Đang phát: Chương 52
Đối diện với người đàn ông chải tóc kiểu ba bảy, hay ngậm điếu thuốc lá dài, Hứa Nhạc vẫn thấy có gì đó khó tả.Chỉ đứng nói chuyện vu vơ với hắn vài câu dưới nắng hôm đó, ai ngờ mấy tháng liền, người này cứ tìm đến, mời rượu, trò chuyện…Nhưng mình đâu phải dạng trai giả gái, ngược lại hắn mới có dáng vẻ đó.Hứa Nhạc thật không hiểu sao hắn lại kiên trì đến vậy, nhưng lạ là, hắn cũng không từ chối việc tiếp xúc với vị quan chức này, có lẽ…vì người này toát ra vẻ lười biếng, chán chường như người đã mất mát điều gì đó?
Hứa Nhạc ôm mớ linh kiện, đi ngang qua hắn, nhỏ giọng van xin:
– Hôm qua tôi nôn nhiều quá, anh tha cho tôi đi, tửu lượng tôi kém, chịu không nổi.
– Vứt cái đống rác này đi.
Thi Thanh Hải cười tủm tỉm nhìn hắn, khuôn mặt tuấn tú, mềm mại như tỏa sáng dưới nắng:
– Hôm nay không uống rượu, tôi dẫn cậu đi tìm gái.
– Gái?
Hứa Nhạc há hốc mồm, mãi mới hoàn hồn:
– Thi công tử? Chúng ta thân đến mức đó rồi à?
Hứa Nhạc bất lực nhìn đối phương, “Thi công tử” là cách gọi Thi Thanh Hải, vị quan chức trẻ tuổi này dường như vẫn thích kiểu xã hội phong kiến thối nát.
– Hai tháng uống hai mươi bữa rượu, có thân không? Ngoài cục đá ra, ai mà không quen chứ?
– Ừ, tôi đi lính ở Đông Lâm, người Liên bang toàn coi dân Đông Lâm là đá.
– Đá cũng cần bạn bè.
– Bạn bè là đi làm mấy chuyện thế này à?
– Đương nhiên, nhìn hợp mắt, ở cùng thoải mái, là bạn bè.
Hứa Nhạc chợt hiểu, gật đầu cười.Thi Thanh Hải đưa tay vuốt mấy sợi tóc rơi trên trán, nói:
– Tôi là người chán, mà thấy cậu ngày đi làm, tối lên phòng thí nghiệm, gặm bánh mì trong thư viện, còn chán hơn tôi, tôi chịu không nổi, nên quyết định cho cậu thấy cuộc sống thật là thế nào.
– Cuộc sống thật là gái à?
– Không phải.
Thi Thanh Hải vuốt tóc, nghiêm túc nói:
– Là mỹ nữ.
o0o
Cánh cửa lớn của câu lạc bộ đêm Thirteen, nơi ăn chơi lớn nhất khu phố sầm uất Lâm Hải Châu, vẫn đóng im ỉm.Bên trong cánh cửa sắt kiểu cũ, tiếng nhạc điện tử dồn dập vang vọng, đèn nháy loang lổ, tạo nên một không gian u ám mà vẫn náo nhiệt.Ly rượu hổ phách sóng sánh thứ chất lỏng thơm nồng, hòa quyện với mùi nước hoa quyến rũ, tạo nên một không khí đầy mê hoặc.
– Trước đây uống rượu ở quán bình dân, cứ tưởng cậu là quân nhân xuất ngũ thật thà, ai ngờ, lại quen thuộc chốn này đến vậy.
Thi Thanh Hải cúi đầu nhìn ly rượu, như muốn soi thấu ánh đèn mờ ảo qua chất lỏng.
Hứa Nhạc lúc này đang dán mắt vào mấy cô gái mặc quần short bó sát, khoe cặp đùi trắng nõn đang nhảy nhót ở quầy bar, cố gắng mở to đôi mắt nhỏ, nhìn không chớp, nên không nghe rõ câu nói của Thi Thanh Hải, ngơ ngác hỏi lại:
– Quen thuộc cái gì?
Mái tóc đen của Thi Thanh Hải rũ xuống bàn, ỉu xìu nói:
– Thằng nhóc mười tám tuổi giải ngũ, vào câu lạc bộ sang trọng nhất Lâm Hải mà tỉnh bơ, thấy gái đẹp không thèm chảy máu mũi, bảo chưa từng đến chỗ này, ai tin?
– Tôi mới đủ tuổi uống rượu hợp pháp thôi.
