Chương 462 Bất Ngữ đạo nhân thuyết thư

🎧 Đang phát: Chương 462

“Đừng chê, cái Trượng Lục Kim Thân này phòng thủ vẫn ngon đấy chứ.” Bất Hủ tiên tử giỏi tìm điểm tốt.
“Nếu ngươi tự công kích cái kim thân này, trừ Chưởng Trung Thôn Xóm ra thì may ra có thể làm nó tổn thương, chứ còn lại chỉ xước da thôi.”
“Cứng vậy cơ á?” Lục Dương ngẩn người, cứ tưởng dùng kiếm pháp là phá được rồi chứ, ai ngờ tiên tử đánh giá nó cao thế.
“Còn gì, ta dạy mà!”
“Thì cứ tập luyện phòng ngự đi cũng không thiệt.” Lục Dương gật gù, dù sao học Trượng Lục Kim Thân cả ngày, ít nhiều gì cũng có thu hoạch.
Giờ hắn công có Chưởng Trung Thôn Xóm, thủ có Trượng Lục Kim Thân, ai mà đánh lại?
***
Quán trà.
Ông đạo gõ thước, bắt đầu kể chuyện rôm rả.
Ông ta ăn mặc rách rưới, cái phất trần để trên bàn, mắt lờ đờ, nom chán đời.
“Vấn Đạo tông có một thiên tài tên là Lục Dương, mà tài năng của kẻ này thì khỏi phải nói, lần đầu vào Vấn Đạo tông đã thể hiện ngay cái thiên phú kinh thiên động địa, chính là đơn linh căn cực hiếm, các vị biết đơn linh căn là gì rồi đấy, trước đại thế thì cả trăm năm mới thấy một người!”
“Mà cái đơn linh căn của Lục thiên kiêu còn là hàng cực phẩm nữa chứ, cùng nhập môn với cậu ta còn có một đệ tử đơn linh căn khác, là đại công tử nhà họ Mạnh.Đại công tử nhà họ Mạnh là ai? Họ Mạnh là gia tộc đứng đầu thiên hạ, đại công tử nhà họ Mạnh dĩ nhiên là công tử đứng đầu thiên hạ rồi.”
“Vậy mà cái thân phận kia vẫn khiến đại công tử họ Mạnh ghen tị với Lục thiên kiêu vì có đơn linh căn!”
“Từ khi biết Lục thiên kiêu là đơn linh căn, bao nhiêu gia tộc tông môn ngỏ ý muốn kết thông gia, đều bị Vấn Đạo tông từ chối.”
“Ngược lại, đại công tử họ Mạnh kia, thân phận cao quý, thiên phú cực mạnh, mà chẳng ai thèm ngỏ ý thông gia, đủ thấy sự khác biệt!”
“Vào tông, Lục thiên kiêu được Bất Ngữ đạo nhân thu làm đệ tử chân truyền.”
Khách khứa xì xào kinh ngạc, không ngờ cái anh Lục thiên kiêu này lại ghê gớm thế.
Ông đạo nghèo này là người kể chuyện lang thang, mới tới quán trà được mấy hôm, ban đầu khách khứa cũng chỉ tới nghe cho vui thôi, không kỳ vọng gì nhiều.
Ai ngờ ông ta vừa mở miệng đã làm cả đám giật mình, lại còn kể “Vấn Đạo tông truyền kỳ”, mà toàn chuyện lạ hoắc.
Đây là bản mới nhất của “Vấn Đạo tông truyền kỳ”!
“Vấn Đạo tông truyền kỳ” là cái truyện mà dân chúng thích nghe nhất hiện nay, mấy cái tình tiết kinh điển thì khỏi nói, hết đời này qua đời khác vẫn còn bàn tán xôn xao.
Như là “Tiên Thiên đạo nhân gặp Tiên Nhân Chỉ Lộ, khai sáng Vấn Đạo tông”, “Vấn Đạo tông cửu tử xuống núi hàng yêu trừ ma, giúp đỡ chính đạo”, “Bất Ngữ đạo nhân kiếm khai thiên môn, quần hùng bái phục”…
Ai mà không biết Vấn Đạo tông thì đúng là người tối cổ.
Giờ có ông đạo nghèo kể bản mới nhất, dĩ nhiên là được cả đám săn đón.
Mấy hôm nay ông chủ quán trà cười toe toét.
“Lúc ấy trong Vấn Đạo tông có đại ma, Bất Ngữ đạo nhân bị nó trấn áp, nó thay thế Bất Ngữ đạo nhân làm tông chủ, mà cả Vấn Đạo tông không ai hay biết.”
“Lục thiên kiêu là người đầu tiên phát hiện ra chuyện này, cậu ta nhìn thấu lớp ngụy trang của đại ma, tìm được Bất Ngữ đạo nhân, vượt qua bao gian khó, cuối cùng cũng mở được phong ấn, giải cứu Bất Ngữ đạo nhân.”
