Đang phát: Chương 554
Núi non trùng điệp, vốn ồn ào náo nhiệt nay bỗng chốc tĩnh lặng như tờ.Vô số ánh mắt đổ dồn về phía chân trời xa xăm, nơi những tiếng xé gió chói tai đang vọng lại.Loáng thoáng vài bóng người vụt qua, rồi đột ngột xuất hiện giữa không trung.
Hào quang tản đi, năm gương mặt dần hiện rõ, dẫn đầu không ai khác chính là Mục Trần.Bên cạnh là Lạc Li, dáng vẻ yêu kiều thướt tha, dung nhan khuynh quốc khuynh thành.
Ánh mắt mọi người đổ dồn vào huy hiệu trên ngực áo bọn họ, thân phận lập tức được xác định.Bao ngày chờ đợi, cuối cùng nhân vật chính cũng đã lộ diện.
– Bọn chúng chính là chi đội Bắc Thương Linh Viện khét tiếng kia sao? Kẻ dẫn đầu là đội trưởng Mục Trần? Tu vi Linh Luân Cảnh mà cũng dám đến đây?
– Đúng là gan to bằng trời!
– Đừng khinh thường hắn.Mục Trần không hề đơn giản đâu.Nghe nói tại di tích Mộc Thần Điện, hắn đã khiến Chúng Viện Minh phải tay trắng ra về.Hơn nữa, hắn còn là một Linh Trận Sư có thành tựu xuất sắc đấy.
– Hả? Hắn còn là Linh Trận Sư á? Vậy thì thú vị rồi đây.Linh Trận Sư đối đầu Linh Trận Sư, trận chiến này hiếm có khó tìm.Ha ha ha, không biết Mục Trần có phá được Phược Thiên Trận của Tiêu Hoàng không nhỉ?
Mọi người xôn xao bàn tán, ánh mắt không ngừng đánh giá Mục Trần.
Mục Trần lơ lửng giữa không trung, ánh mắt đảo qua một lượt, không khỏi kinh ngạc.Cả ngàn đội ngũ tề tựu nơi này, xem ra ai nấy đều có thực lực không tầm thường.
Ánh mắt dò xét của hắn bỗng dừng lại trên một đỉnh núi.Ở đó, hắn bắt gặp một gương mặt quen thuộc:
Võ Linh.
Mục Trần khẽ nhíu mày, vẻ mặt trở nên nghiêm nghị.Trong Linh Lộ, không có nhiều người khiến hắn phải kiêng dè, ngoài Cơ Huyền ra, có lẽ Võ Linh là một đối thủ đáng gờm.May mắn thay, hắn và Võ Linh không có ân oán gì lớn, quan hệ cũng khá bình thường.
Ánh mắt của hắn không qua khỏi tầm nhìn của Võ Linh, gương mặt thanh tú như con gái của gã khẽ nở một nụ cười, gật đầu chào hỏi.
Mục Trần cũng gật đầu đáp lại, rồi hướng mắt về phía đối diện.
Trên đỉnh núi rực rỡ linh quang kia, gương mặt hắn thoáng chút tái nhợt.Những quang văn phức tạp kia có lẽ người khác khó hiểu, nhưng với một Linh Trận Sư như hắn, chỉ cần liếc mắt là biết trận pháp này lợi hại và phức tạp đến mức nào.
– Linh trận thật đáng gờm.
Lạc Li cũng không khỏi tấm tắc.Nàng không phải Linh Trận Sư, nhưng vẫn cảm nhận được dao động linh lực nguy hiểm tỏa ra từ trận pháp kia.
Mục Trần gật đầu:
– Ít nhất cũng là tổ hợp linh trận cấp năm, hơn nữa…có vẻ không hề tầm thường.
Hắn nhớ lại lần đối phó Huyết Thiên Đô, Vương Chung đã sử dụng Tiểu Thiên Kiếm Trận, cũng là một tổ hợp linh trận cấp năm, có thể trực tiếp phá hủy ba con Mộc Thần Vệ, đánh bại toàn bộ kẻ địch, đủ thấy uy lực của tổ hợp linh trận đáng sợ đến mức nào.
Quả nhiên, muốn vây khốn Ôn Thanh Tuyền, chỉ có những linh trận tầm thường là không đủ.
– Ha ha, Mục Trần! Cuối cùng ngươi cũng tới.
Một tiếng cười vang vọng từ phía linh trận truyền đến.Mục Trần nhìn sang, thấy vài bóng người đang đứng, kẻ vừa lên tiếng là một thanh niên tóc đen.
– Ngươi hẳn là đại thủ lĩnh Chúng Viện Minh, Tiêu Hoàng?
Liếc qua đám Mặc Ngư phía sau gã, Mục Trần lập tức đoán ra thân phận của thanh niên kia.
Tiêu Hoàng mỉm cười xác nhận:
– Đã nghe danh đội trưởng Mục Trần từ lâu, ta đã chờ ngươi ở đây khá lâu rồi.
– Thật vinh hạnh cho ta.
Mục Trần cười khẩy, nhìn chằm chằm Tiêu Hoàng, rồi liếc sang đám đông xung quanh đang quan sát tình hình:
– Không biết Tiêu đội trưởng gọi ta đến đây là có ý gì? Chẳng lẽ muốn đòi lại mặt mũi cho đám đàn em Mặc Ngư sao?
Mặc Ngư nghe thấy lời châm chọc của Mục Trần thì tức đến xanh mặt, hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn.
– Ha ha, đội trưởng Mục Trần nói đùa rồi.Bọn chúng thua ngươi chỉ vì tài nghệ kém cỏi, chuyện thường thôi.Chỉ là ta có vài thứ rất cần ở di tích Mộc Thần Điện, nhưng lại bị đội trưởng Mục Trần lấy mất, không biết ngươi có thể nhường lại cho ta không?
