Đang phát: Chương 484
Ký túc xá công độc sinh lúc này chỉ còn lại hai người, một trong phòng, một ngoài sân.
Tạ Giải đứng giữa sân, cắn chặt môi.Rất lâu sau, hắn vung mạnh nắm đấm: “Lão đại nói đúng, nỗ lực, liền có cơ hội.Bỏ cuộc thì tất cả đều chấm dứt.”
Quyết tâm, hắn tiến đến trước cửa phòng Nguyên Ân Dạ Huy, đưa tay gõ nhẹ.
“Nguyên Ân, quần áo của cậu tớ giặt rồi, phơi ngoài sân.Lát nữa cậu nhớ thu vào nhé!” Tạ Giải dè dặt nói.
Trong phòng im lìm không tiếng động.
Sau một hồi im lặng, Tạ Giải tiếp tục: “Nguyên Ân, đội trưởng đi ăn cơm rồi, giờ khu ký túc xá chỉ còn lại mỗi chúng ta.Tớ muốn nói với cậu vài lời, được không?”
“Cút!” Bên trong vọng ra giọng nói trầm thấp của Nguyên Ân Dạ Huy.
Tạ Giải đưa tay xoa xoa mặt, tự nhủ: “Mặt dày một chút vậy.”
“À, vậy tớ nói nhé.Thực ra, lần đầu thấy thân thể cậu, tớ thực sự rất kinh ngạc, lần đó nhìn không rõ lắm, bị cậu đánh cũng đáng.Nhưng tớ biết, cậu là một cô gái tốt, đặc biệt để ý chuyện này.Nên tớ mỗi ngày đều dọn dẹp cho cậu, lau kính, quét tước.Vì tớ không biết còn có thể giúp cậu làm gì, chỉ có thể làm những việc nhỏ nhặt này thôi.”
Trong phòng, Nguyên Ân Dạ Huy nghe Tạ Giải bắt đầu luyên thuyên thì đã giận tím mặt, nhưng khi nghe đến câu tiếp theo, nàng khựng lại, sững sờ.
“Sau này, tớ thành quen.Cứ như mỗi ngày không dọn dẹp cho cậu, tớ lại thấy khó chịu.Về chuyện lần đó, tớ không hối hận đâu.Nếu không vô tình thấy cậu, tớ đã không biết cậu là con gái.Cậu xinh đẹp như vậy, không thấy thì tớ thiệt lớn, bị đánh cũng đáng.”
“Dần dần, tớ nhận ra, tớ quen không phải là việc dọn dẹp cho cậu, mà là quen việc mỗi ngày được nhìn thấy cậu.Nếu có ngày không thấy, lòng tớ lại thấy trống trải.Lần này cũng vậy, tớ định ở nhà tu luyện một thời gian rồi trở lại cho mọi người bất ngờ.Nhưng tớ nhận ra, tớ không thể đợi được, tớ nhớ học viện da diết.Giờ tớ mới hiểu, không phải vì học viện thích hợp tu luyện hơn, mà vì ở đây có cậu.”
“Xin lỗi cậu, tớ lại thấy cậu rồi.Nhưng tớ thật sự không cố ý, hơn nữa, tớ chỉ nhìn có một chút thôi.Tuy so với lần trước, lần này nhìn rõ hơn một chút, nhưng thật sự chỉ là thoáng qua thôi.”
Trong phòng, Nguyên Ân Dạ Huy không nhịn được nữa, giận dữ gầm lên: “Cút cho tôi!”
Tạ Giải ho khan một tiếng, tiếp tục: “Tớ thấy những thứ không nên thấy, nhưng là một người đàn ông, tớ có trách nhiệm.Nên tớ quyết định chịu trách nhiệm với cậu.Nguyên Ân, gả cho tớ đi.Làm vợ tớ, được không?”
Trong phòng lại im lặng.
Tạ Giải cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, nuốt nước bọt: “Nguyên Ân à, cậu thấy đấy, chỉ cần cậu không thay đồ, chúng ta vẫn rất xứng đôi, tớ cũng không đến nỗi nào mà.Chúng ta còn nhỏ, nhưng có thể đính hôn trước mà! Tớ có thể về nhà nói chuyện ngay.Rồi đợi chúng ta trưởng thành, tốt nghiệp xong, mình sẽ kết hôn.Tớ nhất định sẽ chịu trách nhiệm, đối tốt với cậu.”
Cửa phòng mở.Nguyên Ân Dạ Huy bước ra.
Tạ Giải thấy được nụ cười trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng, dù mắt nàng hơi sưng đỏ, nhưng phải nói, nụ cười ấy thật đẹp.
“Nguyên Ân…” Tạ Giải bước tới.
“Tôi giúp cậu cút.” Sắc mặt Nguyên Ân Dạ Huy đột ngột trở nên dữ tợn, túm chặt lấy cổ áo Tạ Giải, kéo mạnh hắn ra ngoài.
Tạ Giải kinh hãi chứng kiến, khi bước ra khỏi cửa, thân thể Nguyên Ân Dạ Huy nhanh chóng biến lớn, hóa thành Thái Thản Cự Viên.