Hứa Nhạc ngồi xuống ghế sofa, vừa cười vừa nói.Đương nhiên hắn không lạ gì mấy chỗ này, dù ít khi lui tới, nhưng hồi nhỏ từng lăn lộn với đám trẻ mồ côi Tiểu Duy Ca, dù chỉ là ở Đông Lâm xa xôi, cũng nếm trải đủ mùi vị xã hội.Hứa Nhạc có khuôn mặt hiền lành, chất phác, nó che giấu sự từng trải và cứng cỏi của một đứa trẻ mồ côi, những người buộc phải trưởng thành sớm để sinh tồn.
– Nhìn cậu già hơn tuổi thật đó.
Thi Thanh Hải nâng ly, ra hiệu với cô gái mặc áo tím gần đó, rồi quay lại nhìn Hứa Nhạc, im lặng một lúc.Hắn đã uống với Hứa Nhạc 23 loại rượu, hình như lần nào gã gác cổng này cũng say khướt, nhưng lạ là, dù say đến đâu, gã cũng không hề lỡ lời kể về quá khứ.Thi Thanh Hải quá nhạy cảm để nhận ra điều bất thường này, hắn không hỏi, chỉ chờ đợi một ngày gã lỡ miệng.
Một người là quan chức trẻ tuổi của Liên bang, một người là sinh viên dự thính, lại là gã gác cổng quèn, vốn dĩ hai người thuộc về hai thế giới khác nhau, nhưng Thi Thanh Hải cứ muốn làm bạn với gã, một phần vì hắn quá chán, phần khác vì hắn cảm thấy ở Hứa Nhạc có một sự gần gũi nào đó.Còn Hứa Nhạc dám làm bạn với hắn, điều này càng khiến Thi Thanh Hải coi trọng gã hơn.Hắn sớm nhận ra mình đã đánh giá thấp Hứa Nhạc, tuy gã đúng là một tờ giấy trắng, nhưng tờ giấy này quá lì lợm, muốn vẽ lên đó một màu sắc khác, không dễ.
– Tôi biết cậu có bí mật.
Thi Thanh Hải lại nằm dài trên ghế, nhìn Hứa Nhạc qua ly rượu:
– Tôi không tin có ông chú nào đó tốt bụng cho cậu cả đống tiền, đủ để ngồi khoang hạng nhất sang chảnh…Nhưng yên tâm, cậu không phải quan chức, cũng chẳng ai rảnh hơi đi điều tra cậu.
– Không phải anh đang hứng thú với tôi à?
Hứa Nhạc nhìn hắn, im lặng một lát rồi nói:
– Nếu không phải anh cứ hỏi chuyện này, có lẽ tôi cũng chẳng để ý đến anh, dù sao tôi với anh là người của hai thế giới khác nhau.
– Tôi cũng không biết cậu là người thế nào trong thế giới này, chính xác mà nói, tôi là người thế nào trong cái thế giới này, ngay cả tôi cũng không biết nữa.
Thi Thanh Hải châm biếm nhìn hắn, rồi uống cạn ly rượu:
– Tôi chỉ là thấy cậu hợp mắt thôi.Được rồi, tiền rượu hôm nay cậu trả, lương tháng này chưa có, dù sao cậu cũng là tiểu phú hộ, nên gánh vác một chút chứ.
Hứa Nhạc cẩn thận nhìn nhãn hiệu chai rượu trên bàn, dạo này hay đi uống rượu, hắn cũng đoán được giá của nó, tuy có hơi đắt, nhưng vẫn chấp nhận được, tiền của ông chủ để lại, mình phải tiêu cho đáng, ở bên kia dù sao cũng chẳng có chỗ dùng.Hắn đang định nói gì đó, thì thấy ở bàn không xa, một đám trai gái đang cầm chai chất lỏng màu lam để uống, vẻ mặt rất thích thú.
– Cái đó là gì vậy? Chúng ta thử một chai như vậy được không?
Hứa Nhạc hỏi.
– Ma túy tổng hợp, màu xanh da trời.
Thi Thanh Hải cười nhạo:
– Cậu muốn thử không?
Hứa Nhạc lắc đầu, thầm nghĩ ở cái nơi phồn hoa đáng sợ như Thủ Đô Tinh này, lại có người dám ngang nhiên dùng ma túy như vậy, không khỏi thở dài.Lúc này một làn gió thơm ập đến, sà vào lòng Thi Thanh Hải, hắn lại thở dài một hơi nữa, nghĩ thầm mình từ miền quê nghèo khó lên đây, chỉ có chuyện này là chưa quen được.
