Đang phát: Chương 200
“Vinh Vinh ngoan, nín đi con.Là Kiếm gia gia vô dụng, sao có thể trách con được? Chúng ta đã nói rồi, đây chỉ là thí nghiệm ám khí thôi mà, con có làm sai gì đâu! Quả thật, thứ ám khí này lợi hại thật đấy!” Nói đoạn, ánh mắt Kiếm Đấu La hướng về phía Trữ Phong Trí, “Tông chủ, nếu có thể, ta muốn tông môn dốc toàn lực, thu phục tiểu tử chế tạo ra ám khí này.”
Lời này của Kiếm Đấu La vô cùng trịnh trọng, hơn nữa còn đặc biệt gọi Trữ Phong Trí là Tông Chủ, đủ thấy ông coi trọng chuyện này đến mức nào.
Trữ Phong Trí gật đầu.Thử nghĩ xem, chỉ bằng một loại ám khí mà có thể bức một Phong Hào Đấu La phải phóng thích vũ hồn, thậm chí còn bị đẩy vào thế hạ phong, thì thứ ám khí này có tác dụng lớn đến mức nào? Dĩ nhiên, việc Trữ Vinh Vinh sử dụng cũng khiến Kiếm Đấu La không thể dồn toàn lực, nhưng đồng thời, họ cũng đã tận mắt chứng kiến uy lực kinh người của ám khí.Nếu đổi thành một người yếu hơn Kiếm Đấu La, e rằng đã trọng thương hoặc thậm chí mất mạng rồi cũng nên.Vậy nếu mỗi đệ tử trực hệ của Thất Bảo Lưu Ly Tông đều sở hữu loại ám khí này, thì từ một tông môn vốn không có khả năng tấn công, dưới tình huống đối phương khinh địch, đột nhiên phóng ra ám khí, cảnh tượng đó sẽ như thế nào?
Trữ Phong Trí quả là một vị tông chủ anh minh, quyết đoán nói với Trữ Vinh Vinh: “Vinh Vinh, chuyện này con tạm thời đừng nói với ai trong tông môn nhé.Ngày mai ta sẽ cùng con đến học viện Sử Lai Khắc một chuyến, nói chuyện cho rõ ràng với Tam ca của con.”
Trong lòng Trữ Phong Trí như lửa đốt.Hôm nay, sự trở về của con gái đã mang đến cho ông quá nhiều niềm vui và cả sự kinh ngạc…Chưa nói đến ám khí, chỉ riêng việc vũ hồn của con gái được tăng cường mạnh mẽ, Thất Bảo Lưu Ly Tháp tiến hóa thành Cửu Bảo Lưu Ly Tháp, đối với Thất Bảo Lưu Ly Tông mà nói, đó đã là một việc vô cùng trọng đại.Ông rất mong chờ được gặp mặt thanh niên mà Trữ Vinh Vinh đã kể.Dù thế nào đi nữa, thân là cha, ông cần phải bày tỏ thái độ của mình.Đường Tam đối với Thất Bảo Lưu Ly Tông đã có ân huệ rất lớn.Đồng thời, Trữ Phong Trí còn có một ý nghĩ khác.Nếu có thể thu phục thiên tài thiếu niên này, biết đâu mười năm sau, Thất Bảo Lưu Ly Tông sẽ lại có thêm một vị Phong Hào Đấu La để bảo vệ gia tông.
Tuổi thọ của Phong Hào Đấu La chắc chắn dài hơn người thường, nhưng cuối cùng cũng có hạn thôi.Dù là Kiếm Đấu La hay Cốt Đấu La, đều đã ngoài tám mươi cả rồi.Mười mấy năm nữa có lẽ không vấn đề gì, nhưng sau mấy chục năm nữa thì ai biết được? Mình phải vì tương lai của con gái mà cố gắng thôi.
Ngay lúc Thất Bảo Lưu Ly Tông xảy ra biến hóa lớn bởi sự trở lại của Trữ Vinh Vinh, Đường Tam vẫn một mực tĩnh tâm tu luyện.Thân thể bị thương không nhẹ, sau khi trở về ký túc xá, Đường Tam tu luyện đến tận rạng sáng hôm sau mới tỉnh lại.
Chậm rãi mở mắt, xuyên qua cửa sổ, bên ngoài đã lờ mờ ánh bình minh.
Hít sâu một hơi, cảm nhận tình huống trong cơ thể, Đường Tam vui mừng phát hiện, những cơn đau trong nội phủ đã hoàn toàn biến mất.Mọi thứ đã hồi phục như ban đầu.Bát Giác Huyền Băng Thảo và Liệt Hỏa Hạnh Kiều Sơ tại Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn có tác dụng long trời lở đất đối với cơ thể hắn.Chúng không ngừng tôi luyện thân thể và da dẻ hắn trở nên cứng cỏi hơn, đồng thời sức mạnh bên trong cũng đã vượt xa người thường.
