Đang phát: Chương 784
“Xoẹt!”
Một bóng đen quỷ dị xé gió lao thẳng về phía Long Phượng Trì, Mục Trần giật mình, nhưng kinh nghiệm chiến đấu dày dặn đã ăn sâu vào xương tủy, hắn phản ứng cực nhanh.Lôi quang vô sắc chợt lóe, U Minh Tâm Ma Lôi gầm thét xé tan màn đêm.
“Ầm!”
Tiếng sấm rợn người vang vọng, bóng đen kia bỗng bùng nổ hắc ám, nuốt chửng lôi âm.
Nhưng dù vậy, thân ảnh hắn cũng khựng lại trong chớp mắt.
Chỉ một thoáng sơ sẩy, cơ hội đã vụt mất.Thải Tiêu như ảo ảnh, xuất hiện chặn đứng đường đi, ngón tay ngọc thon dài điểm ra, nhanh như tia chớp.
Một tia sáng trắng thuần khiết bắn ra, không gian xung quanh rung động, vỡ vụn.
Bóng đen không thể làm ngơ, cuồng bạo nghênh chiến.Hắc ám và thánh quang va chạm, khí tức âm hàn lạnh lẽo tràn ngập.
“Bụp!”
Hai luồng kình khí giao tranh, Long Phượng Trì cuộn trào sóng dữ.Thải Tiêu khẽ run, lùi lại một bước.
Bóng đen kia thì bị đánh bật ngược ra, lảo đảo trên không trung, hắc ám tiêu tán, lộ rõ chân thân.
Đám đông Bạch Cốt sơn chợt ồ lên kinh ngạc.
– Là…U Minh hoàng tử!
Mục Trần nheo mắt, tập trung nhìn kẻ vừa xuất hiện.Một thân ảnh áo đen sừng sững giữa trời, mái tóc đen dài tung bay trong gió, gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng, đôi mắt sắc bén như dao găm, dường như có thể khoét sâu vào tâm can người khác.
U Minh hoàng tử hờ hững nhìn Thải Tiêu, thần sắc bình tĩnh đến lạ thường, khí độ hơn hẳn Liễu Viêm một bậc.
– Ra là đệ nhị Long Phượng Lục, U Minh hoàng tử.Bậc vương tôn như ngươi lại làm chuyện trộm cắp vặt vãnh?
Mục Trần nhíu mày, thản nhiên hỏi.
– Đạt được mục đích bằng con đường ngắn nhất, có gì không được?
U Minh hoàng tử nhếch mép cười khẩy, ánh mắt sắc bén quét qua Mục Trần:
– Tên Liễu Viêm kia cũng không phải dạng vừa, hai ngươi lưỡng bại câu thương, ta chỉ muốn thừa nước đục thả câu thôi mà.
– Tiếc là kế hoạch ngư ông đắc lợi của ngươi đã thất bại.
Mục Trần cười nhạt, nhưng ánh mắt vẫn đầy cảnh giác.U Minh hoàng tử toát ra một vẻ lạnh lẽo nguy hiểm như độc xà ẩn mình trong bóng tối, ra tay tất yếu phải chí mạng.
– Đáng tiếc thật.
U Minh hoàng tử gật đầu thừa nhận.Hắn ẩn nấp trên đỉnh núi cả buổi trời, chờ Mục Trần và Liễu Viêm tàn sát lẫn nhau, sau đó ra tay thu lưới, ai ngờ lại xuất hiện thêm một Thải Tiêu lợi hại đến vậy, phá hỏng mọi tính toán.
Hắn liếc nhìn Thải Tiêu, chậm rãi hỏi:
– Ngươi là ai? Bắc Giới không có nhân vật nào như ngươi.
Thải Tiêu lười biếng đáp lời, ngón tay chỉ về phía ngoài Bạch Cốt sơn:
– Giờ không đi, lát nữa muốn đi cũng không được đâu.
U Minh hoàng tử trừng mắt nhìn nàng, ánh mắt lóe lên vẻ âm u, không gian xung quanh hắn khẽ rung động.
Thấy vậy, Thải Tiêu khẽ nhíu mày.
Đám đông Bạch Cốt sơn bắt đầu rục rịch kéo lên, nếu U Minh hoàng tử giao chiến với cô gái kia, có lẽ bọn họ sẽ có cơ hội…
Thiếu nữ kia rất mạnh, nhưng U Minh hoàng tử cũng không phải kẻ dễ xơi, nếu giao đấu chắc chắn sẽ long trời lở đất, ác liệt hơn nhiều so với trận chiến giữa Mục Trần và Liễu Viêm.
Không khí căng thẳng bao trùm đỉnh Bạch Cốt sơn.Khi mọi người nghĩ rằng một trận đại chiến sắp bùng nổ, thì dao động quanh người U Minh hoàng tử đột nhiên biến mất, hắn nhanh chóng quay người rời đi.
U Minh hoàng tử cũng không quá coi trọng Long Phượng Trì này, hắn biết rằng tranh giành với cô gái kia là vô cùng khó khăn, bản thân hắn cũng không nắm chắc phần thắng.
Mục Trần thì chẳng đáng bận tâm, dù trận chiến với Liễu Viêm có phần kinh diễm, nhưng đối với một nhân vật tầm cỡ như U Minh hoàng tử, vẫn chưa đủ để hắn phải e ngại.
Hiện tại không có cơ hội chắc chắn để cướp đoạt Long Phượng Trì, thì không cần lãng phí thời gian.Long Phượng Thiên đâu chỉ có mỗi nơi này là có Long Phượng Trì.
