Đang phát: Chương 66
Vài ngày sau đó, Hứa Nhạc gần như dán chặt mình trong thư viện khu H.Cậu bỏ bê cả ăn ngủ, hoàn toàn đắm chìm vào những tài liệu ở đây.
Nghe có vẻ hơi quá, nhưng thực tế là cậu tranh thủ từng giây phút để đến khu H.Những thông tin mới được quân đội giải mật này thực sự có sức hút khó cưỡng với một người như cậu.
Khi xem kỹ bản vẽ robot series M, đặc biệt là phân tích tỉ mỉ cấu trúc bên trong của M02, cậu mới nhận ra những hành động bồng bột trên phi thuyền Cổ Chung Hào trước đây thật viển vông.Con robot do cậu chắp vá thực chất ẩn chứa rất nhiều nguy cơ tiềm ẩn.May mắn là con robot cũ kỹ đó chỉ còn lại đống sắt vụn, nếu không thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra.Vừa học hỏi, vừa đối chiếu với những kiến thức mà ông chủ đã dạy, Hứa Nhạc dần dần ngộ ra nhiều điều.Để trở thành một Cơ Giáp Sư giỏi, khi đối mặt với bất kỳ thiết bị tinh vi nào của robot, cần phải có tư tưởng như đang sửa chữa đồ điện gia dụng thông thường.Nhưng cũng không được nhầm lẫn, cho rằng tất cả thiết bị đỉnh cao đều đơn giản như đồ gia dụng.
Dù sao thì robot, pháo tự động, hệ thống truyền lực của thiết giáp, khi tấn công phải chịu đựng động năng cực lớn, khác hẳn với đồ gia dụng chỉ cần hoạt động êm ái trong môi trường bình thường.Mỗi sai sót nhỏ trong chi tiết, chất lượng nguyên kiện, hay việc lựa chọn kim loại làm vật liệu đều có thể ảnh hưởng đến tính năng, thậm chí quyết định tuổi thọ của thiết bị.
Trên màn hình, bản vẽ cấu trúc chân của robot M02 được phóng to tối đa.Trong ánh sáng xanh mờ ảo, Hứa Nhạc mở to mắt, chăm chú quan sát ống thủy lực ẩn sau lớp giáp bảo vệ chân robot.Ở vùng núi ngoại ô Hà Tây Châu, cậu đã từng tận mắt chứng kiến đại thúc chọn bộ phận này làm điểm tấn công đột phá.Sau khi phân tích kỹ lưỡng, cậu kết luận rằng ống thủy lực của dòng robot series M thực sự là điểm yếu bên ngoài.Tất nhiên, sự yếu đuối này chỉ mang tính tương đối.Nếu là công kích thông thường, dù là rocket vác vai, phần lớn năng lượng sẽ bị lớp giáp bên ngoài hấp thụ.Muốn xuyên thủng lớp hợp kim bảo vệ ống thủy lực, cần một góc độ cực kỳ chuẩn xác và phương thức tấn công phải có khả năng luồn lách, hoặc các loại vũ khí có thể len lỏi vào khe hẹp.
Nghĩ đi nghĩ lại, thứ đáp ứng được những yêu cầu này…Hứa Nhạc vô thức nhìn vào hai bàn tay mình.Cậu hiểu ra rằng đại thúc đã nói đúng, dường như chỉ có đôi bàn tay mới là vũ khí hiệu quả nhất để đối phó với robot.Nhưng nếu là bàn tay của người bình thường, một đấm vào ống thủy lực chắc chắn sẽ gãy xương chảy máu, còn ống thủy lực thì không hề hấn gì.Trừ khi bàn tay đó có sức mạnh phi thường và xương cốt cứng như thép.
Hứa Nhạc run lên, nhìn chằm chằm vào hai tay mình.Cậu biết hiện tại mình không thể làm được điều đó, nhưng đại thúc đã làm rất dễ dàng.Nếu mình tiếp tục luyện tập những tư thế đó, lĩnh hội được sự rung động nóng rực này, liệu một ngày nào đó mình có thể đạt đến trình độ như vậy không?
