Đang phát: Chương 285
Đã cùng Hugh, Frost bàn bạc kỹ lưỡng phương thức liên lạc khẩn cấp với Audrey, nhanh chóng thông qua chú chó Susie lông vàng, chuyển lời nhắc nhở của “Gã Khờ” tiên sinh, coi như là thông tin mà nàng có được từ một kênh khác, đến hai vị quý cô.
Trong một góc của nhà thờ cũ, Hugh vừa suy nghĩ cách xác minh thân phận Lanus, vừa tìm cơ hội tạo hỗn loạn, báo thù cho Williams, vừa mở tờ giấy ra.
“…Không cần xác minh, chính là Lanus rồi?” Mắt Hugh trợn to, vội vã đọc tiếp, dòng chữ trên trang giấy viết rõ ràng:
“Chỉ được báo cho Giáo hội Nữ thần Đêm tối.”
“Nhắc nhở họ, Lanus mang trên mình thần tính của ‘Chân Thực Tạo Vật Chủ’.”
“Thần tính? Thần tính của ‘Chân Thực Tạo Vật Chủ’?” Hugh lẩm bẩm, ngạc nhiên nhìn chú chó đưa tin lông vàng, thấy nó cũng ngơ ngác chẳng hiểu gì.
“Cái gì?” Frost nghe vậy, bỗng thấy sai sai, vội giật lấy tờ giấy đọc nhanh.
Một lát sau, nàng ngập ngừng, không biết nên cười hay nên giận:
“Chuyện này…Chuyện này đùa chắc?”
“Sao chúng ta lại dính vào chuyện liên quan đến Tà Thần, liên quan đến thần tính thế này?”
Rõ ràng chỉ là bắt một tên lừa đảo xảo quyệt giá trị 200 Bảng thôi mà!
Trước câu hỏi của Frost, Susie chỉ biết trưng ra vẻ mặt vô tội: “Gâu gâu, tôi chỉ là một con chó, tôi không biết gì hết.”
Frost cũng không trông mong một con chó giải đáp thắc mắc, bèn quay sang Hugh:
“Tiểu thư Audrey có lẽ không ngây thơ như chúng ta tưởng, cô ấy có nhiều bí mật lắm.”
“Có lẽ đây là ván cờ giữa giới quý tộc, giáo hội và các tổ chức tà giáo.”
“Nhưng có thể thấy rõ, trước đây cô ấy không hề biết chuyện thần tính, cô ấy cũng bị lợi dụng…Ừm…Kẻ lợi dụng cô ấy có lẽ là cha cô ấy, Bá tước Holzer.”
“Điều đáng mừng là, mọi chuyện dừng ở đây, cô không cần mạo hiểm nữa, báo tin xong là có thể an tâm nhận tiền thưởng.”
Hugh giật mình:
“Phải ha…”
“Hi vọng, hi vọng Người Canh Gác Đêm có thể giúp Williams báo thù, họ mạnh mẽ như vậy, chắc chắn có thể, chắc chắn có thể…”
Lời còn chưa dứt, nàng bỗng quay phắt đầu, như nói một mình:
“Mình vẫn còn quá yếu.”
“Quá yếu…”
Hugh vội bịt miệng, mũi.
…
Mình vẫn còn quá yếu…Nếu không mình đã tự tay báo thù, nhưng giờ chỉ có thể lùi lại một bước.Chưa kể bên cạnh Lanus còn có “Gã Khổng Lồ” và những kẻ giúp đỡ ẩn mình, chỉ riêng việc hắn ta có được “Thần tính” thôi, mình cũng không thể đối phó.Chỉ cần có tin báo, với tốc độ phản ứng của Người Canh Gác Đêm, đêm nay họ sẽ hành động.Khu Baekeland gần như là tổng bộ giáo hội, có rất nhiều vật phong ấn, rất nhiều cường giả, không cần phải chờ đợi thêm sự giúp đỡ nào nữa…
Giao phó xong chuyện, Klein trở lại thế giới thực, dán râu, đổi kiểu tóc, soi gương ngẩn người mấy phút.
Hắn vừa mong chờ, vừa xúc động, lại vừa phiền muộn và bất lực.
Trước khi trời tối hẳn, hắn rời Câu lạc bộ Krag, trở về phố Minsk, ghé qua một khu chợ tạp hóa, mua mấy chiếc mặt nạ, trong đó có một chiếc mặt nạ hề.
