Chương 268 Đăng Môn

🎧 Đang phát: Chương 268

Tổng bộ Yêu Môn hôm nay náo nhiệt khác thường, lầu các chật kín người.Từ xa vọng lại tiếng xé gió, đệ tử khắp Linh viện đổ về như trẩy hội.
Năm ngày qua, chuyện Mục Trần và Yêu Môn ầm ĩ cả Bắc Thương Linh viện.Tân sinh dám đối chiến ba chiêu với Lý Huyền Thông đã nổi danh, ai ai cũng biết Mục Trần là ai.
Nhưng dù Mục Trần có chút tiếng tăm, so với Hạc Yêu, nhân vật phong vân chân chính, vẫn còn một khoảng cách rất lớn.
Ba chiêu ước định chỉ cho thấy Mục Trần có thiên phú, chứ không chứng minh hắn thắng được Lý Huyền Thông.Giao chiến thật sự, hắn làm sao đấu lại cường giả như Lý Huyền Thông?
Hạc Yêu xếp thứ tư Thiên Bảng, thực lực được đồn đoán là thừa sức vào top 3, chỉ là đang nhẫn nhịn mà thôi.
Dù thật hay không, cũng đủ thấy Hạc Yêu cường hãn thế nào.Mục Trần đòi đến Yêu Môn tính sổ, e rằng chỉ tự rước nhục vào thân.
Trước tổng bộ Yêu Môn là quảng trường rộng lớn, hàng ngàn thành viên tụ tập, cười nói rôm rả, chẳng hề lo lắng, ngược lại còn mang vẻ trào phúng.Họ đang chờ xem tên tân sinh ngông cuồng kia sẽ làm được gì.
Hạc Yêu ngồi ngay ngắn trên ghế chủ tọa, mặt không đổi sắc, hờ hững nhìn trời mây.
Sau lưng hắn, Trần Hậu và các thành viên cốt cán cũng có mặt.Dương Hoằng đứng bên cạnh, vẫn ngạo mạn kiêu căng như thường.Dù sao cũng chỉ là tân sinh, chưa thể sánh với Hạc Yêu.
Gia nhập Yêu Môn, mượn sức mạnh và thanh thế, hắn có thể thoát khỏi cái bóng Mục Trần.Chỉ cần hắn cố gắng tu luyện, nhất định sẽ vượt mặt Mục Trần!
Trong mắt Dương Hoằng bùng cháy ngọn lửa hừng hực.Hắn đang ẩn nhẫn từng ngày, chờ đến khi đứng trên đỉnh cao Bắc Thương Linh viện.Lúc đó, Mục Trần hay Hạc Yêu đều sẽ bị hắn nghiền nát dưới chân!
Trên không trung, đám đệ tử đông nghịt nhìn trận địa của Yêu Môn, chép miệng lắc đầu.Xem ra cao thủ Yêu Môn đều đã tề tựu, chờ Mục Trần đến chịu chết.
Rồi những tiếng bàn tán xôn xao vang lên.
“Yêu Môn định dọa cho Mục Trần sợ không dám đến chắc?”
“Khặc khặc! Hạc Yêu hạng tư, Trần Hậu và hai tên kia đều top 20, còn cả đám top 50….Yêu Môn phô trương thanh thế ghê thật.”
“Mục Trần lần này đụng phải ổ kiến lửa rồi.”
“Tên kia cũng chẳng phải người hiền lành gì, trước đây nghe nói có xung đột với Từ Hoang, nay lại gây hấn với Hạc Yêu.”
“Lần này tên tiểu tử may mắn kia gặp xui xẻo rồi…”
Nghe cách họ bàn tán, có vẻ như kết quả hôm nay đã được định đoạt.
