Đang phát: Chương 300
Vương Thống nhăn nhó nhìn Mục Trần thản nhiên nói chuyện, sống lưng chợt lạnh toát, đầu đau như búa bổ.Vừa rồi hắn còn chứng kiến cảnh tượng tan tác thế nào, ba huynh đệ liên thủ mà vẫn bại thảm hại dưới tay một tên nhóc chuẩn Hóa Thiên Cảnh, đúng là xui xẻo tận mạng!
“Mẹ kiếp, sao nó mạnh đến vậy?”
Vương Thống chua chát lẩm bẩm.Vốn tưởng lần bế quan này xuất thế sẽ quậy tung Thú Liệp Chiến, ai ngờ vừa ra khỏi hang đã đụng phải một con quái vật hung tàn đến thế.
Nghe nói tên nhóc này mới nhập Bắc Thương Linh Viện chưa đầy một năm, một tân sinh mà đã có thực lực như vậy, bỏ xa lũ lão sinh ưu tú một trời một vực.
Tên này chắc chắn có tiềm năng lọt vào top 5 Thiên Bảng!
Quái thai!
Ba huynh đệ Vương gia bất giác nản lòng, ngạo khí tan thành mây khói.Bọn họ cũng được xem là thiên tài, nhưng so với Lý Huyền Thông hay Mục Trần, vẫn còn một khoảng cách xa vời vợi.
“Ngươi muốn gì?”
Vương Thống dù sao cũng là đại ca, gắng gượng giữ vững tinh thần, nghiến răng hỏi Mục Trần.
“Ở đây ta không tiện lấy mạng các ngươi, nhưng đánh cho tàn phế hấp hối thì chắc chắn sẽ bị trục xuất khỏi Linh Quang Giới.Như vậy chẳng phải sẽ mất luôn tư cách nhận Linh Quang Quán Đỉnh sao?”
Mục Trần ngồi xuống tảng đá trước mặt ba người, cười nhạt, giọng nói lạnh lẽo đến rợn người.
Mặt Vương Thống trắng bệch.Bọn hắn liều mạng trong Thú Liệp Chiến cũng là vì Linh Quang Quán Đỉnh, để thực lực tiến thêm một bước, có thể đuổi kịp đám cường giả đỉnh cấp Thiên Bảng.Nếu Mục Trần thật sự đá bọn hắn ra khỏi Linh Quang Giới, mất đi cơ duyên kia thì đúng là một đả kích không thể chịu nổi.
“Vậy nên, ngoan ngoãn giao ra thứ gì đó khiến ta động lòng bồi thường đi, nếu không…”
Mục Trần nhe răng cười hiểm ác, ánh mắt không chút thiện cảm đảo qua đảo lại trên thân thể thê thảm của ba người.
“Chúng ta vừa đoạt của đám kia hơn một ngàn Linh Quang, đưa hết cho ngươi, được chứ?”
Vương Thống ỉu xìu đáp.
Ba đội đang đứng quan sát từ xa nghe vậy tức đến hộc máu, nhưng không dám hé răng nửa lời.Bất kể là Mục Trần hay ba huynh đệ Vương gia, bọn hắn liên thủ cũng không địch nổi.
Mục Trần lạnh nhạt, chẳng có vẻ gì là hài lòng hay hứng thú, chỉ vươn tay ra.
Một luồng sáng lóe lên trong tay Vương Thống, một khối thủy tinh xuất hiện, ánh lửa đỏ dập dờn như mặt trời thu nhỏ, chứa đựng cả ngàn Linh Quang, dao động linh lực nồng đậm tỏa ra khiến không khí rung động dữ dội.
Ba đội kia đều thèm thuồng nhìn chằm chằm vào khối thủy tinh, đó là Linh Quang bọn hắn khổ cực kiếm được!
Nhưng Mục Trần chẳng thèm liếc mắt đến bọn hắn, đối với ba anh em Vương Thống hắn không ưa, đối với lũ thừa gió bẻ măng, qua cầu rút ván trục lợi kia hắn cũng chẳng ưa gì, nên đưa tay nhận lấy rồi cất ngay vào, chẳng hề có ý định hào hiệp trả lại cho bọn kia.
Trần Bằng và đám người kia thấy vậy, chỉ biết run rẩy mấp máy môi, nhưng không dám hó hé nửa lời đòi lại chiến lợi phẩm.
“Chừng này còn chưa đủ.”
Mục Trần cất kỹ hơn một ngàn Linh Quang, lại nhìn Vương Thống, tỏ vẻ không hài lòng.
“Linh Quang cũng đưa hết cho ngươi rồi, còn muốn gì nữa? Mục Trần! Đừng quá đáng!”
Vương Thống biến sắc, nổi giận.