Hắn quyết định đêm nay sẽ đứng ngoài quan sát cuộc vây bắt Lanus!
Hắn muốn tận mắt chứng kiến kẻ kia phải trả giá đắt trước khi hóa điên!
Đương nhiên, với thực lực của hắn, chắc chắn chỉ có thể đứng từ xa nhìn, đến gần cũng không có tư cách.
Đến 11 giờ đêm, khi nhiều người đã chìm vào giấc ngủ, Klein thay bộ đồ công nhân màu lam xám, ngụy trang như tối qua, đội mũ lưỡi trai, vòng qua mấy con phố, thuê xe ngựa đến khu Baekeland.
Đến nơi, hắn xuống xe đi bộ, men theo đường đến ụ tàu Balam phía đông.
Trong lúc thẩm vấn ngày hôm qua, hắn đã hỏi những câu như “Hiện đang ở đâu?”, “Xung quanh thế nào?” nên hắn biết Lanus đang ở ký túc xá do hội công nhân bến tàu cung cấp.
Nhưng Klein không đến gần đó, cẩn thận né tránh, nhắm thẳng đến tháp chuông của ụ tàu Balam phía đông.
Ở Baekeland, ngoài những nhà thờ lớn có tháp chuông cao vút mang tính biểu tượng, nhiều công trình chính phủ cũng có thêm một cái, không nhất thiết quá cao, không nhất thiết to lớn, không nhất thiết lộng lẫy, mà đặt tính thực dụng lên hàng đầu, ví dụ như cái ở ụ tàu Balam này.
So với những tòa nhà ba tầng cao nhất xung quanh, nó như một gã khổng lồ, vươn mình vào bóng đêm, nhìn xuống khu vực này.
Klein dễ dàng lẻn vào tháp chuông, men theo cầu thang xoắn ốc không thấy điểm dừng, nhanh chóng tiến lên trong bóng tối.
Cuối cùng, hắn cũng đến được đích, đến chỗ chiếc đồng hồ treo tường khổng lồ, xung quanh là hàng rào màu vàng đậm, trên đầu là chóp nhọn có thể chạm tới.
Bước thêm vài bước, Klein ẩn mình trong bóng tối, xác định vị trí, nhìn về phía ký túc xá của hội công nhân.
Đó là một tòa nhà hai tầng bằng gạch đỏ, những người đi ngang qua thỉnh thoảng trong mắt Klein chỉ còn là những chấm đen.
Hắn chăm chú nhìn vài giây, lùi lại một bước, hòa mình vào bóng tối.
Đồng thời, hắn lấy chiếc mặt nạ vừa mua ra, đeo lên mặt.
Đó là một chiếc mặt nạ hề với khóe miệng nhếch cao, mũi tô đỏ.
Chú hề vui vẻ.
…
Klein cứ thế đeo mặt nạ hề, đứng trong bóng tối, kiên nhẫn chờ đợi vở kịch sắp diễn ra.
Sự chờ đợi này kéo dài hai tiếng.
Khi kim đồng hồ trên chiếc đồng hồ lớn chỉ quá 1 giờ, hắn bỗng thấy một vật thể bay đến từ xa.
Đó là một chiếc khinh khí cầu khổng lồ với lớp sơn màu đen kịt!
Nếu không có chút ánh trăng hiếm hoi chiếu rọi, nó đã hòa lẫn vào bóng đêm.Không giống như những gì báo chí và tạp chí miêu tả, phát ra tiếng ồn ào chói tai của máy móc, cánh quạt của nó lặng lẽ xoay, cả khối tĩnh lặng như một con kền kền đã phát hiện con mồi nhưng chưa tìm được cơ hội.
Khung xương bằng hợp kim nhẹ mà chắc chắn nâng đỡ lớp vải bạt, bên dưới treo súng máy, mìn và thùng đạn, trông đầy uy lực.
Không một tiếng động…Đây là do sử dụng thủ đoạn phi phàm để xử lý tạm thời sao? Klein đeo mặt nạ hề, nhìn chiếc khinh khí cầu từ từ hạ xuống, thầm đoán.
Giờ phút này, điều hắn khó hiểu nhất là, một trận chiến phi phàm quy mô nhỏ trong khu dân cư đông đúc mà lại phái ra khinh khí cầu!
Không sợ gây thương vong lớn cho dân thường xung quanh sao? Không sợ gây hoảng loạn sao?
