Đang phát: Chương 56
Thi Thanh Hải không quan tâm đến những họng súng đang chĩa vào mình, hắn nấc cụt vài tiếng rồi quay sang hỏi Hứa Nhạc:
– Cậu không sao chứ?
Hứa Nhạc lắc đầu, nhìn khuôn mặt quen thuộc của bạn mình, rồi lại nhìn cô gái xinh đẹp xa lạ kia, bỗng dưng quát lớn:
– Rốt cuộc cậu đã tỉnh rượu chưa hả? Tên khốn kiếp này!
Thi Thanh Hải chắc chắn đã say, ít nhất là lúc đầu.Còn bây giờ hắn tỉnh được bao nhiêu thì không ai biết.Ai cũng hiểu một gã say cầm súng thì chẳng còn lý trí gì.Những người xung quanh chỉ dám trân trối nhìn, không ai dám can thiệp.
Trâu Hựu lên tiếng hỏi nhưng Thi Thanh Hải dường như chẳng nghe thấy.Hắn cứ thế vỗ bôm bốp vào mặt Trâu Úc, khiến sắc mặt mọi người xung quanh càng thêm khó coi.
– Buông cô ấy ra, nếu không khi tỉnh lại cậu sẽ hối hận đấy.
Trâu Hựu cố kiềm chế cảm xúc, bình tĩnh nói.Lời đe dọa này nghe có vẻ vô dụng, nhưng đối mặt với một gã say có súng, anh ta cũng chẳng còn cách nào tốt hơn.Điều quan trọng nhất là phải giải quyết tình hình trước mắt, đảm bảo an toàn cho em gái mình.
– Mày muốn tao ăn phân à? Mày muốn anh em tao quỳ xuống?
Thi Thanh Hải vẫn chẳng để ý đến anh, hắn ôm chặt cô gái áo đỏ đang run rẩy, miệng nồng nặc mùi rượu, ngừng vỗ má cô ta rồi nói:
– Bọn ly hương chúng mày quen thói hoành hành rồi, dám đến Lâm Hải mà làm bộ ta đây.Anh chỉ nói cô em dùng nhiều DVC (chất bôi trơn) mà cô em không phục…Ngoài đám kỹ nữ của Thập Tam Đại Đạo ra, ai dùng nhiều như cô em chứ?
Thập Tam Đại Đạo ở Tinh Quyển Thủ Đô là một khu phố nổi tiếng với nhiều kỹ nữ cao cấp.Người ta đồn rằng các phụ tá của Văn Phòng Tổng Thống và các quan chức bộ thích đến đó vui vẻ.Những lời của Thi Thanh Hải đã đem tiểu thư Trâu Gia so sánh với kỹ nữ cao cấp, thật sự quá độc ác.Hứa Nhạc đang lau vết máu trên miệng, nghe Thi Thanh Hải đổi cách xưng hô từ bạn bè thành anh em thì khựng lại.
– Cho tôi biết tên cậu đi.Bắt nạt một cô gái yếu đuối không phải là hay ho gì đâu.
Ánh mắt Trâu Hựu khẽ dao động nhưng anh vẫn bình tĩnh nói:
– Tốt nhất nên tự giải quyết chuyện này, nếu không cảnh sát vào cuộc thì cậu sẽ còn thiệt hơn đấy.
– Cả đời này của tao chỉ thích bắt nạt phụ nữ thôi.
Thi Thanh Hải sau khi uống rượu vào càng giống một tên lưu manh, hắn nghiêng đầu, bĩu môi coi thường, như thể vừa mới nghe thấy Trâu Hựu nói gì đó, hắn phun ra:
– Làm gì được tao nào? Mày cắn tao à?
Trâu Hựu không nhịn được, bật cười rồi liên tục gật đầu:
– Tốt lắm, tốt lắm…
Câu Tử nãy giờ im lặng đứng phía sau bỗng lên tiếng:
– Anh là Thi Thanh Hải?
– Cậu ta học sau tôi một khóa.Năm đó cậu ta là nhân vật nổi tiếng nhất trường, từ hiệu trưởng đến giảng viên ai cũng thích.Tốt nghiệp nhiều năm rồi, chắc cũng có vị trí không tệ ở Lâm Hải.Còn làm ở cục nào thì tôi không rõ.
Sau khi nhận ra Thi Thanh Hải là người cùng trường, Câu Tử thì thầm vào tai Trâu Hựu.
– Hồi còn đi học, không ai muốn dây vào cậu ta cả.Đánh nhau, bắn súng hay là tâm kế, ít ai là đối thủ của cậu ta.Cũng may cậu ta không có chỗ dựa nào, nên cũng không gặp phải rắc rối lớn.