Thi Thanh Hải có thể nói là rất đẹp trai, tuy hơi lười gội đầu, nhưng lại có đôi mắt rất quyến rũ, luôn lấp lánh ánh điện, dưới ánh đèn mờ ảo của câu lạc bộ, đôi mắt đó càng thêm mê hoặc, khiến bao cô gái say đắm.Mấy hôm nay đi uống rượu với hắn, Hứa Nhạc đã thấy không ít nhân viên nữ nhìn hắn bằng ánh mắt u oán, hôm nay còn thấy cảnh cô gái chủ động sà vào lòng nữa.
Nhưng Hứa Nhạc nhận ra Thi Thanh Hải chẳng hề vui vẻ gì, nếu thực sự thích thú chuyện đó, chắc đã không tìm mình đi uống rượu.Thi Thanh Hải nói mình cô đơn, một từ hoa mỹ như thế sao có thể thốt ra từ miệng một nhân viên chính phủ? Tuy hắn nói mình chỉ là nhân viên quèn, nhưng ai mà tin? Nhưng nếu Thi Thanh Hải không muốn hỏi về quá khứ của hắn, hắn cũng chẳng muốn đào bới chuyện của Thi Thanh Hải.Rời Đông Lâm đã lâu, vi mạch trong người cũng không có vấn đề gì, Hứa Nhạc đã có thể tự nhiên đối diện với mọi việc trong cuộc sống, chứ không phải lúc nào cũng sống như một kẻ trốn chạy, cứ sống tự nhiên, giấu đi quá khứ, như vậy là tốt rồi, cứ dùng ánh mắt nghi ngờ để đối xử với tất cả mọi người, cuộc sống còn ý nghĩa gì nữa?
Đêm khuya, Thi Thanh Hải cũng say sưa với “người bạn bóng đêm” của mình, lảm nhảm vài câu rồi gục xuống ghế sofa ngủ.Hứa Nhạc đã uống hơn nửa chai rượu mạnh, nhưng không hề say, trái lại có chút hưng phấn.Hắn luyến tiếc rời mắt khỏi mấy cô gái ăn mặc mát mẻ, gọi bồi bàn tính tiền, rồi đỡ Thi Thanh Hải ra khỏi câu lạc bộ.
Lúc này là thời điểm náo nhiệt nhất ở câu lạc bộ, nhưng Hứa Nhạc và Thi Thanh Hải đã uống quá nhanh, nên phải về sớm hơn những người khác.Hứa Nhạc ôm thân thể nặng trịch, loạng choạng bước đi dưới ánh đèn mờ ảo, không biết va phải bao nhiêu người, liên tục phải xin lỗi.Hắn biết dưới tác dụng của rượu, trong vô số ánh mắt của những kẻ khác người, một va chạm nhỏ cũng có thể dẫn đến rắc rối lớn.
Vất vả lắm mới ra đến cửa câu lạc bộ, một cơn gió đêm mát lạnh ùa vào mặt khiến tinh thần Hứa Nhạc tỉnh táo hơn, nhưng ngay sau đó hắn lại cảm thấy một làn gió thơm ập đến cùng với cảm giác nguy hiểm.Hắn ngẩng đầu nhìn, thấy ba chiếc xe hơi đen bóng đắt tiền đang đậu trước cửa câu lạc bộ, khoảng bảy, tám người bước xuống, đi về phía câu lạc bộ.
Mấy người đi bên ngoài mặc đồ đen, vóc dáng cân đối, mặt mày lạnh lùng, có vẻ là vệ sĩ.Đi ở giữa có hai nam một nữ ăn mặc chỉnh tề, khí chất lãnh đạm, cô gái mặc áo khoác ngắn màu đỏ, vẻ mặt kiêu ngạo, hai người đàn ông một người mặc lễ phục màu xanh, một người mặc đồng phục học sinh, điểm chung là mắt họ luôn nhìn thẳng về phía trước, bước đi nhanh như gió, không hề liếc ngang liếc dọc.
Không phải người đơn giản, Hứa Nhạc không hề có ý định cản đường những nhân vật kiêu ngạo này, nhanh chóng kéo Thi Thanh Hải đang say mềm ra hành lang bên cạnh.Nhưng…Muốn yên thân đâu có dễ, khi cô gái áo đỏ bước qua hai người, Thi Thanh Hải dường như ngửi được mùi nước hoa trên người đối phương, mắt mơ màng tỉnh lại, huýt sáo một tiếng rồi lảm nhảm:
– Người đẹp, em xịt nhiều DVC quá…
Nghe thấy câu này, đám người kia đồng loạt dừng bước, người mặc áo xanh quay lại cười, như muốn biết ai gan lớn dám trêu ghẹo em gái mình, nụ cười ôn hòa nhưng ẩn chứa sự lạnh lùng tàn nhẫn…
