Chương 395 Khởi Hành

🎧 Đang phát: Chương 395

Bắc Thương linh viện sau ba ngày náo nhiệt bỗng trở nên trầm lắng, một bầu không khí khác lạ bao trùm.Những tranh đấu ngấm ngầm thường ngày dường như lắng xuống, bởi đại tái linh viện sắp đến, tất cả đều đồng lòng hướng về một mục tiêu chung.Bài diễn thuyết đầy tâm huyết của viện trưởng Thái Thương về tình cảnh hiện tại của linh viện đã lay động không ít đệ tử, khơi dậy lòng tự tôn và trách nhiệm với tập thể.
Thế là, tinh thần tu luyện của mọi người tăng cao chưa từng thấy.Đặc biệt, những đệ tử đang cạnh tranh vị trí trong top 10 Thiên bảng càng thêm nỗ lực, khao khát giành lấy cơ hội bước chân vào Bắc Thương Môn tu luyện, dù biết nơi đó đầy rẫy hiểm nguy, nhưng không ai chùn bước.
Ngày thứ tư, Mục Trần chính thức lên đường, tham gia sự kiện quan trọng nhất của giới trẻ Bắc Thương đại lục.
Tại khu tân sinh, trên một tòa tiểu lâu, Mục Trần quay sang Lạc Li, nở nụ cười dịu dàng:
– Đi thôi!
Dù Bắc Thương linh viện chỉ có một danh ngạch, nhưng Lạc Li vẫn muốn đi cùng Mục Trần.Hắn cũng chẳng hề phản đối, được ở bên nàng thì còn gì bằng.
Lạc Li khẽ gật đầu, mỉm cười.Cả hai hóa thành hai vệt sáng, xé gió lao về phía cung điện nguy nga ở trung tâm linh viện, nơi viện trưởng Thái Thương và các trưởng lão đã tề tựu đông đủ.
Khi Mục Trần và Lạc Li đáp xuống, ánh mắt hắn khẽ khựng lại.Một bóng hình thanh lệ trong bộ bạch y, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng, không ai khác chính là Linh Khê.
Mục Trần không khỏi ngạc nhiên.Linh Khê chỉ là một trưởng lão danh nghĩa, vốn chẳng hề quan tâm đến chuyện của đệ tử Bắc Thương linh viện.
Nhận thấy ánh mắt dò xét của Mục Trần, vẻ lạnh lùng thường thấy trên gương mặt Linh Khê tan biến, khiến các trưởng lão xung quanh không khỏi ngạc nhiên.Tính tình nàng thế nào, ai mà chẳng biết, xưa nay có bao giờ nàng nở nụ cười với ai đâu?
Vậy mà trước mặt Mục Trần, nàng lại dịu dàng đến thế, quả là chuyện lạ.
– Lần này, ta cũng sẽ đi cùng các ngươi đến Thánh Linh Sơn.
Linh Khê khẽ mỉm cười.
– Ha ha, có trưởng lão Linh Khê đi cùng, chuyến đi này sẽ an toàn hơn nhiều.
Viện trưởng Thái Thương cười lớn, phá tan bầu không khí có chút kỳ lạ.Ông cũng tò mò về việc Linh Khê chủ động đề nghị đi cùng, nhưng tất nhiên không từ chối.Có thêm một cường giả bảo vệ thì càng tốt, dù trên Bắc Thương đại lục này chẳng mấy ai dám động đến người của Bắc Thương linh viện.
Ông liếc nhìn Mục Trần, ánh mắt đầy thâm ý.Linh Khê xưa nay chẳng hề quan tâm đến chuyện của linh viện, việc nàng đột nhiên muốn đi cùng chắc chắn có liên quan đến Mục Trần, thậm chí là muốn bảo vệ hắn.
Linh Khê lại chủ động bảo vệ Mục Trần?
Chính Thái Thương cũng cảm thấy khó tin.Với tính cách lạnh nhạt của Linh Khê, dù Bắc Thương linh viện có bị phá hủy, nàng cũng chẳng thèm liếc mắt, huống chi là…
Nhưng dù tò mò đến đâu, ông cũng không dám tìm hiểu mối quan hệ bí ẩn giữa Mục Trần và Linh Khê, xem ra nó không hề đơn giản.
Mục Trần nhận ra ánh mắt của viện trưởng Thái Thương, thầm rủa trong bụng, rồi liếc sang Lạc Li.Nàng vẫn im lặng cười tủm tỉm, thậm chí còn gật đầu chào Linh Khê, nhưng khi cúi xuống, môi nàng khẽ mấp máy, một âm thanh nhẹ nhàng lọt vào tai Mục Trần:
– Đào hoa vận thật lớn nha…
Mục Trần giật mình, vội vàng ho khan:
– Đừng nghĩ bậy, Linh Khê tỷ chỉ lo lắng thôi.
Lạc Li không nói gì, ánh mắt khó đoán khiến Mục Trần nổi hết da gà.
– Đã đông đủ, chúng ta lên đường thôi.
