Chương 38 Thiên tài và ngu ngốc.

🎧 Đang phát: Chương 38

Một cô bé chỉ mới 6 tuổi, nhớ được cả những đường ống thông hơi chằng chịt trong phi thuyền vũ trụ, lại còn không sợ bóng tối, ôm búp bê chạy lung tung, chuyện này đã rất đáng kinh ngạc rồi.Hứa Nhạc nhớ lại hồi mình sáu tuổi, cũng đã dẫn Lý Duy chạy khắp các hầm mỏ như mạng nhện, thậm chí còn bắt mèo hoang về chơi, nên hắn cũng không thấy lạ.
Mấy ngày sau đó, Hứa Nhạc và Tiểu Dưa Hấu ăn xong cơm, lại chui từ khu vệ sinh số 32 vào ống thông gió, lấm lem bụi bẩn đến phòng chứa đồ phế thải.Hứa Nhạc tập trung vào các tài liệu kỹ thuật, sách về robot, chuẩn bị sửa chữa con robot hỏng.Tiểu Dưa Hấu ôm búp bê, thích thú ngồi bên cạnh, ngoan ngoãn xem Hứa Nhạc làm.
May mắn là phòng Hứa Nhạc có phòng tắm và máy giặt, nếu không hai đứa sẽ bẩn đến mức nào.Dù giặt giũ mỗi đêm, bộ đồ ngủ trắng của Tiểu Dưa Hấu vẫn ngày càng xám xịt.
Hứa Nhạc rất hứng thú với con robot cũ, có thể tập trung vào nó rất lâu.Tiểu Dưa Hấu ngày nào cũng theo hắn, có vẻ rất thích nhìn Hứa Nhạc làm việc.Điều khiến Hứa Nhạc ngạc nhiên là, mỗi khi hắn gặp khó khăn, Tiểu Dưa Hấu lại có thể đưa ra những ý kiến ngây ngô, nhưng lại giúp hắn có hướng đi mới.
Vấn đề chính khi Hứa Nhạc sửa robot là do hắn không hiểu rõ cấu tạo của nó.Hắn có thể hiểu nguyên lý hoạt động của một số bộ phận qua bản thiết kế, nhưng lại gặp khó khăn với cấu trúc mô phỏng sinh học.Nhất là với con robot cũ kỹ này, hắn chưa từng thấy nó hoạt động bao giờ.Tiểu Dưa Hấu thì không biết gì về sửa chữa điện tử, nhưng dường như đã thấy rất nhiều robot trong sáu năm ngắn ngủi của mình, nên có thể chỉ cho Hứa Nhạc chỗ này hình như có cái gì, chỗ kia cần gắn cái gì, chỗ này có thể làm cái gì.
Có hình dáng bên ngoài giúp ích rất nhiều cho việc sửa chữa bên trong.Hứa Nhạc rất mừng rỡ, và bắt đầu nghi ngờ về gia cảnh của Tiểu Dưa Hấu.Trong xã hội Liên Bang hiện tại, năng lượng vẫn còn đủ để du hành giữa các hành tinh, nhưng quặng mỏ thì không còn nhiều.Robot sử dụng pin năng lượng cao cấp, nhưng chi phí chế tạo rất đắt đỏ.Toàn bộ Quân Đội Liên Bang cũng chỉ có chưa đến bốn trăm con robot.Gia đình Tiểu Dưa Hấu là ai? Một cô bé sáu tuổi đã được thấy nhiều robot như vậy?
Nghi ngờ chợt lóe lên rồi biến mất.Hứa Nhạc không suy nghĩ nhiều, vì lúc này hắn đã hoàn toàn bị con robot hỏng dưới tấm bạt xanh thu hút.Hắn tập trung sửa chữa nó, gần như quên hết mọi thứ xung quanh.
Vì thế, con robot lỗi thời M02, đã bị bỏ quên trong góc phòng kho phế thải, lại một lần nữa được sử dụng, trở thành món đồ chơi của Hứa Nhạc và Tiểu Dưa Hấu.Chỉ là, món đồ chơi này hơi lớn mà thôi.
o0o
Mấy ngón tay kim loại hình ba chĩa được buộc chặt bằng dây hợp kim lấy từ máy hút bụi hỏng.Mặt con robot bị thủng một lỗ lớn, được che tạm bằng một miếng kim loại nặng mà Hứa Nhạc không biết là gì.Sửa chữa bên ngoài không quá khó, vì Hứa Nhạc không hy vọng biến nó thành vũ khí mạnh mẽ.Điểm mấu chốt là các vi mạch, thiết bị truyền lực và cảm biến điện từ bên trong, sửa chúng rất khó.