Đúng như Đường Tam nghĩ, không có loại tiên phẩm dược thảo nào mà lại vô dụng cả.Hai loại tiên phẩm cực đoan dung hợp cùng một chỗ, thậm chí hiệu quả gần đạt đến mức tiên phẩm trong tiên phẩm, tương tự như Đoạn Trường Hồng.Chỉ là vì trong đó ẩn chứa băng hỏa lực vô cùng bá đạo, phải thong thả hấp thu từng giọt một, nên mới khiến cơ thể Đường Tam thu hoạch được nhiều đến vậy.
Ánh mắt hắn bất ngờ rơi trên bàn, thấy cây đại hương tràng đặc hữu của Áo Tư Tạp.Trên giường bên cạnh, Áo Tư Tạp cũng đang tĩnh tọa tu luyện, không hề hay biết Đường Tam đã thức dậy.
Đường Tam cầm lấy hương tràng trên bàn, thấy trên đó có mấy dòng chữ nhỏ:
“Ca, Áo Tư Tạp đã trở về rồi, ta về trước đây.Khi huynh thức dậy thì hãy ăn một cây hương tràng nhé.Sáng mai muội lại đến thăm huynh.—-Tiểu Vũ.”
Nhìn tờ giấy trên bàn, lòng Đường Tam cảm thấy ấm áp.Hắn đưa hương tràng vào miệng, cảm nhận luồng nhiệt lan tỏa khắp cơ thể.Một lúc sau, cảm giác mệt mỏi cuối cùng cũng tan biến.
Theo hồn lực tăng lên, công hiệu của các loại hương tràng cũng tăng lên.Cây khôi phục hương tràng này tuy chỉ là đồ ăn bình thường, nhưng năng lực khôi phục lại tăng lên không ít.
Thu tờ giấy vào lòng, Đường Tam nhẹ nhàng rời khỏi phòng, chân đạp lên các tầng kiến trúc, phóng người lên đến đỉnh lầu.
Lúc này, trời vừa tờ mờ sáng, phía xa vừa lóe lên một tia sáng trắng nhàn nhạt.Huyền Thiên Công tự động vận hành trong cơ thể, chạy khắp kinh mạch hắn, tốc độ vận hành nhanh hơn trước kia rất nhiều.Trên người Đường Tam dần dần nổi lên một tầng khí vụ sáng bóng màu trắng.Tử Cực Ma Đồng trong Huyền Thiên Công dần dần phóng thích.
Phía chân trời phương đông, bạch quang dần dần sáng rõ, màu tím bên trong đôi mắt Đường Tam cũng từ từ cường thịnh.Ngoại trừ tử quang vốn có ở bên ngoài, còn có thêm một tầng kim sắc quang thải nhàn nhạt từ phía chân trời phóng xuất ra cùng với tử khí.Ánh sáng trong mắt Đường Tam đột nhiên trở nên mạnh hơn hẳn.Tử kim sắc quang mang từ trong hai mắt bắn ra tựa như hai cột sáng, phun ra trái phải hàng thước.Quang mang phún ra nuốt vào, co rút lại rồi phóng thích, phảng phất như có thể dễ dàng hấp thu tử khí từ phía đông.
Trong quá trình đó, Tử Cực Ma Đồng trong mắt hắn tăng vọt.Lúc này, bên ngoài nhìn vào thì mắt Đường Tam vẫn phun ra ánh sáng tím, nhưng từ góc độ của hắn, dường như tất cả đã thay đổi.Mọi thứ xung quanh trở nên vô cùng rõ ràng.Tử Cực Ma Đồng của hắn đã chính thức tiến vào đệ tam cảnh giới.Dưới sự thúc giục của hắn, mọi thứ hiện ra thật phong phú, thật rực rỡ.Dù là trong không khí trong suốt, hắn cũng có thể thấy được vô số tro bụi nhỏ bé.
Trong quá trình tu luyện Tử Cực Ma Đồng, Đường Tam đã bước vào tầng Vọng Xuyên Thu Thủy Lộ, sáng nay luyện tập cho hắn cảm giác tiến bộ vượt bậc.Hắn dường như có thể chứng kiến tử khí từ chân trời bay vào mắt mình.Mà quang mang tử sắc ở sâu trong đáy mắt hắn lại càng tràn ngập khí tức nhiếp hồn đoạt phách.
Tử khí đến mau, đi cũng mau.Cùng với tia sáng tím kia lặng yên biến mất, trong mắt Đường Tam không thu hồi quang mang tím.Hắn phát hiện mình có thể dùng ý thức khống chế, thấy rõ mọi việc đang diễn ra ở ngàn thước bên ngoài.Dù sáng sớm có sương mù cũng không thể ngăn cản ánh mắt có tính xuyên thấu của hắn.
