Đang phát: Chương 35
– Bảo vệ cháu.
Cô bé trước mặt không hề xin xỏ, có chút ngang bướng, nhưng giọng nói lại toát lên vẻ ngây thơ và tin tưởng tuyệt đối.Khoác trên mình chiếc áo ngủ trắng mỏng manh dưới ánh đèn, cô bé trông thật nhỏ bé.Hứa Nhạc nhìn cảnh này, lòng chợt mềm nhũn, vô thức tiến lại gần vách kim loại của khoang thuyền.Anh đi rất chậm, sợ rằng động tác mạnh bạo sẽ khiến cô bé như chim non hoảng sợ.
Cô bé cúi gằm mặt, né tránh ánh mắt Hứa Nhạc.Hai hàng nước mắt lăn dài trên gò má, đôi môi nhỏ nhắn mấp máy, giọng nói lí nhí:
– Xin chú…hãy bảo vệ cháu.
Hứa Nhạc khẽ ngồi xuống, ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn như tạc tượng của cô bé.Hàng mi rợp bóng che đi đôi mắt đen láy, đôi môi chúm chím đỏ tươi.Anh thoáng thất thần, cảm thấy cô bé này mang lại cho mình một sự gần gũi kỳ lạ, đến nỗi không nhận ra cô bé đã thêm ba chữ vào câu nói.
– Bé con, cháu tên gì?
Hứa Nhạc nhẹ nhàng hỏi, không muốn cô bé phải e ngại.Ánh mắt anh rời khỏi khuôn mặt cô bé, chợt nhận ra mái tóc của em rất đặc biệt: đen nhánh, dài chấm má, cắt ngang trán như…một trái dưa hấu?
– Cháu…Cháu là Chung…Yên Hoa.
Cô bé ôm chặt búp bê, dũng cảm ngẩng đầu nhìn Hứa Nhạc.Có lẽ khuôn mặt hiền lành của anh đã mang đến cho em sự tin tưởng.Em run run nói tên mình.
– Cái tên…khó nghe quá.
Hứa Nhạc thầm nghĩ, không hiểu cha mẹ cô bé muốn gì khi đặt một cái tên nhiều nghĩa như vậy.Anh gãi đầu, nói:
– Hay là, anh gọi em là Tiểu Dưa Hấu nhé?
Chung Yên Hoa tròn xoe mắt, ngơ ngác hỏi:
– Chú ơi, sao lại gọi cháu là Tiểu Dưa Hấu?
Hứa Nhạc chỉ vào khoảng trống trên trán cô bé, cười:
– Vì tóc em đẹp như…một trái dưa hấu!
o0o
Hứa Nhạc không biết con thuyền thương mại này thuộc về công ty Cổ Chung, mà công ty này lại được Quân khu IV – Tây Lâm khu chống lưng.Nhưng theo logic của anh, với sự bảo vệ nghiêm ngặt và vị trí xa xôi ngoài biên giới vũ trụ, hẳn là không có mối đe dọa nào đối với một cô bé đáng yêu như vậy.Anh cũng không hiểu vì sao Chung Yên Hoa, hay Tiểu Dưa Hấu, lại cần được bảo vệ.Trên phi thuyền vũ trụ, lẽ ra cô bé phải ở cùng gia đình mới đúng.
Nhưng dù anh hỏi thế nào, Tiểu Dưa Hấu cũng không chịu kể chuyện gì đã xảy ra, cũng không nói người nhà của em ở đâu.Hứa Nhạc bực bội suy nghĩ rồi quyết định đi tìm nhân viên trên thuyền.Dù sao cô bé cũng là một con người, anh không dám gánh trách nhiệm này.
Phòng của Hứa Nhạc ở khu 32, nơi hẻo lánh và lạc hậu nhất trên phi thuyền, nhưng cũng yên tĩnh nhất.Ngoại trừ tiếng ồn ào của chất thải va chạm vào đường ống bên ngoài, không ai qua lại trong lúc hai người nói chuyện.Vừa dắt tay cô bé ra ngoài, Hứa Nhạc vừa dỗ dành:
– Tiểu Dưa Hấu, tìm được người nhà rồi, em sẽ không sợ nữa.