Nghe vậy, Trâu Hựu bình tĩnh hơn, anh lạnh lùng nhìn Thi Thanh Hải đang đứng sau em gái mình, trong lòng đã có quyết định.Một thủ khoa của học viện mà lại say xỉn đến mức này thì cũng không đáng sợ lắm.Điều này khẳng định sự lo lắng lớn nhất của anh đã không xảy ra.Anh nhìn Thi Thanh Hải, mỉm cười:
– Buông tay ra.Tôi đếm đến ba, nếu cậu không buông, người của tôi sẽ nổ súng.Có thể sẽ không làm cậu bị thương, nhưng có lẽ sẽ làm bị thương người bạn như tảng đá kia của cậu…Anh em? Hừ, xem ra cái giá của “anh em” Thi tiên sinh này không hề rẻ.Hơn nữa, tôi tin rằng dù cậu có say đến đâu, cậu cũng đoán được chúng tôi là ai, biết chúng tôi có năng lực gì.Đụng đến chúng tôi là chuyện mà cậu không dám làm.Vì cậu biết hậu quả sẽ đáng sợ đến mức nào.
Nói xong, anh thấy trong ánh mắt mê muội của Thi Thanh Hải thoáng hiện lên vẻ lo lắng, Thiếu tá Trâu Hựu biết mình đã thành công.Gã say này dù có chết nhát đến đâu thì ít nhất vẫn còn giữ lại được chút lý trí.
– Tôi là Thi Thanh Hải, nhân viên ngoại giao của phòng làm việc Khoa IV, Liên Bang Cục Điều Tra Lâm Hải, khoa trưởng.
Thanh âm Thi Thanh Hải khàn khàn vì cồn, hắn nhìn chằm chằm vào người đàn ông đối diện rồi nói.Hai tay hắn khẽ vuốt ve hai má cô gái áo đỏ, như làm ảo thuật, hắn rút ra một thẻ chứng minh công việc.
Thiếu tá Trâu Hựu càng cười tươi hơn.Thứ nhất là đối phương đã dần tỉnh rượu, quan trọng hơn là hắn chỉ là một khoa trưởng cỏn con của Cục điều tra Liên Bang, thật sự không có lý do gì để anh phải nhường nhịn cả.Lúc này, anh nhớ lại những nhục nhã vừa phải chịu, mỉm cười:
– Một…hai…
Sau khi tỉnh rượu, Thi công tử tự nhiên không dám nổ súng làm bị thương hay giết chết hai anh em họ.Dù sao hắn cũng là quan chức Cục Điều Tra Liên Bang, nhưng đối mặt với đám con ông cháu cha kia thì vẫn không đáng là gì.Tình hình trước mắt, ngoại trừ buông cô gái đang ôm ra, dường như không còn cách nào khác.Tất cả mọi người trong hộp đêm Thirteen đều chờ đợi gã quan chức kia đầu hàng…ngoại trừ Hứa Nhạc.
Đáp lại sự chờ đợi của mọi người là một tiếng súng nổ vang!
Tiếng súng nổ ra ngay trước khi Thiếu tá Trâu Hựu đếm đến tiếng thứ ba.Không ai nhìn ra khẩu súng tiêu chuẩn của nhân viên Cục Điều Tra vốn giắt bên hông bộ vest đã xuất hiện trong tay Thi Thanh Hải như thế nào.Cánh tay hắn cầm súng lục dường như còn hơi run rẩy, còn dưới họng súng, một cận vệ của Quân Đội Trâu Gia đã trúng đạn vào đùi, ngã xuống đất.
Là hắn nổ súng? Tất cả mọi người đều không tin vào mắt mình.Trong tình huống biết rõ người trước mặt có bối cảnh sâu rộng, gã nhân viên cỏn con của Cục Điều Tra Liên Bang này lại dám nổ súng trước! Hơn nữa động tác của hắn còn quyết tuyệt như vậy, không chừa đường lui, lộ ra sự kiêu ngạo và mạnh mẽ!
Vũ trường trở nên hỗn loạn.Ba quân nhân cận vệ còn lại tái mặt.Họ muốn nổ súng bắn trả nhưng lại sợ làm bị thương tiểu thư.Trong tình hình lộn xộn này, Thi Thanh Hải đã thu súng về, khoác tay lên vai Trâu Úc, nghiêng đầu, thích thú nhìn Thiếu tá Trâu Hựu đang biến sắc.Trâu đại tiểu thư đã sợ đến chết khiếp, không dám mở miệng hay nhúc nhích gì.Trong vũ trường chỉ còn lại thanh âm khô khốc của Thi Thanh Hải:
– Nổ súng thì nổ súng, đếm đếm cái gì? Mày tưởng đây là trường tập bắn à?
Thi Thanh Hải châm chọc nhìn Thiếu tá Trâu Hựu:
– Tao cũng bội phục bọn mày.Tao đã nói rõ rồi, tao là quan chức Cục Điều Tra Liên Bang, giấy chứng nhận cũng đưa cho bọn mày xem rồi.Bọn mày còn dám lấy súng dọa tao…Chống cự cảnh sát à…Đây chẳng phải là chống cự cảnh sát thì là gì?
Những lời nói không lọt tai tuôn ra khỏi miệng hắn.Xa xa đã vọng lại tiếng còi xe cảnh sát.Thiếu tá Trâu Hựu nheo mắt nhìn hắn:
– Cậu dám nổ súng bừa bãi ngoài thời gian thi hành nhiệm vụ, chờ ngồi tù đi.