May mắn là phi thuyền vũ trụ Cổ Chung Hào không chỉ có một phòng kho phế thải.Hứa Nhạc vui mừng phát hiện ra ba phòng nữa chứa đầy phế liệu.Với người khác, chúng là đồ bỏ đi, nhưng với Hứa Nhạc, chúng là những bảo bối có thể dùng được.Các vi mạch được hắn dùng dây hợp kim ngăn cách thành ba hệ thống khác nhau, hy vọng chúng không bị chạm mạch.Những con chip gần như hỏng thì không thể dùng lại.Thiết bị truyền lực thì Hứa Nhạc hy vọng sửa chữa từ mấy chiếc xe tự động thăm dò hầm mỏ đang chất đống trong kho phế thải số 2.Dù hai loại thiết bị này không hoàn toàn giống nhau, nhưng một số linh kiện quan trọng có thể thay thế được.
Phiền toái nhất là thiết bị cảm biến điện từ của robot.Hứa Nhạc lục lọi mấy ngày, mới gom đủ linh kiện từ vô số đồ điện gia dụng hỏng, rồi mất thêm thời gian để lắp ráp chúng lại.
Hứa Nhạc, lấm lem bụi bẩn và dầu máy, kinh ngạc nhìn con robot cao lớn trước mặt, không dám tin vào mắt mình.Hắn không nhớ đã mất bao lâu thời gian.Hắn không ngờ mình lại có thể lắp ráp mớ linh kiện hỗn độn kia lại với nhau.
Mặt Tiểu Dưa Hấu cũng dính vài vệt bụi, tay ôm búp bê, dựa vào đùi Hứa Nhạc, nheo mắt nhìn lên, mãi sau mới hít một hơi, nói:
– Xấu quá.
Quả thật là rất xấu.Thậm chí còn xấu hơn trước khi Hứa Nhạc bắt đầu sửa.Lớp sơn xám đen bên ngoài bị phá hỏng đến khó coi.Bộ giáp bên ngoài gần như đầy đủ đã bị Hứa Nhạc tháo ra từng mảnh.Vì các linh kiện thay thế không thể khớp hoàn hảo với hệ thống của robot, kích thước cũng khác nhau, nên để nhét thiết bị truyền lực vào, hắn phải bỏ bớt một số bộ phận không cần thiết.Lúc này, robot M02 dính đầy dầu máy và các bảng mạch điện chằng chịt, trông rất lộn xộn, không còn vẻ nặng nề và cổ kính ban đầu, mà giống như một tên ăn mày béo ú bẩn thỉu, mặc quần áo rách rưới.
– Ai da, đúng là xấu quá.
Hứa Nhạc sờ đầu, ngước mặt nhìn robot, hổ thẹn nói:
– Không biết có cử động được không nữa.
Hứa Nhạc không tin vào khả năng sửa chữa robot, vì đây là lần đầu tiên hắn làm việc này.Hắn hoàn toàn dùng những phương pháp sửa chữa đồ điện gia dụng mà Phong đại thúc đã dạy.Nghe có vẻ hơi vớ vẩn, hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi.Cho nên hắn không dám hy vọng con robot tả tơi này có thể động đậy được.
– Chỉ cần cánh tay bằng hợp kim ba mảnh kia ngo ngoe một chút, cũng đã thỏa mãn lắm rồi.
Hứa Nhạc vui vẻ, hài lòng nhìn robot, thầm nghĩ yêu cầu của hắn rất thấp, nhưng thực tế lại rất cao.Sửa chữa lung tung như vậy, bộ dạng tơi tả như thế, nếu thật sự có thể khiến nó động đậy, thì đúng là chuyện lạ.
– Thử một chút đi.
Mái tóc trên trán Tiểu Dưa Hấu khẽ rung, có chút mong chờ, nhìn Hứa Nhạc gật đầu cổ vũ, nói:
– Ca ca, nói không chừng thật sự có thể cử động được đó.
o0o
Trong kho hàng phế thải có ổn áp và ổ cắm điện.Hứa Nhạc đã nhận ra điều này ngay ngày đầu tiên đến đây.Nghe lời Tiểu Dưa Hấu, hắn hít sâu một hơi, đi đến phía sau con robot ăn xin rách rưới kia, cắm dây điện vào ổ cắm trên tường, rồi nhìn chằm chằm vào màn hình năng lượng trên thắt lưng robot.Đến khi màn hình chuyển sang màu hồng, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ bình ắc-quy năng lượng Tĩnh Nông cao cấp đời thứ nhất đúng là sản phẩm hoàn hảo trong truyền thuyết, trải qua mấy trăm năm vẫn dùng được.