Sự rút lui quyết đoán của U Minh hoàng tử khiến đám đông kinh ngạc, nhưng hắn chẳng thèm quan tâm đến những gì bọn chúng nghĩ.
Trước khi rời đi, ánh mắt sắc như dao cạo vẫn quét ngang Mục Trần, sát khí không hề che giấu.Mục Trần cũng không cảm thấy bất ngờ, Đại La Thiên Vực và U Minh Cung vốn đã có mối thù sâu nặng.Năm xưa, thiên tài của Đại La Thiên Vực vừa ló mặt ở Long Phượng Thiên đã bị thiên tài của U Minh Cung chém chết ngay tại chỗ, thể diện mất sạch, từ đó quan hệ hai bên trở nên thù địch không đội trời chung.
Hôm nay, dù không có chuyện này, nếu vô tình gặp nhau ở đâu đó, hắn chắc chắn sẽ không ngần ngại mà ra tay.
– Lại thêm một kẻ phiền phức.
Mục Trần lẩm bẩm.Vừa tống cổ được Liễu Viêm, lại lòi ra U Minh hoàng tử suýt chút nữa cướp được thành quả của mình, còn có Phương Nghị chạm mặt ở Long Phượng Cổ Thành, xem ra hắn đã đắc tội gần hết top 5 Long Phượng Lục rồi.
Bất đắc dĩ nhún vai, muốn tranh đoạt cơ duyên thì khó tránh khỏi việc đối đầu, chuyện thường thôi.
Mục Trần nhìn theo bóng lưng U Minh hoàng tử, rồi liếc mắt nhìn đám đông Bạch Cốt sơn.Bọn người vừa rồi còn rục rịch định ăn hôi khi U Minh hoàng tử xuất hiện, giờ đành hậm hực lùi lại.
Mục Trần không để ý đến đám người chỉ biết chờ cơ hội, quay sang Thải Tiêu, mỉm cười gật đầu, rồi lao mình xuống Long Phượng Trì đang bốc lên tiên khí nồng đậm.
Thân hình nhanh chóng chìm vào làn nước, từng đợt sương trắng bắn lên trời, phủ trọn đỉnh Bạch Cốt sơn.
Trong làn sương, mơ hồ xuất hiện long ảnh, phượng ảnh, cùng với tiếng long ngâm phượng hót vang vọng.
Hương thơm kỳ lạ lan tỏa khắp Bạch Cốt sơn, bất cứ ai ngửi được đều cảm thấy linh lực trong cơ thể xao động, hòa quyện cùng với mùi hương đó.
Không ít cường giả háo hức muốn xông lên, nhưng lý trí mách bảo rằng nếu liều mạng bước tới lúc này, chắc chắn sẽ mất mạng dưới tay cô gái xinh đẹp nhưng hung dữ kia.
Không ai dám nghi ngờ sự tàn nhẫn của kẻ đã thẳng tay giết chết Xích Huyết.
Mọi người chỉ đành bất lực nhìn lên đỉnh Bạch Cốt sơn, bên trong Long Phượng Trì, Mục Trần lặn xuống đáy.Nước ao tinh khiết do tinh huyết Ma Viên biến thành khiến cơ thể hắn mát lạnh, chữa lành những vết thương và nhanh chóng hồi phục linh lực đã tiêu hao.
Dưới đáy Long Phượng Trì, hai khúc xương Chân Long Chân Phượng trắng hếu với những hoa văn lập lòe.Đám hoa văn tách khỏi khúc xương, bơi lượn như cá, rồi chui vào cơ thể Mục Trần.
Những hoa văn cổ mang theo những vệt máu ám kim, cùng với sinh mệnh lực kinh người của Chân Long Chân Phượng!
Hoa văn phủ kín thân thể hắn, kim quang bừng sáng.
Trên bờ Long Phượng Trì, Thải Tiêu nhìn thấy đáy ao phát sáng, thích thú gật gù.Quả nhiên Long Phượng Trì có chứa tinh huyết Chân Long Chân Phượng.
– Bất quá, chất lượng tinh huyết kém quá.
Thải Tiêu lật tay, một đạo hoa văn cổ bị nàng triệu hồi bay lên, lơ lửng trước mặt.Ấn pháp nàng múa như điện, một chiếc la bàn nhỏ xuất hiện.
Nàng điều khiển hoa văn cổ chui vào trong la bàn óng ánh.
La bàn khẽ rung, mũi tên chỉ vào Long Phượng Trì ngay trước mặt, một tia sáng trắng tỏa ra, dường như đang đo đạc nồng độ Long Phượng Chi.
– Cũng có ích.
Thải Tiêu mỉm cười, la bàn này được chế tạo từ vảy Chân Long, có tác dụng cảm ứng huyết mạch tương đồng trong bất kỳ không gian nào, dù xa xôi cách trở cũng có thể dò tìm được.
– Để xem nơi nào trong Long Phượng Thiên này hội tụ nhiều tinh huyết Chân Long Chân Phượng nhất đây.
Thải Tiêu lại biến ấn, tay vuốt ve la bàn, chiếc kim trên la bàn xoay vù vù.Vài phút sau, chuyển động chậm dần, chiếc kim chỉ về hướng tây bắc.
Một luồng sáng mãnh liệt chói mắt hiện ra từ la bàn, độ sáng của nó vượt xa Long Phượng Trì này rất nhiều lần!
– Tìm được rồi.
Thải Tiêu mừng rỡ, cười tươi rạng rỡ, nụ cười kinh diễm đến mức khiến người ta thất thần mê say.