“Sau trận chiến này, Bất Ngữ đạo nhân ngộ ra hồng trần, ngao du thiên hạ, giao lại hết tông môn sự vụ cho đại đệ tử đắc ý nhất.”
“Lục thiên kiêu giải cứu Bất Ngữ đạo nhân, được cả tông môn công nhận, coi là đại công thần.”
“Tông chủ Ngũ Hành tông còn đích thân tới Vấn Đạo tông, muốn gặp mặt Lục thiên kiêu, sau khi gặp thì vô cùng khách khí, coi cậu ta ngang hàng với mình, dùng lễ tông chủ mà đối đãi.”
Người nghe gật gù, cứu Bất Ngữ đạo nhân ra cái là tông chủ Ngũ Hành tông đối đãi khác hẳn, Bất Ngữ đạo nhân đúng là có địa vị cao.
“Lục thiên kiêu mắt nhìn đời rất chuẩn, chiến tích thì khỏi nói, Vấn Đạo tông là cái gì, năm đại tiên môn đứng đầu đấy, đệ tử bên trong ai mà chẳng phải thiên tài, đều là vô địch trong cùng cấp.”
“Vậy mà Lục thiên kiêu dám vượt cấp khiêu chiến, lấy tu vi Trúc Cơ mà vượt ba cảnh, khiêu chiến Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, toàn thắng hết, cả Vấn Đạo tông đều chấn kinh!”
“Lục thiên kiêu dù tài cao nhưng rất khiêm tốn, quan hệ với các sư huynh sư tỷ rất tốt, thường xuyên luận bàn, cùng nhau tiến bộ, không khí hòa thuận.”
Khách khứa đã hình dung được một Lục Dương hoàn hảo, tu vi cao, tính cách tốt.
“Vấn Đạo tông truyền kỳ” kể rằng, Bất Ngữ đạo nhân nổi danh khắp thiên hạ, đi đâu cũng có người biết, nhiệt tình mời tham gia yến tiệc, còn có múa kiếm biểu diễn, Bất Ngữ đạo nhân bảo quân tử chi giao đạm như nước, không cần phô trương thế, từ chối, người ta bị từ chối thì thất vọng tiếc nuối.
Điều đó chứng tỏ cái gì, chứng tỏ Bất Ngữ đạo nhân có bạn bè khắp thiên hạ.
Lục Dương khiêm tốn, hay kết giao bạn bè chắc chắn là học từ Bất Ngữ đạo nhân.
Không hổ là đệ tử chân truyền, sư phụ thế nào thì đệ tử thế ấy.
Ông đạo nghèo thao thao bất tuyệt, kể chuyện Lục Dương đến tận trưa thì gõ thước.
“Mai kể về một truyền kỳ khác của Vấn Đạo tông, Mạnh thiên kiêu.Mạnh thiên kiêu một lòng hướng đạo, dù ngồi giữa chốn phồn hoa vẫn không loạn, không bị cám dỗ, định lực như cao tăng đắc đạo.”
“Các vị, mai gặp!”
Ông đạo nghèo uống cạn chén trà, đứng dậy cáo từ.
“Đây là tiền kể chuyện hôm nay của ông.” Ông chủ quán trà tự mình đến đưa cho ông đạo nghèo một túi bạc.
Theo ông chủ, ông đạo nghèo này là cây hái ra tiền, chỉ cần ông ta ở đây thì quán trà sẽ ngày càng đông khách!
Ông đạo nghèo cười nhận lấy bạc, bỏ vào tay áo.
Một con hạc giấy vỗ cánh bay đến đậu trên vai ông đạo nghèo.
Ông đạo nghèo giật mình, con hạc này ông ta biết, là thư của Tiểu Vân.
“Tiểu Vân tìm mình có việc?” Bất Ngữ đạo nhân thầm nghĩ lạ, Tiểu Vân vừa làm xong thủ tục ra tù cho mình, chưa được mấy hôm mà đã tìm mình.
Trong thư, Vân Chỉ dùng từ rất cẩn thận và khách khí, nói rõ kế hoạch của Vũ Hữu Đạo ở Ký Châu, còn nói rõ người đang quản sự Vấn Đạo tông là Lục Dương, cô chỉ giúp viết thư.
Cuối thư, Vân Chỉ viết:
“Tiểu sư đệ ăn nói không giỏi, bảo em chuyển lời với sư phụ, chuyện Ký Châu hệ trọng, mong sư phụ đừng từ chối, nhanh chóng đến.”
“Ký Châu à…Mình đang ở Ký Châu mà.” Bất Ngữ đạo nhân thu lại hạc giấy, thở dài.
“Tiểu Vân đến tột cùng là cảnh giới gì, mà một con hạc giấy có thể xuyên qua quy tắc Độ Kiếp kỳ, đưa thư đến tay mình vẹn toàn không chút tổn hại?”
Bất Ngữ đạo nhân ngẩng đầu nhìn lên màn trời bao phủ thành trì, cái màn trời kín mít đó thiếu một lỗ nhỏ, là do con hạc giấy tạo ra.

☀️ 🌙