– Thứ gì?
Mục Trần giả vờ ngây ngô hỏi.
– Đương nhiên là những thứ ngươi lấy được trong Tàng Linh Viện rồi.
Tiêu Hoàng đáp lời.
Mục Trần nhíu mày, trong lòng kinh ngạc.Thứ hắn đoạt được ở Tàng Linh Viện chính là Nhạn Phẩm Tụ Linh Oản, trọng bảo của Mộc Thần Điện.Chuyện này chỉ có hắn, Lạc Li và Ôn Thanh Tuyền biết, tại sao Tiêu Hoàng lại hay tin?
– Không biết đội trưởng Mục Trần thấy đề nghị của ta thế nào?
Tiêu Hoàng vẫn bình tĩnh như không, nhưng ánh mắt lại sắc như dao nhọn.Tính cách của hắn dĩ nhiên không ôn hòa như vẻ bề ngoài.
Đối diện với câu hỏi của Tiêu Hoàng, Mục Trần thản nhiên cười nói:
– E rằng Tiêu đội trưởng phải thất vọng rồi.Ta nghĩ ngươi nên mau chóng thu hồi linh trận đi, nếu không để cho người bên trong nổi giận, e rằng ngươi sẽ không yên thân đâu.
Nghe Mục Trần nói vậy, không ít người cười mỉa mai.Tiêu Hoàng vây khốn Ôn Thanh Tuyền đương nhiên phải tốn rất nhiều tâm tư, nếu thu hồi trận pháp, Ôn Thanh Tuyền nổi cơn thịnh nộ xông ra, người thảm nhất chính là Tiêu Hoàng.
– Xem ra ngươi không muốn giải quyết mọi chuyện một cách hòa bình…
Tiêu Hoàng ra vẻ tiếc nuối thở dài, ánh mắt trở nên sắc lạnh.
Mục Trần nhún vai cười, nhưng nụ cười của hắn lại ẩn chứa sự lạnh lùng.
– Đã không muốn uống rượu mời, vậy thì cứ đập cho hắn một trận rồi bắt lại sau.
Một giọng cười lạnh lùng khác đột nhiên vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người.Một gã trai trẻ tóc ngắn đang ngồi xếp bằng bên cạnh Tiêu Hoàng, gương mặt có nhiều nét tương đồng với Tiêu Hoàng, vẻ mặt lạnh lẽo.
Từ nãy đến giờ hắn luôn im lặng nên không nhiều người chú ý, nhưng khi hắn lên tiếng, mọi người đều cảm nhận được ánh mắt sắc như dao cạo, nguy hiểm đến mức khiến người ta phải rùng mình, xem ra cũng không phải hạng tầm thường.
– Tên kia là huynh đệ của Tiêu Hoàng, Tiêu Vương.Hắn không am hiểu linh trận, nhưng nghe nói mấy ngày trước, một cao thủ Nhất Trọng Thần Phách Nan cũng bại dưới tay hắn, không thể coi thường đâu.
Mục Trần nghe thấy tiếng bàn tán xôn xao xung quanh về người vừa lên tiếng, sắc mặt vẫn không hề thay đổi.
– E rằng ngươi không có tư cách nói những lời đó!
Một giọng nói lạnh lùng và trong trẻo vang lên, Lạc Li siết chặt Lạc Thần Kiếm trong tay, khẽ bước lên phía trước một bước.Tiếng kiếm ngân vang rền rĩ, kiếm ý sắc bén khiến nhiều người phải biến sắc.
Tiêu Hoàng và Tiêu Vương cũng hơi giật mình, cảm nhận được sự nguy hiểm toát ra từ kiếm ý kia, có vẻ như cô gái này còn khó đối phó hơn cả Mục Trần.
Chi đội Bắc Thương Linh Viện này đúng là có chút bản lĩnh.
Tiêu Hoàng nheo mắt, chợt cười nói:
– Đội trưởng Mục Trần, nghe nói ngươi cũng là một Linh Trận Sư, không biết có hứng thú đánh cược với ta một ván không?
– Cược gì?
– Giao đấu tầm thường thì quá thô lỗ.Ôn Thanh Tuyền đã bị vây trong Phược Thiên Trận của ta, chỉ cần ngươi phá được trận này, coi như ngươi thắng.Lúc đó ta không chỉ thả bọn họ ra, mà còn bồi thường cho ngươi hai mươi ngàn điểm.
Tiêu Hoàng ra vẻ trầm ngâm tính toán.
– Đương nhiên, nếu ngươi thua, ngươi phải giao món đồ kia cho ta.Thế nào? Dám chơi không?
Tiêu Hoàng tính toán thật kỹ lưỡng, ngay cả Ôn Thanh Tuyền còn bị vây khốn trong linh trận này, nếu Mục Trần xông vào chẳng phải cũng có kết cục tương tự sao? Khi đã lọt vào trong trận, sống chết đều do Tiêu Hoàng định đoạt.
Nhưng hắn lại dám đưa ra cái giá hai mươi ngàn điểm, đúng là một tay chơi lớn, với số điểm này, thừa sức lọt vào top sáu, thậm chí có lẽ đó là phần lớn số điểm mà Chúng Viện Minh đang có.
Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía Mục Trần, không biết hắn sẽ đồng ý hay từ chối lời đề nghị của Tiêu Hoàng.
Mục Trần nhếch miệng cười, cũng ra vẻ tính toán một chút, rồi chậm rãi gật đầu.
– Được, ta cược!