Viện trưởng Thái Thương vung tay, ngắt ngang màn ghen tuông tình tứ của đôi trẻ, dẫn đầu bay lên không trung.Điện chủ Mạch U và trưởng lão Chúc Thiên cũng theo sát phía sau.Bắc Thương linh viện rất coi trọng Thánh Linh Sơn, không chỉ viện trưởng ra mặt mà hai vị trưởng lão chủ chốt cũng đi cùng, đội hình này quả thực hùng mạnh.
– Các ngươi đi với ta, nếu không sẽ không theo kịp tốc độ.
Linh Khê tiến đến chỗ Mục Trần và Lạc Li, mỉm cười, vung tay tạo ra một lỗ đen lơ lửng giữa không trung.
– Vậy làm phiền Linh Khê tỷ rồi.
Lạc Li khẽ gật đầu.
– Gọi ta là Linh Khê tỷ như Mục Trần đi, sau này gặp lại dì Tịnh còn có thể nói giúp ngươi vài câu.
Linh Khê âm thầm đánh giá Lạc Li, không tìm ra bất kỳ khuyết điểm nào.Một cô gái xinh đẹp như vậy, trách sao Mục Trần không say mê.
Lạc Li bất giác đỏ mặt, nàng đã nghe Mục Trần kể về dì Tịnh, chính là mẫu thân của hắn.
– Linh Khê tỷ!
Lạc Li cười dịu dàng.Nàng không thích giao du, nhưng thấy Linh Khê muốn bảo vệ Mục Trần, nàng cũng không ngại bày tỏ thiện cảm.
Linh Khê mỉm cười, nắm tay Lạc Li kéo vào lỗ đen, Mục Trần vội vã theo sau.
Khi họ bay lên, vô số đệ tử dõi theo.Ai cũng biết, hôm nay là ngày Mục Trần rời khỏi Bắc Thương linh viện, đại diện cho linh viện tham gia Thánh Linh Sơn tại Bắc Thương đại lục.
Trên một đỉnh núi, Trầm Thương Sinh và Lý Huyền Thông xuất hiện, lớn tiếng nói với Mục Trần:
– Mục Trần, thể diện của Bắc Thương linh viện chúng ta lần này nhờ vào ngươi!
Mục Trần trịnh trọng gật đầu:
– Yên tâm, dù ai cản đường, ta cũng không dễ dàng bỏ cuộc.
Trầm Thương Sinh và Lý Huyền Thông cùng cười lớn.Vốn dĩ, với tư cách là đệ tử ưu tú nhất linh viện, họ mới là người nên gánh vác trọng trách này.Nhưng sự thật phũ phàng là thời gian tu luyện của họ còn quá ngắn, tuổi tác cũng không bì kịp với những thiên tài hàng đầu Bắc Thương đại lục.Vì vậy, họ đành nén lại những cảm xúc phức tạp, đặt hy vọng vào việc Mục Trần sẽ tỏa sáng tại Thánh Linh Sơn, tạo nên kỳ tích.
Tất cả đều là người của Bắc Thương linh viện, vinh nhục có nhau.
Viện trưởng Thái Thương dặn dò Mục Trần:
– Chỉ cần dốc hết sức mình.Đây là sự kiện trọng đại, hình ảnh của ngươi sẽ được truyền về linh viện để mọi người cùng theo dõi.
Mục Trần giật mình, rồi bất đắc dĩ cười khổ.Làm vậy càng khiến hắn thêm áp lực, nhất cử nhất động đều bị giám sát, nếu không cố gắng hết sức thì chỉ e sẽ phải chịu nhục nhã.
– Đi thôi!
Viện trưởng Thái Thương vung tay, linh lực trong thiên địa cuồn cuộn như biển lớn, khiến không gian phía trước vặn vẹo dữ dội, hình thành một thông đạo khổng lồ.Viện trưởng Thái Thương dẫn đầu đoàn người tiến vào.
Phía sau, mọi người cũng lập tức theo sát.Cánh cổng không gian nuốt chửng tất cả, không trung nhanh chóng trở lại tĩnh lặng, những người vừa rồi đã biến mất không dấu vết.
– Không biết lần này hắn sẽ đạt được thành tích gì.
Trầm Thương Sinh thở dài nhìn theo:
– Nghe nói trong đám kia có vài kẻ đã chạm đến Chí Tôn Tam Nan…
Lý Huyền Thông gật đầu, lẩm bẩm:
– Chí Tôn Tam Nan…Thật phiền phức!
Thực lực như vậy gần như đã đạt đến Chí Tôn, mạnh hơn Thông Thiên cảnh rất nhiều.
– Ta không cho phép hắn thất bại.Những gì hắn làm trong năm qua đã khiến ta phải kinh ngạc.Tên tiểu tử ngày trước còn phải cố hết sức mới đỡ được ba chiêu của ta, vậy mà giờ đây ta đã phải ngước nhìn hắn.
Lý Huyền Thông đột nhiên cười lớn.
Trầm Thương Sinh mỉm cười, ngẩng đầu nhìn không trung phẳng lặng, lẩm bẩm trong lòng:
“Mục Trần, mọi người ở Bắc Thương linh viện đều đang dõi theo ngươi.Hãy thể hiện hết mình cho chúng ta thấy!”
Đến khi ngươi trở về, ngôi vị bá chủ Thiên bảng chắc chắn sẽ thuộc về ngươi.

☀️ 🌙