Vạch đỏ chạy lên hơn cột số một khoảng một phần ba, Hứa Nhạc dừng việc bổ sung năng lượng.Hắn cẩn thận vì vấn đề an toàn.Dù sao con robot này đã hỏng hóc nhiều năm, lại bị hắn tháo tung ra, nếu nạp đủ năng lượng mà khởi động, ai biết sẽ có chuyện gì xảy ra? Nổ tung thì không thể, nhưng nếu bị chạm mạch thì sao? Mấy năm nay khi sửa chữa trong hầm mỏ, hắn đã gặp không ít sự cố, nhưng hôm nay bên cạnh hắn còn có Tiểu Dưa Hấu đáng yêu, nên phải cẩn thận hơn.
– Chốt cửa khoang lái ở chỗ nào?
Dù cửa khoang điều khiển robot M02 đã hỏng nhiều, Hứa Nhạc vẫn hỏi.Vì theo hướng dẫn, chỉ khi mở được cửa khoang điều khiển mới có thể tiếp cận nút kích hoạt khởi động lại robot.
Tiểu Dưa Hấu nhíu mày, cố gắng nhớ lại, gãi đầu, chỉ vào phần dưới bụng robot, nói:
– Hình như ở chỗ đó.
Hứa Nhạc đã quen với việc tin lời Tiểu Dưa Hấu, bấm nút mở cửa khoang điều khiển gần như hư nát.Sau đó, hắn ấn nút kích hoạt khởi động lại, rồi bắt đầu im lặng, khẩn trương, hưng phấn, bất an chờ đợi.
Không biết bao lâu, khoang điều khiển rách nát của robot đột nhiên sáng lên.Một âm thanh dài vang lên, báo hiệu đã thông qua quá trình kiểm tra ban đầu.Ánh sáng dịu nhẹ bắt đầu bao phủ toàn bộ khung máy.
Hứa Nhạc trợn mắt há mồm nhìn lên phần ngực bọc thép của robot, không thể tin vào mắt mình.Ngay cả hệ thống trung tâm điều khiển cũng còn hoạt động được? Hắn không hề hy vọng gì mà tiến hành sửa chữa, không ngờ thật sự có thể làm quen được với con robot này sao? Dù hắn chỉ sửa chữa những phần cơ bản nhất, chưa nói đến chuyện khiến nó hoạt động bình thường, hắn vẫn cảm thấy hạnh phúc và hưng phấn tràn trề.
– Ca ca, anh đúng là thiên tài.
Tiểu Dưa Hấu vỗ tay nhỏ bé, nhìn hắn reo lên.
– Chuyện đương nhiên, anh vốn là thiên tài mà.
Hứa Nhạc có chút hưng phấn chưa ổn định lại.Lau mồ hôi lạnh trên trán, theo bản năng quay sang bên cạnh cười, nói một câu.Nhưng bỗng nhiên trong lòng hắn chợt nghẹn lại, sửng sờ nhìn lên con robot khổng lồ.Lý Duy từng nói hắn là thiên tài, ông chủ Phong cũng từng nói…Ông chủ…Hắn cúi đầu, nhìn mấy linh kiện hư hỏng vất tung tóe dưới chân mình.Một số cái là những tổ hợp linh kiện kỳ dị, một số cái thì bị cháy do công suất bình ắc-quy có vấn đề, một số cái giống như chip theo dõi dòng điện…Hắn thấy chúng rất quen mắt.Lúc này, hắn mới hiểu vì sao trong quá trình sửa chữa robot, hắn không hề cảm thấy gượng gạo, xa lạ hay khó khăn.
Phong đại thúc dạy hắn sửa chữa đồ điện tử gia dụng suốt bốn năm, hắn từng oán giận.Hóa ra trong quá trình sửa chữa đồ điện gia dụng bình thường kia, ông chủ đã dạy cho hắn những kỹ thuật sửa chữa robot, thậm chí cả những kỹ xảo đặc biệt khác và những kiến thức sâu rộng hơn! Hứa Nhạc đứng im lặng dưới ánh sáng dịu nhẹ bao trùm robot, choáng váng.Hắn nghĩ thầm, mình là thiên tài khốn kiếp gì chứ, mình chỉ là một thằng ngốc.

☀️ 🌙