Rất nhanh, khinh khí cầu lơ lửng ở độ cao khoảng 10 mét, như vậy, Klein càng không cần lo lắng mình bị phát hiện, vị trí của hắn cao hơn nhiều!
Quan sát tình hình bên dưới, hắn chợt có một suy đoán, khinh khí cầu phần lớn sẽ không trực tiếp tham chiến, mà dùng phương thức khống chế trên không để giám sát hiện trường, cung cấp tầm nhìn tốt hơn cho các thành viên hành động, phòng ngừa bất trắc và khả năng mục tiêu trốn thoát.
Lúc này, trước tòa nhà gạch đỏ hai tầng lặng lẽ xuất hiện ba bóng người mặc áo khoác đen.
Người dẫn đầu không đội mũ, có mái tóc ngắn màu nâu vàng, đôi mắt xanh thẫm sâu hun hút như mặt hồ tối tăm không gió.
Áo sơ mi của hắn dựng cổ áo cao, hai tay đeo đôi găng tay màu đỏ tươi như máu!
Một chiếc vali bằng kim loại bạc được quấn quanh tay trái bằng một sợi xích cùng màu.
Đây chính là Crestet Cesimma, một trong chín chấp sự cấp cao của đội Người Canh Gác Đêm thuộc Giáo hội Nữ thần Đêm tối, đồng thời cũng là một trong ba thủ lĩnh của “Hồng Thủ Sáo”, đang ở Baekeland.
Cesimma liếc nhìn phía trước, nghiêng đầu nói với người bên trái:
“Sử dụng vật phong ấn ‘1-63’.”
“Vâng, thưa ngài Cesimma.” Tên Người Canh Gác Đêm kia khụy nửa người, giúp Cesimma tháo sợi xích quấn quanh chiếc vali bạc.
Trong suốt quá trình, cơ bắp của Crestet Cesimma căng lên tột độ, dường như đang chống lại thứ gì đó.
Người Canh Gác Đêm bên trái im lặng hít một hơi sâu, mạnh tay ấn xuống, khiến bề mặt chiếc vali bạc xuất hiện những gợn sóng hư ảo.
Ánh sáng xung quanh bỗng nhiên biến mất, dường như bị hút vào trong vali, một thanh cốt kiếm dài chưa đến một mét tản ra ánh sáng trắng tinh khiết, từ từ lơ lửng.
Thân kiếm nâng một chiếc gương bạc cũ kỹ.
Bên trong gương chiếu ra cảnh tượng, hết lớp này đến lớp khác, không ngừng chồng chất, không có điểm dừng.
Người Canh Gác Đêm bên trái cầm lấy chiếc gương, hướng nó về phía tòa nhà gạch đỏ.
Tòa nhà hiện rõ trong gương, mọi thứ dường như không thay đổi.
Cesimma từ từ thở ra, đưa tay trái cầm lấy thanh cốt kiếm.
Ánh sáng xung quanh khôi phục lại một chút.
“Chúng ta vào thôi.” Hắn bước chân, tiến về phía cửa vào tòa nhà gạch đỏ.
Ba người Canh Gác Đêm mở cửa chính, bước vào căn phòng tối tăm, nhắm thẳng đến cầu thang lên tầng hai.
Ngay lúc đó, một bóng người cao lớn nhưng gầy gò xuất hiện trong góc tối, hắn mặc áo giáo sĩ màu đen, có mái tóc xoăn nhẹ màu vàng nhạt và đôi mắt màu nâu đậm như dã thú.
“Ngươi là Kiếm của Nữ Thần?” “Gã Khổng Lồ” cao gần hai mét trầm giọng lên tiếng.
Đồng thời, bàn tay phải của hắn đột ngột nắm chặt.
Ầm! Ầm! Ầm!
Những nhân viên công đoàn trong tòa nhà gạch đỏ nổ tung trong giấc mơ, không kịp kêu lên một tiếng.
Xác thịt của họ vỡ vụn, hóa thành máu thịt đặc quánh, một nửa tuôn về phía “Gã Khổng Lồ”, muốn dệt thành chiếc áo choàng có thể chống lại pháp thuật và giảm bớt sát thương, một nửa ngưng tụ thành tấm thảm lớn, phủ về phía ba người Canh Gác Đêm.
Crestet Cesimma chỉ lặng lẽ nhìn, không hề động thủ.
Trong im lặng, những máu thịt kia tan biến, vỡ vụn, như mưa rơi xuống, nhưng không làm nhuộm đỏ sàn nhà.