– Tao không thấy có gì là ngoài thời gian thi hành nhiệm vụ cả.
Thi Thanh Hải lúc này đã tỉnh rượu hơn, hắn nhìn đối phương:
– Còn mày tự xưng là người của…Bộ Tham Mưu Tác Chiến Quân Khu 3, đáng tiếc, xem ra mày rất…à,…đầu người óc heo, ngay cả giấy chứng nhận cũng không móc ra được.Mấy cái camera cấp độ ba này tao cũng không biết có hay không.Nhưng có một việc có thể mày không biết, ở chỗ này, đám nhân viên ngoại vụ tụi tao có 17 cái camera.Chỉ cần tối nay mày không đánh chết tao, tao sẽ lôi đầu mày ra.
Hệ thống điện tử kiểm soát của Liên Bang chia làm ba cấp.Hệ thống Hiến Chương thu thập tín hiệu của các con chip quản lý cá nhân mỗi công dân ở cấp cao nhất.Các hệ thống camera bên dưới thuộc nhiều ban ngành, bộ phận quản lý.Hệ thống camera cấp độ ba theo lời Thi Thanh Hải nói, chính là camera an ninh riêng của ông chủ hộp đêm Thirteen.Hắn có vẻ tốt bụng nhắc nhở Trâu Hựu, nhưng thật ra lại cực kỳ độc ác.
Khuôn mặt Trâu Hựu tối sầm lại.Anh không ngờ mình lại gặp phải nhân vật khó xơi và sự nhục nhã đến thế này ở Lâm Hải.Tình hình đã hoàn toàn xoay chuyển, đối phương đã dám nổ súng, anh còn có thể làm gì được nữa? Thái độ quyết tuyệt và lạnh lùng của đối phương cho thấy đây chắc chắn là một nhân vật không dễ đối phó.Anh hít sâu một hơi, nhìn bầu trời đen thẫm của Lâm Hải, sau đó nhìn Thi Thanh Hải, nghiến răng:
– Tôi có thể đảm bảo với cậu…, sau này…
– Chuyện sau này để sau này tính tiếp đi, ít nhất tối nay tao thấy vui vẻ!
Thi Thanh Hải xoay đầu lại, nhìn thấy Hứa Nhạc, lớn tiếng:
– Này, còn đứng ngây ra đó làm gì? Chạy nhanh đi, thằng ngốc, muốn vào Cục Cảnh Sát lấy khẩu cung à?
Hứa Nhạc trông chật vật hơn Thi công tử nhiều.Quần áo trên người hắn đã rách nát, mặt mũi bầm tím, đầy bụi đất, trông như một người chạy nạn.Hắn nhìn Thi Thanh Hải, rồi đối diện với ánh mắt tràn đầy sát khí của Thiếu Tá, bỗng nghe thấy giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai:
– Còn thằng đầu đá Đông Lâm này nữa, mày cũng xong rồi.
Thiếu tá Trâu Hựu lạnh lùng nhìn hắn:
– Hôm nay có súng đạn che chở cho mày, chờ tao xử lý xong chuyện nổ súng này, tao sẽ đánh chết mày.Để tao xem còn ai có thể che chở cho mày nữa.
Hứa Nhạc không nhìn anh ta nữa, chỉ cúi đầu, lau nhẹ vết máu trên miệng rồi quay đi.Nghe câu uy hiếp trắng trợn kia, hắn bỗng cảm thấy xương cốt đau nhức, có lẽ sườn đã bị gãy.Cảm giác đau đớn khiến hắn phẫn nộ.Ngụy trang thành công, biến từ một nông dân bình thường xâm nhập vào thành thị, lại biến thành một con trâu đực phẫn nộ.
Hắn xoay người lại, nhìn Thiếu tá xuất thân cao quý trước mặt, nhìn chằm chằm vào anh ta:
– Có mấy vấn đề.Thứ nhất, hiện tại ông thấy em gái điên của ông bị anh em của tôi bắt giữ, ông không dám nổ súng bắn tôi, vì ông phát hiện anh em của tôi còn điên hơn cả cô ta, đúng không?
– Hai, ông đã không dám nổ súng bắn tôi, vậy người của ông cũng không dám bắn tôi, đúng không?
– Ba, dù tôi có cầu xin ông thế nào, ông cũng sẽ không bỏ qua cho tôi.Giữa chúng ta không có chuyện nể mặt hay không nể mặt, một ngày nào đó, ông cũng sẽ tìm giết tôi, đúng không?
– Bốn, hiện tại ông không dám bắn tôi, dùng nắm đấm cũng không đánh lại tôi.Tương lai ông nhất định sẽ bắn tôi, còn ngu ngốc đi uy hiếp tôi, chẳng phải là nhắc nhở tôi rằng tôi nên nhân cơ hội hiếm có này mà đánh ông một trận hay sao?
Nói xong bốn câu, Hứa Nhạc đã tìm được một lý do tuyệt hảo, hắn vung một quyền thật mạnh vào mũi của Thiếu tá Trâu Hựu, đánh thẳng vào khuôn mặt chữ điền đã đỏ như ly cocktail Huyết Tinh Mã Lệ của anh ta.
