Đang phát: Chương 7957
“Giết hắn sao?” Đại tướng quân hỏi.
“Không cần đâu, hắn điên rồi, chấp nhặt với người điên làm gì.Hơn nữa hắn đang bộc phát sức mạnh lên đến 300%, đánh nhau với hắn lúc này không có lợi.Tôi đoán hắn phát điên xong cũng tàn phế thôi, kệ hắn tự sinh tự diệt đi.Dù sao đồ đạc của hắn tôi lấy hết rồi.” Hạ Thiên nói rồi liếc nhìn mấy cái túi trữ đồ trong tay.
Ban đầu hắn còn chẳng định nhòm ngó gì mấy món bảo vật kia.
Ai dè cuối cùng.
Mấy thứ đó lại lọt hết vào tay hắn.
“Thằng cha này giàu dữ thần, sao lắm đồ trữ đồ thế không biết.” Tàn hồn há hốc mồm khi thấy đống đồ trữ đồ của Tư Không Quán Nhật.
Tính ra phải đến mấy ngàn cái túi trữ đồ chứ chẳng ít, đủ mọi hình dáng chủng loại, cấp bậc cũng không thấp, rõ ràng là đồ tùy thân của đủ loại người.
“Phù!”
Hạ Thiên thở dài một hơi: “Đi thôi, kiếm chỗ nào đó rồi sắp xếp lại mớ chiến lợi phẩm này đã, tôi còn ba món bảo vật nữa cơ.”
Lần này.
Hạ Thiên thu hoạch cũng không nhỏ.
Hắn cần phải sắp xếp lại đống đồ này.
“Giết! Giết! Giết!”
Tư Không Quán Nhật vẫn đang vung tay chém giết với không khí.
“Một người mà từ bé đã bị đánh chửi, lớn lên chắc chắn sẽ cứng cáp, chẳng ngán thứ gì.Nhưng một người mà từ bé đã sống trong nhung lụa, là con cưng của trời, cả đời chẳng gặp khó khăn, thì dù có làm việc lâu năm, thực lực mạnh đến đâu, chỉ cần bị đánh gục một lần là sẽ hóa điên ngay.” Hạ Thiên lắc đầu.
Đến hắn cũng không ngờ Tư Không Quán Nhật lại có kết cục như vậy.
Cả đời không nếm mùi gian khổ, vừa gặp chuyện liền sụp đổ tinh thần.
Thêm việc Hạ Thiên làm hắn bị thương nặng phần hồn nữa.
Thân thể, tâm linh, thần hồn cùng lúc bị thương nặng, khiến hắn hoàn toàn hóa điên.
Dù giờ hắn có sức công kích rất lớn.
Nhưng sau này.
Hắn sẽ bị đứt kinh mạch, hủy đan điền, thần hồn bị thương nặng.Đến lúc đó, ngoài cái xác hơn người thường ra thì hắn chẳng còn tu vi gì cả.
Mà không có linh khí hay tiên lực, cơ thể hắn cũng sẽ dần mất đi sức mạnh.
Nói tóm lại.
Hắn coi như phế hẳn.
Trừ khi Hạ Thiên chịu chữa cho hắn.
Nhưng Hạ Thiên hơi đâu làm việc đó.
“Lần đầu tôi thấy có người dễ bị dồn vào đường cùng như vậy đấy.” Tàn hồn lắc đầu ngán ngẩm.Hắn từng gặp đủ loại đối thủ của Hạ Thiên rồi.
Có thể nói.
Tư Không Quán Nhật là một trong những đối thủ mạnh nhất, nhưng cuối cùng lại bị chính hắn bức cho phát điên.
Thực ra.
Hắn đâu có thua.
Chỉ là mọi năng lực và át chủ bài của hắn bị Hạ Thiên phá giải hết mà thôi, khiến hắn cảm thấy mình đã thua cuộc.
Hạ Thiên đánh nhau với cao thủ nào cũng cho người ta cảm giác như vậy.
Ai cũng thấy mình đánh không lại hắn, nhưng chiến đấu đâu phải chỉ có hai thằng đực nhau ra đấy mà đấm đá, nếu chỉ nhìn vào sức mạnh thôi thì một cao thủ Đại Thừa kỳ có khi còn khỏe hơn Hạ Thiên ấy chứ.
