Đang phát: Chương 1027
Lam Hiên Vũ cười khổ: “Hạm trưởng, bọn em cũng bất đắc dĩ thôi ạ.Anh biết rồi đấy, tụi em làm gì có dám tắt tín hiệu, lỡ bị địch phát hiện thì xong.Nhưng em tin lần này mang về toàn tin tốt thôi.Cho tụi em quay về chiến hạm đi mà?”
Nhan Tinh Hà hừ một tiếng: “Cho phép quay về.Về rồi tính.”
Thông tin vừa mở, chiếc Tam Thập Tam Thiên Dực liền hướng hạm đội số bảy mà tiến.Bốn chiếc tiếp dẫn hạm bay ra, Lam Hiên Vũ chủ động tắt hết hệ thống bay lượn, vũ khí, phòng vệ, để mặc bốn chiếc kia kéo về hướng Long Tam chiến hạm.
Dù sao mất tích lâu vậy, bị thẩm tra là phải.Mà việc tắt hết hệ thống, phơi mình ra chịu trận, chẳng khác nào nói “tụi em không có gì mờ ám cả”.
Chiến hạm được dẫn thẳng vào bụng Long Tam.Cửa khoang đóng sầm.
Vừa dừng hẳn, Lam Hiên Vũ đã thấy Nhan Tinh Hà đứng chờ sẵn.Ngoài anh ra thì không có sĩ quan cao cấp nào khác của Long Tam cả.
Cửa máy mở, Lam Hiên Vũ nhảy xuống trước, sải bước đến trước mặt Nhan Tinh Hà, nghiêm chỉnh chào theo kiểu quân đội.
Nhan Tinh Hà đáp lễ, rồi phất tay.
Lập tức có mấy binh sĩ tiến đến, dùng máy quét khắp người Lam Hiên Vũ và đồng đội, kiểm tra xem có bị cấy Thực Trang, Chip, kim loại hóa gì không.Để xác nhận bọn họ không bị địch bắt làm gián điệp.
Lam Hiên Vũ dang tay, thản nhiên để mặc kiểm tra.
Xong xuôi, binh sĩ báo cáo mọi thứ bình thường.Nhan Tinh Hà mặt vẫn còn hơi âm trầm, vẫy tay với Lam Hiên Vũ rồi lên xe.Lam Hiên Vũ vội vàng theo sau, leo lên xe anh.Sáu người kia thì lên xe khác.
Cửa xe đóng lại, xe êm ru chạy.
Lam Hiên Vũ ngồi thẳng lưng, im thin thít.
Nhan Tinh Hà liếc cậu: “Giờ thì ngoan ngoãn đấy hả? Nhìn cái mặt non choẹt này ai mà ngờ lại dám làm chuyện điên rồ như vậy? Mày có biết lần này mày gây áp lực cho tao lớn đến cỡ nào không?”
“Em sai rồi hạm trưởng, em gây thêm phiền phức cho anh.” Lam Hiên Vũ mắt long lanh, giọng chân thành, thái độ cung kính hết mực.
Nhan Tinh Hà ban đầu định bụng sẽ xử đẹp thằng nhóc ranh này khi nó về.Nhưng thấy bộ dạng này thì lại chựng lại.
“Mày không có gì muốn giải thích à?” Nhan Tinh Hà gằn giọng.
Lam Hiên Vũ vẫn nhu thuận: “Sai là sai, em không có gì để giải thích cả.Em sai thật rồi.Nhất là gây thêm phiền phức cho anh.Chắc anh phải chịu uất ức nhiều lắm, anh vất vả rồi.”
“Tao…” Nhan Tinh Hà cứng họng.Cái thái độ nhận lỗi này đúng là quá tốt rồi! Nhưng không hiểu sao anh vẫn thấy khó chịu.Đúng, là khó chịu.
“Hừ!”
Xe dừng ngay bộ chỉ huy, Nhan Tinh Hà đi trước, vẻ mặt đã bình tĩnh hơn.Lam Hiên Vũ lẽo đẽo theo sau.Sáu người kia không đi cùng mà được đưa về chỗ ở.Rõ ràng là Nhan Tinh Hà yêu cầu.