Đường Tam cảm thấy Tử Cực Ma Đồng của mình đã đạt được thành quả rất lớn, nhưng đến giờ hắn vẫn chưa thể biết rõ được, nó không chỉ đơn giản là tăng thị lực.
Hít sâu một hơi, bạch khí xung quanh thân thể tựa như trăm sông đổ ra biển, được Đường Tam hấp thu vào cơ thể, qua kinh mạch dựa vào Huyền Thiên Công di chuyển vào đan điền.Một đêm tu luyện, Tử Cực Ma Đồng tăng lên, Huyền Thiên Công dường như cũng mạnh hơn.
Trên mặt Đường Tam nở một nụ cười nhàn nhạt.Nếu theo tốc độ này, có lẽ hắn thật sự có thể đạt tới đỉnh cao của Huyền Thiên Công.Hơn nữa, thời gian chắc chắn không còn xa.Dù sao, bây giờ hắn còn chưa đến mười bốn tuổi.
Khi Đường Tam trở lại ký túc xá, không chỉ Áo Tư Tạp đã thức dậy mà cả Tiểu Vũ cũng đã đến.Thấy sắc mặt Đường Tam vẫn bình thường, Tiểu Vũ lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Áo Tư Tạp cười khổ nói: “Tiểu Tam, huynh bị thương, ta cũng đâu có hơn gì.Vừa rồi Tiểu Vũ đến vội vã gọi ta dậy, hỏi huynh đi đâu rồi.Chẳng lẽ nàng không biết mỗi sáng huynh đều ra ngoài tu luyện sao?”
Tiểu Vũ mặt đỏ lên, “Huynh thì biết gì? Cái này gọi là quan tâm quá hóa loạn đấy.Ca, huynh không sao chứ?”
Đường Tam gật đầu nói: “Muội yên tâm, huynh khỏe rồi.”
Tiểu Vũ mỉm cười nói: “Chúng ta ra ngoài ăn sáng thôi.Đại hương tràng thúc thúc, huynh cứ tiếp tục tu luyện đi.”
Áo Tư Tạp tức giận nói: “Tu luyện cái gì chứ, ta đi ăn cơm với các ngươi.Nga, đúng rồi.Tiểu Tam, nghe nói hôm qua ngươi đánh bại một Hồn Vương năm mươi tám cấp hả, ngươi mạnh thật đấy!”
Đường Tam mỉm cười nói: “Đâu có dễ dàng như huynh nói.Đầu tiên là do hắn quá tự tin, không để ta vào mắt.Ta thắng được là do may mắn.Hắn là một Hồn Sư hệ lực lượng, vừa hay bị hệ khống chế của ta khắc chế.Dù vậy, ta vẫn phải dựa vào độc và Bát Chu Mâu mới miễn cưỡng chiếm được thượng phong.Nếu đấu lại lần nữa, ta không phải đối thủ của hắn đâu.Uy lực của ám khí chủ yếu dựa vào tính bất ngờ.Chỉ cần hắn có chuẩn bị, dù hồn lực kém hai mươi cấp, ta cũng không có cơ hội nào.”
Áo Tư Tạp cười hắc hắc, nói: “Dù sao thì lần này ngươi vẫn thắng.Thật là rạng danh Sử Lai Khắc chúng ta.Chờ chúng ta tham gia đại tái học viện cao cấp, chắc chắn sẽ đoạt giải quán quân thôi.Sử Lai Khắc Thất Quái chúng ta sẽ khiến cả đại lục phải nhắc đến chiến đoàn này.Chúng ta vẫn phải cố gắng, có tiên thảo lợi hại của ngươi, ta thấy trước khi chiến đấu nửa năm, chúng ta đều có cơ hội đạt tới bốn mươi cấp.Đi thôi, ăn cơm nào.”
Tiên phẩm dược thảo mang đến cơ hội cực tốt cho Sử Lai Khắc Thất Quái.Vốn dĩ họ đã là thiên tài, lại có thêm thiên địa chí bảo phụ trợ, trong số bạn đồng trang lứa, họ không nghi ngờ gì chính là tồn tại siêu việt.
Ba người ra khỏi ký túc xá, Đường Tam nói: “Giải đấu Hồn Sư Cao Cấp không dễ dàng như vậy đâu.Thực lực của chúng ta mạnh, nhưng đối thủ của chúng ta đều là những người dưới hai mươi lăm tuổi.Ai biết được đại lục có bao nhiêu thiên tài? Chưa nói đâu xa, chỉ cần là Hoàng Đấu Chiến Đội, thực lực cũng không kém chúng ta là bao.Đến lúc diễn ra trận đấu, có lẽ họ cũng đã đạt tới bốn mươi cấp rồi.Lần này, có lẽ họ sẽ không cho chúng ta cơ hội đánh lén nữa.Chỉ cần Ngọc Thiên Hằng và hai Hồn Sư Huyền Vũ kia thực sự phát huy thực lực, đối phó với họ sẽ khó khăn hơn nhiều.”