– Chú ơi, cháu sợ.
Tiểu Dưa Hấu rất hiểu chuyện, có lẽ em cũng biết mình đã gây phiền phức cho người chú xa lạ này.Khi Hứa Nhạc nắm tay em đi ra, em không hề giãy giụa, chỉ ôm chặt búp bê, cúi đầu nói:
– Có người xấu…bắt cóc Tiểu Dưa Hấu, lừa Tiểu Dưa Hấu đến một nơi khác, làm Tiểu Dưa Hấu không tìm được cha mẹ nữa.
Hứa Nhạc dừng bước, quay người lại, nhìn thẳng vào khuôn mặt cô bé.Anh tự hỏi liệu em có đang bịa ra một câu chuyện đáng sợ để trốn tránh hay không, hay thực sự có một bí mật nào đó đang ẩn giấu.Nhưng khi nhìn kỹ, anh thấy phía sau chiếc váy ngủ trắng tinh của cô bé có vết bẩn, trên mặt búp bê cũng vậy…
Khu 32 vốn sạch sẽ, phi thuyền lại rộng lớn như vậy, cô bé đã đến đây bằng cách nào? Ai là người trông nom em? Chẳng lẽ em đã chui qua đường ống thông gió? Nếu không, tại sao người em lại bẩn thế? Phải đáng sợ đến mức nào, một cô bé chưa đầy 6 tuổi mới phải chui qua đường ống tối tăm để đến đây?
Hứa Nhạc nhìn cô bé hồi lâu.Phong đại thúc thường khen anh có con mắt nhìn người, nhưng anh không thấy cô bé nói dối.Không suy nghĩ quá nhiều, Hứa Nhạc nắm tay cô bé quay trở lại phòng, chuẩn bị suy nghĩ thêm.Anh không muốn mù quáng giao cô bé cho nhân viên trên thuyền.Ít nhất…ở bên anh vẫn an toàn hơn.Anh muốn tìm hiểu thêm thông tin rồi mới quyết định.
Cô bé hơi ngạc nhiên, rồi nhanh chóng hiểu ra, cố gắng bước theo kịp Hứa Nhạc.Động tác của em rất đáng yêu.Vết nước mắt còn chưa khô trên khuôn mặt, em đã nở một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt to tròn híp lại như vầng trăng rằm ở Tây Lâm.
– Cám ơn chú.
– Lần sau gọi là anh…Tiểu Dưa Hấu.
Hứa Nhạc luôn là người thẳng thắn, một khi đã quyết định sẽ làm đến cùng.Anh nắm tay cô bé, lòng cũng vui vẻ, đôi mắt ánh lên vẻ tin cậy, giống như một con báo được bảo vệ ở Đông Lâm.
o0o
Phi thuyền Cổ Chung Hào đang tiếp tế năng lượng lần cuối cùng, dự kiến rời khỏi Đông Lâm đại khu vào 6 giờ sáng ngày mai.Trong thời gian này, Hứa Nhạc vẫn ở cùng Tiểu Dưa Hấu trong phòng.May mắn thay, Bộ Quốc Phòng quá keo kiệt, anh chỉ là một lính xuất ngũ nên bị bố trí vào một góc khuất, trong phòng cũng không có thiết bị giám sát.
Nhưng Hứa Nhạc vẫn cẩn thận chú ý đến động tĩnh bên ngoài.Trong những cuộc trò chuyện, anh dần lấy được lòng tin của cô bé và biết được một vài chuyện.Cô bé đúng là người Tây Lâm, vì một lý do nào đó đã rời khỏi nhà, bị người ta đưa lên phi thuyền Cổ Chung Hào, sẽ bị đưa đến Thủ Đô tinh quyển.Hai tháng nữa em sẽ tròn 6 tuổi, thích nhất là dương cầm và hội họa, mà ghét nhất cũng là dương cầm và hội họa.Thích nhất là búp bê, may mắn thay, trò chơi duy nhất của em cũng là búp bê.