Vào một phòng họp nhỏ, Nhan Tinh Hà phất tay, Lam Hiên Vũ vội vàng đóng cửa lại rồi đứng nghiêm như tượng.
Nhan Tinh Hà đứng trước mặt cậu, mắt sáng rực nhìn chằm chằm.
Một lúc lâu sau, anh đột nhiên bật cười.
Trước mặt anh là một chàng trai mang quân hàm thiếu tướng, khuôn mặt còn non choẹt, xinh xắn như con gái, đôi mắt trong veo thấy đáy.Ai mà không thích cho được? Anh còn muốn sinh một đứa con gái gả cho nó ấy chứ.
Nhưng nếu biết thằng nhóc này đã làm những gì thì chắc chắn không ai tin được.
Đây chính là cái loại mà hở ra là ném Phản Vật Chất Đạo Đạn, không vui là cho nổ tung cả tinh cầu.
Nhan Tinh Hà vừa cười vừa thấy đau đầu.Biết thế lúc trước đừng có rước cái cục nợ này về!
Nhan Tinh Hà im lặng, Lam Hiên Vũ cũng không dám hé răng, vẫn đứng thẳng như quân nhân mẫu mực.
Một lúc lâu sau, Nhan Tinh Hà bất lực nói: “Được rồi, ngồi đi.”
“Vâng.” Lam Hiên Vũ mới dám ngồi xuống, lưng vẫn thẳng tắp, ra vẻ lắng nghe dạy bảo.
Nhan Tinh Hà nhìn cậu từ trên xuống dưới: “Thẳng thắn mà nói, nếu không phải chiến hạm của Ngự Không tộc liều mạng thì tao cũng không tin được mày thật sự dám nổ cái Tư Nguyên tinh quan trọng nhất của người ta.Chưa nói đến việc mày trà trộn vào kiểu gì.Chỉ riêng cái gan của mày thôi cũng quá lớn rồi.Theo hình ảnh chụp từ xa của trinh sát phi thuyền thì tinh cầu số 76 giờ đã thiếu mất một phần ba, lệch khỏi quỹ đạo ban đầu.Ngự Không tộc không biết dùng cách gì, đang dùng hành tinh mẹ của chúng để dẫn dắt nó, mới không để nó hoàn toàn văng ra ngoài thành một thiên thạch khổng lồ.”
Lam Hiên Vũ chớp mắt, chuyện này cậu thật sự không biết.Lúc nổ xong là cậu chuồn luôn rồi.
“Nói cách khác, mày nổ nát một cái tinh cầu, một cái Tư Nguyên tinh.Mày đúng là…lợi hại!” Nhan Tinh Hà giơ ngón tay cái với Lam Hiên Vũ.
Lam Hiên Vũ hiểu ngay là anh không có ý khen mình.Cậu vẫn im lặng.
Hít sâu hai hơi, Nhan Tinh Hà nói: “Về chuyện lần này, nội bộ liên bang đang tranh cãi kịch liệt.Đa số đều đánh giá tiêu cực về hành động của mày.Cái duy nhất mà bọn tao có thể tranh cãi là việc tinh cầu số 76 bị hủy gây tổn thất cho Long Mã tinh hệ còn lớn hơn cho chúng ta.Khiến Ngự Không tộc gần như mất đi động lực phát triển.Giờ mày nói cho tao biết, cái Không Nguyên tinh của bọn nó còn có thể tái sinh không?”
Lam Hiên Vũ nói: “Khó lắm ạ.”
Nhan Tinh Hà thở dài: “Mày đúng là phá của trời! Cái Không Nguyên tinh đó mà xuất hiện thì kỹ thuật không gian của mình đã tiến bộ vượt bậc rồi.Dù việc thu hoạch Không Nguyên tinh ngày càng khó, nhưng vẫn còn cơ hội.Không Nguyên tinh nằm trong tay mình khác hoàn toàn trong tay Ngự Không tộc.Lần này mình thắng trận, một trong những điều kiện đàm phán rút quân là Không Nguyên tinh.Mày lại cho nổ cái tinh cầu số 76.Cái Không Nguyên tinh đó quan trọng với Long Mã tinh hệ đến mức liên bang còn không dám trực tiếp tấn công để tránh chiến tranh toàn diện, mày lại làm một phát.Đám quan chức đàm phán giờ áp lực lắm đấy.”