Dòng robot series M có khả năng phòng ngự cực kỳ mạnh mẽ.Ngay cả Cơ Giáp Sư Phong Dư với thực lực kinh khủng cũng khó có thể đột phá chính diện.Nhưng mọi chuyện luôn kỳ diệu như vậy, con robot với thiết kế hoàn mỹ lại chỉ tính đến trường hợp bị vũ khí nóng tấn công, đặc biệt là vũ khí ngang cấp.Nó hoàn toàn không lường trước được việc bị…con người tấn công, nên mới để lộ sơ hở ở ống thủy lực.Suy cho cùng, khi Liên Bang thiết kế ra con robot đỉnh cao này, mấy ai nghĩ đến việc trên đời còn tồn tại một quái vật như Phong Dư?
***
Vì quá say mê với thư viện khu H, mấy buổi trưa gần đây Hứa Nhạc ít khi ăn cơm cùng Trương Tiểu Manh.Nhưng chỉ cần cậu báo một tiếng, cô gái đeo kính đen kia lập tức gật đầu, tỏ vẻ không hề bận tâm.Ngược lại, Thi Thanh Hải mấy ngày không thấy cậu ra ngoài phơi nắng, có chút lo lắng.Anh phải gọi điện thoại mấy lần mới biết được Hứa Nhạc đang ở đâu.Thi công tử rất hiểu lý tưởng và sở thích của bạn mình, chỉ cần Hứa Nhạc vẫn ở trong trường, an toàn không bị đe dọa, anh cũng không hỏi nhiều.
Mỗi ngày tầm 7, 8 giờ tối, Hứa Nhạc mới rời khỏi khu H.Lúc này, những người ưu tú khác đã về từ lâu.Dù chăm chỉ đến đâu, cũng không ai muốn suốt ngày ở cái nơi nồng nặc mùi kim loại lạnh lẽo này.Hơn nữa, học tập quá lâu cũng không còn hiệu quả.Đêm nào về đến phòng, nhìn ánh đèn vàng hắt qua tán cây trong Lê Viên, cậu lại nhớ đến Phong Dư đại thúc chiến đấu với con robot M52 màu đen trong rừng cây ở ngoại ô Hà Tây Châu.Đôi bàn tay run rẩy kia đã làm gì để điều khiển được phần bên ngoài của con robot? Chuyện này thật kỳ lạ.
Mải suy nghĩ, Hứa Nhạc khó lòng chợp mắt.Hôm nay kiến thức về robot của cậu đã sâu sắc hơn một tầng, cậu cũng hiểu được sức mạnh kỳ lạ trong cơ thể mình quý giá đến mức nào.Cậu sẽ không bao giờ lơ là việc luyện tập.Dù tinh thần đã mệt mỏi, cậu vẫn kiên trì hoàn thành bài tập.Sau khi tắm rửa, cậu ngồi xuống bên giường, mở màn hình máy tính, bắt đầu tính toán tỉ mỉ xem nếu mình làm theo lý thuyết kỳ diệu kia, thì có bao nhiêu phần trăm thành công.Nhưng càng suy tính, cậu càng nhận ra mình còn hiểu biết quá ít về sức mạnh thần kỳ kia.Sự rung động này dường như không có tần suất cố định.Dù suy nghĩ theo phương pháp nào, cũng không thể chứng minh được bằng thực nghiệm.Nhưng cậu không bỏ cuộc, bởi vì Phong Dư đại thúc đã cho cậu thấy những hình ảnh đó.
Vô số ký hiệu, tham số, bản vẽ kết cấu, chữ viết chớp động trong đầu Hứa Nhạc, cuối cùng biến thành cánh tay run rẩy nhưng cứng như thép của Phong đại thúc bắn lên con robot màu đen.Bị những manh mối mơ hồ giằng xé, Hứa Nhạc không thể ngủ được.Cậu ngồi bật dậy trên giường, vội khoác áo, bật thiết bị quản lý và báo động tự động, rồi ra khỏi phòng.
Mười hai giờ đêm, vườn trường cực kỳ yên tĩnh.Đặc biệt là khu rừng cây gần thư viện khu H, tiếng TV từ ký túc xá sinh viên không thể vọng đến đây.Hứa Nhạc dùng thẻ điện tử mở cửa khu H.Đúng như thông tin, khu H tự động mở cửa 24/24.Lúc này, thư viện khu H không một bóng người.Hứa Nhạc một mình đi qua những hành lang trống trải, nhìn đèn cảm ứng tự động bật sáng theo từng bước chân.Trong lòng cậu không hề sợ hãi.Một phần vì từ nhỏ cậu đã sống trong căn phòng tối tăm dưới hầm mỏ, phần khác vì hiện giờ trong đầu cậu chỉ toàn là những vấn đề về robot và sức mạnh con người.