Trên một đỉnh núi gần đó, Từ Hoang dẫn đầu một nhóm người nhìn xuống quảng trường.Từ Thanh Thanh bên cạnh hắn đảo mắt, cười khẩy:
“Mục Trần đúng là chuyên gia gây chuyện, chưa yên tĩnh được bao lâu lại đi chọc Yêu Môn.Hắn nghĩ Hạc Yêu là ai chứ? Đại ca, huynh nói tên kia có dám đến không?”
Từ Hoang nhíu mày, nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng Mục Trần, thản nhiên nói:
“Mục Trần nhất định sẽ đến, đừng coi thường hắn.Cho hắn một năm nữa, top 5 Thiên Bảng chắc chắn có tên.”
Từ Thanh Thanh bĩu môi, tiểu tử kia mơ tưởng top 5 Thiên Bảng? Có thể sao? Đối chiến ba chiêu với Lý Huyền Thông mà cũng tính là giao chiến được à?
“Đến thì đến, bất quá…có đối phó được cục diện này hay không, còn khó nói.”
Từ Hoang nhìn quảng trường đầy rẫy cao thủ Yêu Môn, cũng rất tò mò, Mục Trần có thể làm được gì trước đội hình này?
Cách đó không xa, Tô Huyên, Tô Linh Nhi, Lê Thanh cũng đến xem.
“Tỷ tỷ, Mục Trần sao còn chưa đến? Tên này cũng thật là, vừa về đã gây chuyện thị phi, hôm nay đừng mơ Hạc Yêu nhường hắn ba chiêu.”
“Nghe nói việc này là do Hạc Yêu gây ra.Sau khi Mục Trần rời đi, hắn phái người đến Lạc Thần hội quấy rối, cuối cùng bị Lạc Li đánh bại, nhưng hình như nàng cũng bị thương.”
Quách Hung nói.
“Mục Trần và Hạc Yêu đâu có thù oán gì, xem ra vì danh ngạch tham gia nhiệm vụ lần này mà Hạc Yêu ghi hận.”
Lê Thanh nhíu mày, lời nói về Hạc Yêu có vẻ không mấy thiện cảm.
Tô Huyên gật đầu, nàng biết Hạc Yêu hẹp hòi từ lâu, nhưng không ngờ hắn lại ghi hận Mục Trần vì chuyện nhỏ nhặt như vậy.
“Tỷ tỷ, nếu có chuyện gì, tỷ phải ra tay giúp Mục Trần.”
Tô Linh Nhi ra vẻ chính nghĩa bênh vực kẻ yếu.
Tô Huyên gật đầu, nói:
“Ta cũng có trách nhiệm, sẽ không để Hạc Yêu ức hiếp hắn.Nhưng đừng coi thường Mục Trần, hắn không bao giờ làm chuyện vô nghĩa.Hắn dám làm, chắc chắn phải có cơ sở.”
“Một kẻ đối diện Ma Long Tử cũng không ngán, Hạc Yêu có khiến hắn áp lực được sao?”
Lê Thanh, Quách Hung cũng đồng ý, sau thời gian cùng tham gia nhiệm vụ, họ biết rõ Mục Trần có bao nhiêu thủ đoạn đáng sợ.
Kết quả hôm nay ra sao, còn quá sớm để nói.
“Lạc Thần hội đến kìa!”
Xung quanh bỗng xôn xao, mọi ánh mắt đổ dồn vào lối vào quảng trường.
Vài trăm người đang lao tới, phần lớn là tân sinh, họ chăm chú nhìn phía trước.
Đi đầu là một cô gái mặc y phục đen như nhung, gương mặt xinh đẹp với đôi mắt lưu ly trong veo, mái tóc dài trắng tinh như ngân hà vắt ngang eo thanh mảnh.
Ánh nhìn của mọi người gần như bị thu hút bởi cô gái nổi bật kia, ánh mắt ngưỡng mộ và kinh diễm.
“Nàng là Lạc Li ư? Quả nhiên là mỹ nhân, trách sao Mục Trần si mê đến vậy.”
Tô Huyên nhìn thấy cô gái xuất chúng kia, cũng phải thốt lên kinh thán.
