Đang phát: Chương 134
Doanh trại Diệp bang, trong lều lớn ở trung tâm, Mục Trần, Diệp Khinh Linh cùng nhóm Sở Kì ngồi quây quần.
“Phương huynh, tin tức về con linh thú thiên giai kia thế nào rồi?” Mục Trần mỉm cười hỏi Phương Chung, một thiếu niên tuấn tú từng tham gia Linh Lộ, nay đã là cường giả Thần Phách cảnh trung kỳ, bạn tốt của Sở Kì.
Phương Chung gật đầu, có chút hảo cảm với Mục Trần vì hắn thắng Sở Kì mà không hề kiêu ngạo: “Một tuần trước, chúng ta phát hiện một khu vực đặc biệt, đặt tên là Hàn Băng Cốc.Nơi đó băng giá bao phủ, gió tuyết gào thét, lạnh thấu xương.”
“Chúng ta tìm thấy không ít thứ quý hiếm, nhưng kỳ lạ là không hề thấy bóng dáng linh thú nào, linh dược cũng không ai động đến.Khi đội thăm dò thu hoạch được vài món bảo vật thì từ vực sâu Hàn Băng Cốc vọng ra tiếng động kinh thiên.Họ thoáng thấy trong bão tuyết một cái bóng khổng lồ, uy áp linh lực tràn ngập, chắc chắn hơn hẳn linh thú cao cấp.”
Mục Trần tò mò: “Có nhận ra là loại linh thú gì không?” Linh thú thiên giai quá mạnh mẽ, dù là loại yếu nhất cũng không dễ đối phó, phải biết rõ là loại gì mới tính được đường đối phó.
“Chúng tôi dựa theo trí nhớ của mấy người kia phác thảo lại hình dáng của nó.” Phương Chung liếc nhìn Sở Kì, hắn liền đưa cho Mục Trần một cuộn giấy.
Mục Trần mở ra xem, đó là một con rắn lớn với đôi cánh khổng lồ xòe rộng, tạo thành gió tuyết.”Địa Bảng Vạn Thú Lục xếp trên 80 đều là thiên thú, chắc Bắc Thương Giới không có loại nào trên hạng 50 đâu.” Mục Trần lẩm bẩm.
Phương Chung đồng ý.Thiên thú hạng 50 trở lên, nếu trưởng thành thì thực lực đã đạt tới Hóa Thiên cảnh, thậm chí Thông Thiên cảnh.Loại sinh vật đáng sợ như vậy, e rằng cả Bắc Thương Linh Viện cũng khó khống chế.
“Vậy thì, từ hạng 50 đến 80, hình dáng như rắn lớn, có hai cánh khổng lồ, sống ở nơi băng giá…hình như chỉ có một loại…” Mục Trần trả lại cuộn giấy cho Sở Kì, trầm giọng: “Băng Huyền Linh Giao, xếp thứ 73.”
“Băng Huyền Linh Giao!” Sở Kì, Phương Chung, Diệp Khinh Linh đều chấn động.
Băng Huyền Linh Giao, sinh ra ở nơi lạnh lẽo vô song, trời ban cho đôi cánh phong tuyết, có thể triệu hồi bão tuyết, tạo nên thiên địa hàn băng.Cứ một trăm năm nó lại lột xác một lần để lớn lên, mỗi lần lột xác sức mạnh lại tăng cao, ba lần lột xác thì trưởng thành, thực lực có thể so sánh với cường giả Dung Thiên cảnh hậu kỳ!
“Dung Thiên cảnh hậu kỳ…” Mục Trần hít sâu một hơi.Hy vọng con Băng Huyền Linh Giao này chưa trưởng thành, nếu không thì khó mà động vào nó.Lần trước đối phó Liễu Kinh Sơn mới đột phá Dung Thiên cảnh sơ kỳ đã khiến hắn chật vật lắm rồi, nếu Băng Huyền Linh Giao này đạt tới Dung Thiên cảnh hậu kỳ, dù có mượn sức mạnh của Cửu U Tước cũng khó thắng.
“Có lẽ nó chưa trưởng thành đâu, nếu không thì dưới uy áp của nó, người của chúng tôi đã không thể rút lui.” Phương Chung trầm ngâm.