Cậu chăm chú tìm kiếm tài liệu trên màn hình, nhưng không có thông tin gì mới.Điều này đã nằm trong dự liệu, nên cậu không quá thất vọng.Chỉ có chút uể oải, cậu dụi mắt, bắt đầu đi lại trong tòa nhà vắng vẻ, vừa để giảm bớt mệt mỏi, vừa để vận động cơ thể.Bất giác, cậu đi đến một hành lang.Trên vách tường có chữ H1, bên dưới là dòng chữ nổi bật: “Khu vực hạn chế, người không có thẩm quyền không được vào.”
Hứa Nhạc tò mò nhìn hành lang.Cậu không ngờ trong thư viện khu H còn có một khu H1 bí ẩn như vậy.Dù tò mò, cậu cũng không có ý định xâm nhập.Cậu dễ dàng đoán được số người có quyền ra vào khu H1 rất ít, có lẽ chỉ là các nhà nghiên cứu chuyên nghiệp trong trường.Cậu chỉ là một sinh viên bình thường, làm sao có thể vào được.
Cậu chỉ bước vào hành lang vài bước, nheo mắt muốn xem cánh cửa nặng nề được làm từ vật liệu gì.Nhưng khi cậu vừa bước vào phạm vi 5 mét, hành lang chợt bừng sáng màu xanh lam nhạt.Một âm thanh trầm thấp do điện tử tổng hợp vang lên:
– Cần dấu hiệu thông tin đặc thù.Mời tiếp nhận quét chip vi mạch để thẩm định thân phận.
Hứa Nhạc giật mình vì âm thanh bất ngờ.Cậu nghĩ mình chưa chạm vào cửa khu H1, vậy mà đã kích hoạt hệ thống thẩm định.Theo bản năng, cậu muốn rời khỏi hành lang.Nhưng xung quanh đều là những đường cong màu xanh lam nhạt, có vẻ như đã bắt đầu quét chip vi mạch.Nếu bỏ đi lúc này, có thể bị hệ thống coi là kẻ xâm nhập? Cậu sợ hãi đứng trong luồng sáng quét, âm thầm cầu khẩn quá trình quét nhanh chóng kết thúc.Chỉ cần hệ thống phán định cậu không có đủ quyền hạn, cánh cửa sẽ không mở, và cậu có thể rời đi.Hứa Nhạc thầm nhủ sau này không được để lòng hiếu kỳ lấn át nữa.Chỉ là mất ngủ thôi mà…Sao lại gặp phải chuyện lớn thế này?
Tình hình không diễn ra như Hứa Nhạc mong đợi.Sóng ngắn quét vốn vô hình, lại được thiết kế thành những đường cong màu xanh lam thú vị.Những đường cong này tập trung vào chip vi mạch sau gáy Hứa Nhạc.Quá trình quét đã hoàn thành, nhưng không có âm thanh cảnh báo vang lên.
– Thẩm định thân phận thông qua.Số hiệu bảo mật, tư liệu cá nhân bảo mật.
Âm thanh do điện tử tổng hợp trở nên sinh động hơn:
– Chào mừng đến khu H1.
Hứa Nhạc giật mình lùi về vách tường.Lúc này cậu không còn tâm trạng để nhìn cánh cửa hợp kim nặng nề.Cậu chỉ kinh ngạc không hiểu vì sao mình đứng trong hành lang, bị quét một lần, lại thông qua được quá trình thẩm định thân phận.Lẽ nào giáo sư Châu, ngoài việc cấp cho cậu thẻ điện tử, còn đưa thông tin cá nhân của cậu vào hệ thống?
Hứa Nhạc tạm thời không nghĩ ra.Cậu nhìn không gian bên trong cánh cửa cuối hành lang đang tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.Lòng hiếu kỳ lại chiến thắng sự thận trọng.Cậu bước vào trong.Cánh cửa nặng nề phía sau đóng lại.Hứa Nhạc nhìn quanh.Kiến trúc bên trong khu H1 có kết cấu cực kỳ đơn giản: một phòng nghỉ nhỏ ở trung tâm và hai phòng ở hai bên.Theo thói quen, cậu đi về phía bên phải, mở cánh cửa đó ra.