Mục Trần chậm rãi bước tới, nhấc thanh Yển Nguyệt Đao cắm trước mặt lên, tiếng đao rung động đáng sợ, một đao chém xuống, xé toạc một khe nứt sâu hoắm kéo dài đến chân Vương Thống, đôi mắt hắn lạnh lùng nhìn ba huynh đệ nọ.
Vương Thống giật mình liếc nhìn ánh mắt băng giá của Mục Trần, trong lòng run rẩy.Ba người liếc nhau, nản lòng thở dài.Lần này thật xui xẻo tận mạng, xem ra hôm nay không đổ chút máu, tên sát tinh kia sẽ không buông tha.
“Chúng ta có một tin tức, về một điểm tụ tập.”
“Điểm tụ tập, ta tự kiếm cũng được.”
Mục Trần nhướng mày.
“Hừ! Điểm tụ tập này cực kỳ nguy hiểm!”
Vương Thống cáu kỉnh nói.
“Điểm tụ tập cực độ nguy hiểm?”
An Nhiên kinh hô, mặt tái mét nhìn Vương Thống:
“Các ngươi lại biết được điểm tụ tập cấp độ này?”
Mục Trần cũng kinh ngạc nhìn Vương Thống.Hắn được An Nhiên cho biết nên cũng hiểu sơ qua về các điểm tụ tập trong Thú Liệp Chiến.Chúng được phân chia mạnh yếu rõ ràng, điểm tụ tập mà hắn vừa càn quét chỉ thuộc loại bình thường, cao hơn một chút là “nguy hiểm”, và cao nhất chính là “cực độ nguy hiểm”.
Nếu không có gì đặc biệt, điểm tụ tập cấp độ nguy hiểm sẽ có Linh Tướng tương đương với Hóa Thiên Cảnh hậu kỳ trấn giữ, số lượng không nhỏ.Còn cực độ nguy hiểm, có xác suất rất cao xuất hiện…Linh Vương.
Linh Vương, thực lực sánh ngang cường giả Thông Thiên Cảnh.Mấy năm gần đây trong Thú Liệp Chiến chưa từng có chuyện đệ tử nào đi liệp sát Linh Vương.
“Tin tức này đúng là nặng ký, bất quá chỉ sợ nuốt không trôi…”
Mục Trần nhíu mày.Nếu có thể đoạt được một Linh Vương Quang, vậy thì xem như Thú Liệp Chiến lần này của hắn đã hoàn toàn viên mãn.Đến lúc Linh Quang Quán Đỉnh, hiệu quả chỉ có thể dùng từ hoàn mỹ để hình dung.Bất quá hắn không phải loại người thấy lợi ích cao là đầu óc choáng váng, Linh Vương Quang tuy hấp dẫn, nhưng phải có bản lĩnh mới đủ sức nuốt trôi.Thực lực hắn bây giờ xem như đã tiến bộ vượt bậc, nhưng vẫn biết rõ muốn chống lại cường giả Thông Thiên Cảnh vẫn khó bảo toàn.
“Gan ngươi nhỏ vậy sao? Không có quyết đoán thì làm sao mà tỏa sáng?”
Vương Lôi cười nhạo.
Mục Trần liếc hắn một cái, mặt không đổi sắc vung đao, lưỡi đao sắc bén chỉ thẳng mặt Vương Lôi khiến tên kia tức giận nhưng đành im miệng.
“Ta thấy điểm tụ tập cực độ nguy hiểm này với thực lực của các ngươi vẫn chưa đủ tư cách đặt chân đến, chắc chắn còn điều gì đó chưa nói?”
Mục Trần nhìn Vương Thống, dò hỏi.
Vương Thống giật mình, miệng mấp máy.Không ngờ Mục Trần lại tinh ý đến vậy.Do dự một lát, hắn mới nói:
“Trong Linh Quang Giới này, số lượng điểm tụ tập cực độ nguy hiểm vốn không quá hai bàn tay, cũng vì nhiều năm nay chưa có đệ tử nào dám bén mảng đến những khu vực như vậy.”
Mục Trần gật đầu.Linh Vương Thông Thiên Cảnh, có lẽ cả Trầm Thương Sinh, Lý Huyền Thông cũng phải cẩn thận kiêng dè, huống chi là đệ tử tầm thường.
Và cũng vì nhiều năm không có ai dám chú ý đến đám Linh Vương kia, nên mỗi năm trôi qua chúng càng mạnh hơn, cho đến hiện tại dù thực lực đệ tử đã tăng lên nhiều vẫn không đủ sức nhòm ngó đến điểm tụ tập cấp bậc đó.
“Điểm tụ tập mà chúng ta biết lại không nằm trong số đó, bởi vì năm ngoái nó chỉ ở cấp độ nguy hiểm, đến năm nay mới được thăng cấp lên cực độ nguy hiểm.”