Mục Trần gật đầu, khả năng con vật kia trưởng thành không lớn.Hắn liếc nhìn Diệp Khinh Linh, đây cũng là một cơ hội không tồi.
“Ha ha, Mục huynh, xem ra ngươi cũng thấy con Băng Huyền Linh Giao này thú vị?” Phương Chung mỉm cười.
“Đúng là rất hấp dẫn.” Mục Trần cười, không giấu giếm hứng thú của mình.
“Nó quá lợi hại, các ngươi đánh không lại đâu.” Sở Kì cau mày.Đám người ở đây nhiều lắm cũng chỉ là Thần Phách cảnh trung kỳ, muốn đối phó thiên thú Dung Thiên cảnh?
“Đúng là…chỉ dựa vào chúng ta thì không được.Nhưng nếu có một trăm cường giả Thần Phách cảnh thì sao?” Mục Trần cười.
Phương Chung và Sở Kì biến sắc.
“Bắc Thương Giới giờ có rất nhiều người, nghe đến thiên thú chắc ai cũng động tâm.Chúng ta tung tin về con Băng Huyền Linh Giao này ra, người người sẽ chen chúc kéo đến.Một con Băng Huyền Linh Giao dù lợi hại đến đâu cũng phải mệt chết khi đối diện với đám đông, đến lúc đó chúng ta đục nước béo cò, cơ hội sẽ lớn hơn.” Mục Trần thản nhiên nói.
“Nhiều người xông đến, dù có giết được nó thì chưa chắc các ngươi lấy được tinh phách.” Phương Chung chậm rãi nói.
“Nhưng ít ra có cơ hội, phải không?” Mục Trần cười.
Phương Chung và Sở Kì đều trầm tư.Đúng, ít nhất cũng có một chút cơ may thành công.
“Cảm tạ hai vị đã báo tin tức quan trọng này.” Mục Trần chắp tay, nếu không có đám Sở Kì, có lẽ Diệp bang còn phải mất một thời gian dài mới tìm ra được.
Phương Chung liếc nhìn Sở Kì, ho nhẹ một tiếng, cười nói: “Mục huynh, thật ra chúng tôi cũng có chút mong đợi, nếu có thể, cho chúng tôi liên thủ được không?”
“Tinh phách linh thú thiên giai, chúng tôi không cần lắm.Dù sao cả hai đều đã luyện hóa tinh phách rồi, muốn luyện hóa nữa cũng phiền phức.Nhưng trong Hàn Băng Cốc có không ít dị vật quý hiếm, nếu có cơ hội, chúng tôi muốn một vài nguyên liệu trên cơ thể Băng Huyền Linh Giao, những thứ đó rất tốt để chế tạo linh cụ, sau này có thể nhờ các Linh Cụ sư luyện tạo ra linh cụ lợi hại.”
Mục Trần nhìn Diệp Khinh Linh trao đổi, rồi cười: “Vậy thì hoan nghênh, chúng ta sẽ hợp tác.” Tin tức do Sở Kì mang tới, thực lực hai người kia lại rất tốt, hợp tác chỉ có lợi.
“Vậy Mục huynh định làm thế nào?” Phương Chung hỏi, ánh mắt háo hức.Săn thiên thú là một chuyện kinh thiên động địa, rất đáng tham gia.
“Kế hoạch của tôi đơn giản thôi.Chúng ta dẫn một nhóm người đến Hàn Băng Cốc trước để dò xét, đồng thời phái người tung tin có Băng Huyền Linh Giao.Chắc chỉ hai ngày nữa bên đó sẽ náo nhiệt thôi.Chúng ta cứ ôm cây đợi thỏ, chờ tình thế tốt hơn sẽ có người giúp chúng ta làm tiên phong.” Mục Trần mỉm cười.
Phương Chung sáng mắt lên.Kế hoạch này không có gì đặc biệt, nhưng Băng Huyền Linh Giao quá mạnh, e rằng Bắc Thương Giới không ai đủ sức một mình đối phó nó.Vậy thì cứ để số đông tiêu hao sức lực của nó, đến lúc đó xem tinh phách rơi vào tay ai thì phải xem bản lĩnh của người đó.