Có lẽ vì ít có cơ hội trò chuyện, cô bé 6 tuổi nói không ngừng như một chú chim nhỏ.Vì nói quá nhanh, em thường xuyên bị hóc, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, mái tóc đen trên trán không ngừng rung rinh.
Hứa Nhạc vừa nghe vừa cười khổ, vì những gì cô bé nói quá vụn vặt, không có thông tin anh cần.Anh càng nghe càng thấy kỳ lạ, nghĩ rằng có lẽ cô bé đã hiểu lầm chuyện gì đó, khiến anh cũng hiểu lầm theo…Nhưng anh đã hứa với Tiểu Dưa Hấu, nên phải tiếp tục làm theo.Anh luôn chân thành, dù là với một cô bé 6 tuổi.Hứa Nhạc quyết định tìm hiểu thông tin chính xác trước, nên tạm thời cứ để cô bé trốn trong phòng mình.
Đến giờ ăn tối, Hứa Nhạc dặn cô bé không được chạy lung tung, rồi chạy đến nhà hàng của phi thuyền mua một phần cơm.Anh không nói chuyện nhiều với nhân viên trên thuyền, nhưng vẫn rất chú ý.Anh nhận ra không ai báo mất trẻ.Nhưng điều khiến anh cảnh giác là, vẻ mặt của binh lính phụ trách an ninh ở khu vực nhà hàng nghiêm túc hơn nhiều so với vài giờ trước, bầu không khí xung quanh dường như có một chút áp lực kỳ lạ.
Chẳng lẽ là vì Tiểu Dưa Hấu? Hứa Nhạc lặng lẽ rời khỏi nhà hàng.Anh vốn là một người không gây chú ý, khi bưng một phần cơm đi cũng không ai để ý.Thậm chí, phần lớn người trên phi thuyền không biết rằng, ở khu 32 vắng vẻ đang có một binh sĩ xuất ngũ từ Đông Lâm khu tá túc cùng.
o0o
Tiểu Dưa Hấu cúi đầu xiên miếng thịt bò, bỏ vào miệng cố gắng nhai nuốt.Biểu hiện trên mặt cho thấy em không thích hương vị của món cơm thịt bò này, nhưng không muốn làm khó Hứa Nhạc, nên mới cố gắng ăn.Hứa Nhạc nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt nhỏ nhắn, bật cười:
– Không thích thì đừng ăn, ăn món khác đi.
– Ăn thịt bò hơn một tháng rồi.
Tiểu Dưa Hấu thở dài như người lớn, nói:
– Anh Hứa Nhạc, sợ rằng sau này vẫn là thịt bò.
Hứa Nhạc đang xới cơm trắng vào bát cho Tiểu Dưa Hấu, nghe thấy câu nói đó, người không khỏi cứng lại.Được ông chủ “bồi dưỡng” nhiều năm, yêu cầu của anh đối với đồ ăn cũng rất cao.Anh nhăn nhó:
– Thịt bò tổng hợp chẳng có mùi vị gì, em ăn được hơn một tháng? Giỏi thật.
Sau khi thở dài, Hứa Nhạc lại cúi đầu ăn tiếp.Anh không có thói quen lãng phí đồ ăn, vừa nhồi một miếng thịt bò vào miệng, vừa nói:
– Sau này nếu có cơ hội, anh bắt một con bò rừng, cho em ăn thịt bò thật sự.
Cô bé vuốt thẳng mái tóc trên trán, tủm tỉm cười nhìn Hứa Nhạc, nghiêm túc gật đầu.Mặc dù khi còn ở Tây Lâm, em đã được cha cho ăn rất nhiều thịt bò cướp được từ Đế Quốc, nhưng vẫn cảm thấy biết ơn anh Hứa Nhạc, thầm nghĩ anh ấy là người tốt.