Tô Linh Nhi bĩu môi nhưng không phản đối, cô gái kia thật khiến người ta dễ dàng tương tư, không chỉ bởi dung nhan xinh đẹp mà còn vì khí chất trầm lặng lãnh diễm.
Đông đảo thành viên Lạc Thần hội do Lạc Li dẫn đầu tiến vào quảng trường.
Đám Trần Hậu sau lưng Hạc Yêu vừa thấy Lạc Li, ánh mắt bỗng nhìn sang chỗ khác, không dám nhìn thẳng.Chuyện bọn họ xa luân chiến với một cô gái đã mất hết mặt mũi, hơn nữa lại còn thất bại thảm hại.
Lần giao chiến đó cho họ biết, người lợi hại nhất trong đám tân sinh không phải Mục Trần mà là cô gái xinh đẹp lộng lẫy mà cường hãn này.
Hạc Yêu cũng nhìn chằm chằm Lạc Li, khí chất và dung nhan ấy khiến ánh mắt hắn hơi dao động.Từ trước đến nay, người con gái xuất chúng nhất Bắc Thương Linh viện là Tô Huyên, nhưng mỹ nhân trước mặt đây còn có vẻ lấn át hơn cả Tô Huyên.
Tiểu tử kia thật có diễm phúc.
Hạc Yêu nheo mắt nhìn đoàn người, thản nhiên hỏi:
“Mục Trần đâu? Hắn không phải bảo sẽ đến đây lãnh giáo ta sao? Đến giờ rồi mà còn chưa thấy mặt mũi đâu?”
“Hắn nói sẽ đến, tự nhiên sẽ xuất hiện, cứ chờ đi.”
Giọng nói thanh tao của Lạc Li vẫn bình tĩnh không hề dao động.
“Chờ? Thật là ra oai quá nhỉ! Hắn nghĩ hắn là ai chứ? Có tư cách bắt Yêu Môn phải chờ hắn sao?”
Thái độ bình tĩnh của Lạc Li khiến Hạc Yêu nổi đóa.Hắn là ai, còn Mục Trần là cái thá gì?
Lạc Li khẽ híp mắt:
“Nếu ngươi không đủ kiên nhẫn chờ đợi, ta có thể lãnh giáo ngươi một chút.Nhưng nên cẩn thận, kẻo danh hiệu đệ tứ Thiên Bảng lại bị người ta cướp mất.”
“Ồ…”
Ngữ khí cuồng vọng của Lạc Li khiến mọi người kinh ngạc, ai ngờ cô gái xinh đẹp lãnh diễm kia lại thốt ra những lời ngạo mạn như vậy.
“Ngữ khí này cũng khá giống Mục Trần đấy nhỉ!”
Tô Huyên mỉm cười.
Sắc mặt Hạc Yêu thì không tốt như vậy, hắn trầm mặt, chậm rãi đứng dậy:
“Gió lớn thật! Muốn thay vị trí của ta, phải xem ngươi có bản lĩnh hay không đã!”
Vừa dứt lời, một cỗ uy áp linh lực kinh người ầm ầm tỏa ra, hiển nhiên hắn đã nổi giận.
Sau lưng Lạc Li, đám người Diệp Khinh Linh khẽ biến sắc.
Nhưng Lạc Li chẳng mấy phản ứng, mỉm cười bước lên, chuẩn bị ra tay.
“Thôi nào! Chuyện hôm nay để ta giải quyết đi!”
Đúng lúc đó, một tiếng cười khanh khách vang vọng, giọng nói quen thuộc ngăn cản Lạc Li, mọi người đổ dồn ánh mắt về hướng âm thanh.
Trên một tòa kiến trúc cao ngất bên ngoài quảng trường, một thiếu niên không biết đã ngồi xếp bằng từ khi nào, đôi mắt đen láy lạnh lùng nguy hiểm đang cất giọng cười lớn nhìn đám người Hạc Yêu.

☀️ 🌙