“Nếu vậy, chúng tôi xin cáo từ, ngày mai sẽ dẫn người qua đây cùng xuất phát.” Phương Chung và Sở Kì đứng dậy.
Mục Trần gật đầu.Đám người Sở bang rời đi.
“Chúng ta cũng chuẩn bị đi.Lần này chỉ dẫn theo những người có thực lực Linh Luân cảnh hậu kỳ, đi nhiều cũng không tốt, yếu quá chỉ thêm nguy hiểm.” Mục Trần nói với Diệp Khinh Linh.Nàng đồng ý, nhanh chóng ra ngoài phân phó.
Mục Trần ưỡn người, đôi mắt phấn khích.”Băng Huyền Linh Giao…Ha ha, mục tiêu không tồi, áp lực cũng tốt.”
Hôm sau, Phương Chung và Sở Kì đúng hẹn dẫn người tới, khoảng hơn 30 cường giả, đều là Linh Luân cảnh hậu kỳ.Thủ lĩnh các thế lực mạnh hiểu rõ, khó khăn cần có thực lực mới vượt qua được.
Diệp bang không sánh được với Sở bang, Linh Luân cảnh hậu kỳ chỉ có hơn 10 người, chưa bằng một nửa Sở bang.Nhưng có Mục Trần dẫn đầu, bên kia không dám coi thường.
Mục Trần và Phương Chung bàn bạc sơ lược, rồi hắn vẫy tay gọi Mặc Lĩnh: “Sau khi chúng ta đi, hãy bí mật phát tán tin tức theo lời ta dặn, tránh bị người khác phát hiện là chúng ta cố ý tung tin.”
“Mục ca yên tâm.” Mặc Lĩnh gật đầu, hắn rất tiếc vì không thể đi theo Mục Trần đánh giết thiên thú, nhưng hắn biết rõ chuyện nguy hiểm như vậy, thực lực không đủ thì chỉ vướng chân người khác.
Mục Trần và Phương Chung thấy đã sẵn sàng thì vung tay: “Xuất phát!”
Hàn Băng Cốc nằm sâu trong rừng nguyên sinh phía tây bắc Bắc Thương Giới, khu vực hẻo lánh này ít ai đặt chân tới.
Mục Trần dẫn đội ngũ đến đây cũng mất một ngày đường, vì phải đối phó không ít linh thú phiền toái.Cũng may đội hình lần này toàn là cao thủ, nên không có thương vong nào.
Giữa trưa ngày thứ hai, tốc độ đoàn người chậm dần, vì họ đã cảm thấy nhiệt độ trong không khí lạnh hơn.
Đoàn người tinh thần rung động, xem ra mục tiêu không còn xa.
Đoàn người leo lên núi cao, đưa mắt nhìn ra khu vực rộng lớn mà run rẩy.Khoảng rừng xanh um đột nhiên biến mất, chỉ còn là một thế giới trắng xóa băng tuyết.Những bông tuyết lạnh lẽo rơi lả tả trong gió rét buốt xương.
“Đây là Hàn Băng Cốc sao…” Mục Trần nhìn hẻm núi đầy tuyết trắng.Hắn vừa định nói thì một tiếng rống dữ tợn của viễn cổ cự thú vang lên từ trong băng tuyết.
“Ầm ầm ầm…!”
Lớp lớp tuyết trắng bị tiếng rống chấn động nứt ra, tạo thành dòng sông tuyết lở lạnh lẽo khủng khiếp đổ xuống chân núi.
Mục Trần vững như bàn thạch đứng trên đỉnh tuyết phong, nhìn vào thế giới băng giá bên dưới.Trong gió tuyết đầy trời, mơ hồ có một con quái vật khổng lồ đang hô phong hoán vũ.
Khoảng cách còn rất xa, nhưng uy áp linh lực của nó đã lan tới.
Đôi mắt đen láy của Mục Trần bừng lên ngọn lửa nóng hừng hực.Quả nhiên, con quái vật trong thế giới trắng xóa kia chính là Băng Huyền Linh Giao, thiên thú xếp thứ 73 trên Địa Bảng Vạn Thú Lục.