Rồi, cánh tay cường tráng của nàng túm lấy cổ áo hắn, vung mạnh lên.
“Vèo!” Thân thể Tạ Giải như pháo bắn, bị Nguyên Ân Dạ Huy ném văng khỏi khu ký túc xá, bay thẳng về phía xa.
Trên không trung, chỉ còn tiếng kêu thảm thiết của Tạ Giải vọng lại.
Trở lại hình dáng ban đầu, Nguyên Ân Dạ Huy mặt hằm hằm đi đến chỗ phơi quần áo, giật phăng từng chiếc quần áo mà Tạ Giải đã giặt sạch, quay người trở về phòng, “Rầm” một tiếng, đóng sầm cửa lại.
Điểm dừng là một cây đại thụ, gần quảng trường Linh Băng.Tạ Giải nhanh nhẹn mượn lực từ các cành cây, cuối cùng cũng hóa giải được lực quán tính, rơi xuống đất.
“Hết hồn.” Hắn thở dốc, gãi đầu, tự hỏi: “Mình thích Nguyên Ân thật sao? Bạo lực quá, quá bạo lực rồi!”
“Ồ, người bay trên trời kìa! Thú vị, thú vị.” Một giọng nói mang vẻ thích thú vang lên gần đó.
Giờ này trong học viện sao lại có người? Không phải ai cũng nghỉ rồi sao?
Tạ Giải nghi hoặc quay đầu lại, thấy một người đàn ông trung niên tầm thước, tướng mạo bình thường, đang cười tủm tỉm nhìn mình.Người này tóc ngắn, mắt nhỏ, nhưng trông khá thân thiện, có vài phần giống bác hàng xóm, cười hở cả lợi, còn thiếu mất nửa chiếc răng cửa.Tay cầm chổi, đang quét dọn.
“Bác là ai?” Tạ Giải nghi ngờ hỏi.
Người trung niên bực mình: “Bác á? Ta già vậy sao? Nhóc con, vừa rồi mấy chiêu của ngươi cũng nhanh nhẹn đấy, hệ Mẫn Công à?”
Tạ Giải cười: “Bác đúng là công nhân vệ sinh của Sử Lai Khắc, còn biết cả hệ Mẫn Công nữa.”
Người trung niên cười hắc hắc: “Đừng coi thường người khác.Nhóc, đánh cược không?”
Tạ Giải hỏi: “Cược gì?”
Người trung niên nói: “Ta đứng im ở đây, nếu ngươi cướp được cây chổi này khỏi tay ta thì ngươi thắng.Không thì ngươi thua.Giới hạn mười phút.”
Tạ Giải lắc đầu: “Không cược, bác có gì để thua chứ?”
Người trung niên nói: “Cược một trăm điểm cống hiến của học viện, chúng ta quét dọn cũng có điểm cống hiến đấy!”
Tạ Giải cười hắc hắc: “Bác định cho không con điểm cống hiến đấy à, con thấy bác quét dọn cũng vất vả, thôi bỏ đi.”
Người trung niên khinh thường: “Chỉ bằng ngươi? Ta định thắng điểm cống hiến của ngươi để ăn sáng đấy.Không ngờ ngươi nhát gan vậy.”
Tạ Giải vốn tính tình hiếu thắng, hơn nữa đối phương lại đánh cược thứ mình giỏi nhất, đứng im cho mình cướp chổi, quá dễ dàng.
“Được, cược!” Vừa nói, hắn đã lao đến trước mặt người trung niên, chộp lấy cây chổi.
Ở cạnh Đường Vũ Lân lâu ngày, mấy trò xấu này cũng học được chút ít.
“Ái chà!” Người trung niên sợ hãi kêu lên, buông tay, cây chổi rơi xuống, như bị dọa cho hết hồn.Nhưng tay Tạ Giải lại chộp hụt.
Cây chổi rơi xuống ngay mũi chân người trung niên, Tạ Giải nhấc chân giẫm xuống, đồng thời xoay người chộp lấy.
Người trung niên xoay người, cây chổi như dính chặt vào chân hắn, lướt ngang, Tạ Giải lại thất bại.
“Ồ!” Tạ Giải hơi kinh ngạc, từ hai chiêu này có thể đoán được, người trung niên này không phải người thường.Nhưng điều đó càng khơi dậy lòng hiếu thắng của hắn, thân hình lại lóe lên, tốc độ tăng gấp đôi, lao đến, đồng thời, võ hồn cũng được phóng thích.
Người trung niên nhón chân, cây chổi vào tay, còn nhếch mép cười với Tạ Giải: “Bắt đầu tính giờ rồi nhé.”
Tạ Giải không nói gì, chân đạp Quỷ Ảnh Mê Tung, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện, để lại tàn ảnh, rất khó nhìn rõ thân ảnh thật của hắn ở đâu.
Nhưng cây chổi trên tay người trung niên như sống lại, không ngừng xoay, múa.Tạ Giải tự nhận động tác đã rất nhanh, nhưng cây chổi trong tay người trung niên luôn tránh được những cú chộp của hắn ở những góc độ khó tin.Phải biết rằng, người trung niên này vẫn đứng im tại chỗ, chỉ cử động phần eo trở lên thôi!
