạch men dưới nền nhà, lấy ra cây gậy kích điện mà cậu gọi là Phi Đao, để bên người.Những ngày tiếp theo không biết có chuyện gì xảy ra, cẩn thận vẫn hơn.Lần trước gặp Câu Tử và đám người kia ở Hội Sở, nếu có gậy kích điện, cậu đã không bị súng chĩa vào mà không làm gì được, chỉ có thể mạo hiểm vật lộn.
Trước khi rời khỏi phòng, cậu bật TV lên xem.Mạng trường đang nhấp nháy dòng tiêu đề nổi bật, hiện ra trên màn hình, ánh sáng đập vào mắt cậu, khiến vẻ mặt cậu trở nên phong phú, thân thể cứng đờ tại chỗ.
– Robot đen…bạn ở đâu? Chúng tôi đang gọi tên bạn!
– Truyền hình trực tiếp từ nhà thi đấu tổng hợp, cuộc lật đổ ngoạn mục của robot đen!
– Robot tại sao lại đen như vậy? Đó có phải là đạo lý của ngựa ô?
– Phía sau việc ôm bụng cười mà đi, truyền kỳ số một của đại học Lê Hoa đến tột cùng có bí mật gì?
– Học Viện Quân Sự I kiêu ngạo thất bại, có một thiên tài ẩn núp ở nhân gian?
Những bài viết này đều được ghim lên đầu trang, phía dưới là các bài viết về trận đấu ở nhà thi đấu hôm nay.Ở Tinh Quyển Thủ Đô phát triển tin tức, mạng trường phát sóng toàn cảnh trận đối chiến Robot, không biết sẽ có bao nhiêu người quan tâm nữa đây.Nhất là việc robot đen bỏ đi một cách kỳ lạ, khiến nhiều người reo hò, suy đoán thân phận thật sự của robot đen, khởi xướng phong trào tìm kiếm robot đen đó.
Mới đó mà đã tạo ra tiếng vang lớn như vậy? Hứa Nhạc khó tin, ngạc nhiên nhìn dòng chữ trên màn hình.Khi cánh cửa vòm mở ra, cậu biết trận đối chiến Robot đã lọt vào mắt nhiều người, trên đường đi cũng thấy sinh viên thảo luận, nhưng cậu không ngờ, chỉ là một trận đấu tập robot, lại khiến sinh viên Đại Học Thành hưng phấn đến vậy.
Hứa Nhạc nhìn màn hình, khó hiểu gãi đầu, theo thói quen híp mắt, giơ tay lên, bấm vào bài đăng có video trận chiến, máy tính kết nối tới trang web truyền tải hình ảnh lớn nhất liên bang – Trang web cà chua…
Nhìn robot đen ngốc nghếch di động trên màn hình, nhìn thân pháp nhanh nhẹn của robot bạc, Hứa Nhạc trợn tròn mắt, chăm chú nhìn từng khoảnh khắc, lại nghĩ đến việc có vô số người như mình nhìn lên màn hình ánh sáng, còn mình thì ở trong màn hình này lại chẳng biết gì, tâm trạng cậu có chút kỳ lạ.
Trên màn hình, robot đen ngã xuống rồi đứng lên, sau sáu giây ngắn ngủi, robot đen đá ra một cú!
Hình ảnh tiếp tục chuyển, trong một thời gian ngắn, tấm hộ giáp phía dưới robot gặp vấn đề…Hứa Nhạc nhìn từng khung hình, tâm trạng dần vui vẻ.Cậu học hành chăm chỉ hơn ai hết, tìm được tất cả bản vẽ kết cấu robot ở đại học Lê Hoa, cố gắng nhét chúng vào đầu, nhớ kỹ các số liệu.Khi còn ở Đông Lâm, Phong Dư đại thúc đã dạy cậu các kỹ thuật hỗn hợp, giúp cậu có khả năng phán đoán tự nhiên về robot, nên mới nắm bắt cơ hội chính xác như vậy…
Đây thực sự chỉ là trực giác, không liên quan đến sức mạnh kỳ lạ trong cơ thể.Trực giác này phải trải qua nhiều năm học tập và thực tiễn, mới có được cảm giác thân thiết với các loại máy móc.
Biết robot bạc có sơ hở ở đâu, nhưng cũng phải có năng lực nắm bắt sơ hở này.Kỹ thuật điều khiển robot của Hứa Nhạc vẫn không phải là đối thủ của sinh viên vương bài Học Viện Quân Sự I, nhưng cậu biết mình có một loại năng lực mà đối phương không thể có được, đó là sự run rẩy trong cơ thể.
Hệ thống điều khiển lỗi thời bị liên bang loại bỏ, kết hợp với sức mạnh cường đại trong cơ thể cậu, có thể làm được những động tác mà robot bình thường không thể làm được!
Ba mươi độ, chỉ đúng ba mươi độ.Hứa Nhạc lặng lẽ nhìn hình ảnh, nở nụ cười vui vẻ, nghĩ đến cú đá của thuyền trưởng mập trong phi thuyền Cổ Chung Hào…cú đá của robot đen trên hình ảnh, nhìn qua cũng có vài phần phong cách của thuyền trưởng mập.
Hứa Nhạc hít sâu một hơi, một cảm xúc khó tả trào dâng trong ngực.Có thể là tự tin, có thể là vui sướng, hoặc là một thứ gì đó khác.Dù sao cậu cũng chỉ là một thiếu niên, mỗi lần giành chiến thắng trong cuộc sống, đều khiến cậu vui sướng, dù cho sự vui sướng hôm nay cực kỳ mạo hiểm và hồ đồ.
Cậu mơ hồ hiểu rõ tác dụng thật sự của sức mạnh trong cơ thể, cũng hiểu vì sao đại thúc lại có thể thong dong như vậy khi đối mặt với cả tiểu đội robot đặc chủng của liên bang.
Thế giới này, chỉ có đại thúc và cậu hiểu được, bản thân cơ thể con người mới là bộ máy đầu tiên, robot thực ra chỉ là ngoại duyên.Chỉ có đại thúc của cậu mới có thể sử dụng sức mạnh cường đại trong cơ thể, dùng một phương pháp đã bị liên bang đào thải, hoặc có thể coi như một phương thức điều khiển kỳ diệu của đại thúc…
Dùng thân thể trực tiếp điều khiển robot!