Mấy tay Độ Kiếp hậu kỳ cũng có thể solo tay đôi với Hạ Thiên, thậm chí còn dai sức hơn hắn nữa, Hạ Thiên đánh đơn lẻ còn không lại người ta, nói gì đến chuyện trấn nhiếp quần hùng.
Nói thật.
Tư Không Quán Nhật rất mạnh, chỉ là ỷ lại vào năng lực của mình quá, lại thiếu mưu mẹo.Hắn cứ đinh ninh chỉ cần tung ra không gian do mình tạo ra là có thể đánh bại đối phương.
Trừ khi gặp phải kiểu Tứ Đại Thiên Vương Linh giới gì đó.
Nhưng giờ.
Hắn lại bị một thằng nhãi ranh từ cái Đại lục Thiên Trận nào đó đánh bại, còn bị người ta coi thường ra mặt, đến sức mạnh cơ thể cũng không bằng một thuộc hạ của Hạ Thiên.
Bao nhiêu người nhìn vào chế giễu, tâm lý hắn cũng băng hà luôn.
Hạ Thiên không thèm để ý đến Tư Không Quán Nhật nữa.
Mà dẫn Tàn hồn và Đại tướng quân đến một thành phố gần đó.
Rồi vào một tửu điếm.
“Bốp!”
Hạ Thiên dựng một cái kết giới, mục đích rất đơn giản, vì những thứ hắn sắp lấy ra có linh khí và tiên lực dao động rất lớn, không che chắn lại thì cả thành phố sẽ biết ở đây có bảo vật, dù hắn không sợ, nhưng tránh phiền phức vẫn hơn.
“Không ngờ lần này tất cả bảo vật lại chạy hết vào tay cậu đấy.” Đại tướng quân cũng thấy bó tay, rõ ràng ban đầu Hạ Thiên có định cướp đoạt gì đâu.
Thế mà cuối cùng bảo vật lại rơi hết vào tay hắn.
“Chưa đâu, Thần Tàng chưa mất gì đâu, chỉ là đám thuộc hạ của hắn thì nộp hết đồ trữ đồ lên thôi.Với cả những người không cướp được bảo vật cuối cùng cũng phải giao nộp đồ đạc nữa, ai vào vết nứt đều phải giao hết.Tôi nghe bọn Thiên Nhai bảo Tư Không Quán Nhật bá đạo lắm, ở phía bắc Tử Vong Chi Địa cũng đi cướp một vòng, lấy hết đồ của mọi người.Chắc mấy thứ hắn cướp được đều ở đây cả.” Hạ Thiên nhìn mấy ngàn cái túi trữ đồ trước mặt mà cũng thấy choáng.
Ban đầu.
Tư Không Quán Nhật có lẽ định cướp lại hết rồi nộp cho Bách Sí Thần Tộc, hắn cũng chẳng buồn xem mình cướp được cái gì, nhưng hắn không ngờ rằng công sức hắn bỏ ra cuối cùng lại thành công cốc cho Hạ Thiên.
Mà cái kiểu bá đạo của hắn còn khiến hắn mất không ít danh tiếng nữa.
Nhưng giờ Tư Không Quán Nhật điên rồi, danh tiếng còn có nghĩa lý gì nữa.
“Bắt đầu từ cái nào đây?” Tàn hồn nhìn đống túi trữ đồ mà không biết nên bắt đầu từ đâu.
“Thế này đi, cứ lôi hết đồ ra đã, rồi tôi phân loại sau.” Hạ Thiên nói.
“Lần này có nhiều đồ ngon đấy.” Tàn hồn liếc mắt nhìn.
“Mấy món bảo vật cuối cùng ngon thật, nhưng ba món xịn nhất tôi giữ hết rồi.Còn những người khác có tìm được gì hay không thì tôi chịu, phía bắc Tử Vong Chi Địa chắc cũng có nhiều đồ hay ho đấy, cứ mở ra rồi biết bên trong có gì thôi.” Hạ Thiên nói.
“Được!” Tàn hồn cũng đang hóng lắm, hắn muốn xem lần này có những bảo vật gì tuyệt thế.”Tôi bắt đầu trước nhé.”
Đại tướng quân cũng không nói nhiều, bắt tay vào làm luôn.