Lam Hiên Vũ hỏi: “Giờ tình hình đàm phán thế nào rồi ạ?”
Nhan Tinh Hà lắc đầu: “Tao cũng không rõ lắm.Vốn dĩ Long Mã tinh hệ sẽ phải thỏa hiệp.Nhưng sau vụ của mày thì khó nói lắm.Giờ mình chỉ có thể không thừa nhận chuyện này là mình làm thôi.”
Lam Hiên Vũ nói: “Vậy thì em coi như đã tạo ra một chút cơ hội cho đàm phán.Hạm trưởng, hạm đội Ngự Không tộc có rút lui không? Không tấn công mình nữa hả?”
Nhan Tinh Hà ngớ người: “Sao mày biết? Mấy hôm trước không hiểu sao đang giằng co với mình, lại còn giao chiến quy mô nhỏ nữa chứ.Hạm đội Ngự Không tộc đột nhiên rút lui.Hạm đội của chúng đông hơn mình tưởng nhiều.Hơn trăm chiến hạm, lại còn có khả năng nhảy không gian nữa, xuất quỷ nhập thần.Bọn tao còn tưởng là kế dụ địch, nhưng hai ngày rồi không thấy đâu cả.”
Lam Hiên Vũ cười: “Chắc là chúng đi Thiên Long tinh rồi.Em có tin quan trọng muốn báo cáo.”
“Nói.” Nhan Tinh Hà run lên, đúng là run thật.Lần trước Lam Hiên Vũ nói có tin quan trọng là y như rằng có chuyện nổ nổ.
Lam Hiên Vũ nói: “Chuyện là thế này ạ.Sau khi rời khỏi tinh cầu số 76, để tránh gây phiền phức cho hạm đội, tụi em không dám về ngay.Nên tụi em đi một chuyến đến Thiên Long tinh.”
“Cái gì?” Nhan Tinh Hà hét lên.”Mày nói mày đến Thiên Long tinh? Mày điên rồi hả?”
Lam Hiên Vũ hắng giọng: “Hạm trưởng, anh nghe em nói đã.Là thế này, lúc ở tinh cầu số 76, tụi em đã trà trộn vào thành công.Sau khi trà trộn vào, tụi em phát hiện Không Nguyên tinh ở đó hình như được sinh ra từ Ma Ngân.Tìm hiểu nguồn gốc, tụi em phát hiện ra nơi cất giữ Không Nguyên tinh.Nhưng nơi đó có nhiều Thần cấp cường giả canh giữ nên tụi em không trộm được.Thế là em giấu một quả bom ở đó, phòng khi cần dùng.Lúc rời đi, tụi em còn phát hiện ra một thứ liên quan đến sự hình thành của Không Nguyên tinh, nhưng hình như chỉ có tác dụng ở tinh cầu số 76 thôi.Đó là một loại chất lỏng, bản thân nó có dao động không gian cực kỳ đậm đặc.Tụi em cẩn thận mang một ít ra.Sau khi rời khỏi tinh cầu số 76, tụi em từng thử ngâm Ma Ngân vào thứ đó xem có tạo ra Không Nguyên tinh được không.Nhưng không được.Hình như chỉ có môi trường đặc biệt như ở tinh cầu số 76 mới có thể thai nghén được thôi.”
“Việc nổ tinh cầu số 76 đúng là em bốc đồng.Tại lúc đó tụi em tưởng chiến hạm của mình bị phát hiện và phá hủy rồi.Lại không tìm thấy đồng đội của mình.Nên em mới kích nổ quả bom hẹn giờ kia.Không ngờ Không Nguyên tinh lại tuẫn táng theo.Mới xảy ra chuyện tinh cầu bị nổ tan tành.Đây đúng là ngoài ý muốn.Em biết em sai, không kiếm chác được gì mà còn gây ra rắc rối lớn cho liên bang.Thế là em muốn lập công chuộc tội.Nên em mới đi Thiên Long tinh.”