Và trong các căn phòng, từng bóng người lại hiện ra, vẫn còn đang ngủ say.
“Đây là thế giới trong gương, chỉ nhắm vào phi phàm giả, những ‘quả bom thịt’ trong cơ thể những người bình thường kia đều là hư ảo.” Cesimma tra thanh cốt kiếm vào tay phải, giơ lên, xung quanh triệt để mất đi ánh sáng.
“Hừ!” “Gã Khổng Lồ” đột ngột dùng tay phải nắm lấy vai trái, xé toạc cả cánh tay, rồi ném mạnh về phía trước!
Ầm ầm!
Cánh tay kia nổ tung, hóa thành mưa máu trút xuống ba người Canh Gác Đêm.
Đồng thời, chỗ vai trái bị đứt của hắn, máu thịt bắt đầu điên cuồng ngọ nguậy, từ từ mọc ra một cánh tay mới, vẫn còn đẫm máu.
Ba ba ba!
Xì xì xì!
Những giọt mưa máu kia né tránh Cesimma và đồng đội, rơi xuống sàn nhà, nhanh chóng ăn mòn, tạo ra những vết hằn sâu hoắm.
Nhưng dù chúng có cố gắng thế nào, vẫn luôn lệch khỏi ba người Canh Gác Đêm một ly, như thể số phận đã an bài.
“Kẻ địch của ta, thường không đủ may mắn.” Khóe miệng Cesimma hơi nhếch lên, bước chân lướt đi, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt “Gã Khổng Lồ”.
Ánh mắt “Gã Khổng Lồ” ngưng tụ, thân thể bỗng nhiên tan chảy như nến, hóa thành máu thịt đặc quánh, nhanh chóng thẩm thấu xuống sàn nhà.
Cesimma quỳ một chân xuống đất, đâm thanh cốt kiếm xuống sàn.
“Không!”
Trong bóng tối, một tiếng gầm gừ chứa đựng đau đớn và kinh hãi bùng nổ, rồi bị sự bình yên và tĩnh lặng nuốt chửng.
Cesimma đứng thẳng dậy, rút thanh cốt kiếm, thấy trên mũi kiếm có một giọt máu đỏ sẫm từ từ rơi xuống, và trên sàn nhà, máu thịt thấm ra, ngưng kết thành một khuôn mặt tuyệt vọng, chính là “Gã Khổng Lồ” với khóe miệng hơi trễ xuống.
Ba! Ba! Ba!
Xung quanh Cesimma liên tục có ba bóng mờ hiện ra, nhưng chúng đều ngã xuống, bị những vật vô hình cưỡng ép kéo ngã!
Ầm! Ầm! Ầm! Một người Canh Gác Đêm khác nổ súng, viên đạn bạc khắc họa thánh huy đêm tối.
Ba kẻ tập kích ẩn mình trong bóng mờ hiện nguyên hình, co giật mất hết sinh khí.
“‘Giám Mục Hoa Hồng’, ‘Ẩn Tu Sĩ’…Người của Cực Quang Hội.” Cesimma nhíu mày, không quay đầu lại, trầm giọng nói với đồng đội, “Chuyện này có gì đó sai sai, rất kỳ lạ, các ngươi phải cẩn thận.”
Lời còn chưa dứt, hắn nghe thấy tiếng bước chân cộc cộc, vang vọng trong sự tĩnh lặng.
Rồi, hắn thấy Lanus mặc áo lót vải thô, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng đi xuống cầu thang, vẻ mặt lạnh nhạt, không chút sợ hãi.
“Ta rất nghi hoặc, đối với Cực Quang Hội, ngươi phải là kẻ báng bổ mới đúng, sao bọn chúng lại phái người bảo vệ ngươi?” Cesimma hờ hững hỏi một câu.
Lanus nở nụ cười chế giễu:
“Đơn giản thôi.”
“Bởi vì ta không còn là Lanus thuần túy nữa.”
Hắn dừng lại, ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh lẽo:
“Ta giờ còn là, ‘Chân Thực Tạo Vật Chủ’!”
Hắn đột ngột xé toạc áo lót vải thô, lộ ra phần bụng ngực không có da, chỉ toàn là máu thịt đỏ thẫm.
Những máu thịt này nối liền nhau, tạo thành một bóng người treo ngược!
Ầm ầm, không gian xung quanh vỡ vụn như thủy tinh, tất cả cảnh tượng sụp đổ.
Đây là hơi thở của thần linh.