Vương Thống liếm môi, mắt hừng hực:
“Linh Vương ở đó chỉ mới thăng cấp gần đây!”
“Linh Vương mới thăng cấp sao?”
An Nhiên kinh ngạc.Tin tức này thật sự quá quan trọng! Đúng là đệ tử Bắc Thương Linh Viện hiện tại không có cách nào đối phó những Linh Vương đã tồn tại nhiều năm, nhưng một con Linh Vương mới ra lò thì tỷ lệ thành công khá cao.
Nếu tin tức này lan ra, không biết sẽ có bao nhiêu kẻ nóng đầu vội vã kéo đến đó.Linh Vương Quang, lần đầu tiên sau nhiều năm sẽ có người đoạt được, rất đáng để mạo hiểm!
Mục Trần nheo mắt.Linh Vương mới thăng cấp? Chẳng trách Vương Thống dám tính toán ra tay với điểm tụ tập như vậy.Dù Mục Trần cũng hiểu, với thực lực của ba huynh đệ bọn hắn cũng chưa chắc thành công, nhưng dù sao cũng có hy vọng khá cao.
Vì Linh Vương Quang, nguy hiểm đến đâu cũng đáng để mạo hiểm một lần.
“Tin tức này có bao nhiêu người biết?”
Mục Trần trầm ngâm.
Vương Thống nhíu mày, lắc đầu:
“Ta làm sao biết được.Tin tức do Bắc Thương Linh Viện bán ở Linh Trị Điện, tuy rằng không phải ai cũng mua, nhưng tóm lại là có.”
“Vậy là không chỉ riêng các ngươi biết?”
Vương Thống gật đầu:
“Trong Linh Quang Giới, đừng mơ có được tin tức độc nhất vô nhị cho riêng mình.Bắc Thương Linh Viện muốn tăng cường tính cạnh tranh, nên ngươi muốn một mình ăn không được đâu.”
Mục Trần cười, xòe tay ra:
“Đưa địa điểm cho ta!”
Vương Thống cắn răng, đau lòng lấy ra một quyển trục màu đỏ đưa cho Mục Trần.Mục Trần nhận lấy, mở ra xem, thấy một bản đồ lộ tuyến phức tạp, duy nhất phía tây bắc có một dấu chéo đỏ như máu, bên cạnh viết bốn chữ “cực độ nguy hiểm” cũng đỏ tươi, lóe lên ánh sáng khiến người ta lạnh gáy.
Thứ này chắc chắn Vương Thống không thể làm giả, hơn nữa tin tức loại này có lẽ Bắc Thương Linh Viện sẽ không phát ra tin sai lệch, nên Mục Trần cũng không nghi ngờ thêm, cất ngay vào vòng tay.
“Đa tạ!”
Mục Trần cười, cắm lại thanh Yển Nguyệt Đao trước mặt Vương Thống, định xoay người bỏ đi.
“Khoan đã!”
Vương Thống vội kêu lên.
Mục Trần quay đầu lại:
“Sao? Còn gì nữa?”
Thấy ánh mắt sắc lẹm của Mục Trần, Vương Thống vội lắc đầu khổ não:
“Chỉ muốn thương lượng một chút, hay là chúng ta hợp tác? Tin tức này không phải là độc nhất, chắc chắn sẽ có nhiều đội khác tranh giành.Nếu chúng ta hợp tác, tỷ lệ thành công sẽ cao hơn một chút.”
“Ngươi đừng nghi ngờ chúng ta, dù sao cũng là đệ tử Bắc Thương Linh Viện, vài trò vặt vãnh có thể đem ra đùa nghịch, nhưng có những thứ không thể chạm vào chúng ta vẫn biết điều.”
“Mọi người hợp tác, đến lúc đó nếu thành công, thì lại thương lượng phân chia cho hợp lý, thế nào?”
Mục Trần nhìn gương mặt ra vẻ thật thà của Vương Thống, hai tên Vương Lôi, Vương Trọng đằng sau lại bĩu môi khinh bỉ, nhưng không nói gì.Rõ ràng đây là chủ ý của Vương Thống, nhưng hắn cũng đại diện cho cả ba.
Trầm ngâm một lát, Mục Trần gật đầu:
“Nếu các ngươi muốn đi cùng, ta cũng không từ chối.Nhưng hành động phải nghe theo ta, bằng không cứ tự động rời đi.Và nhớ kỹ, đừng chạm vào thứ không nên chạm, nếu không sẽ không chỉ ép các ngươi nhả ra vài tin tức đơn giản vậy đâu.”
Mục Trần nhìn chằm chằm Vương Thống, rồi quay sang Lạc Li, An Nhiên vẫy tay gọi các nàng cùng đi.
Ba huynh đệ Vương gia liếc nhau, thở dài ngao ngán, nhưng cũng nhanh chóng bước theo.
