Đang phát: Chương 156
Ấy vậy mà ta còn lén lút bỏ thêm vào công thức “Thằng hề” kia…Chậc, đều tại lúc trước hai lần lập công bị chú ý, rước họa vào thân…Thôi vậy, dạo này cũng chẳng kiếm đâu ra cớ mà bộc bạch ta có công thức ma dược “Thằng hề” kia…Klein hít sâu một hơi, gắng gượng nở nụ cười:
“Mong là khảo nghiệm suôn sẻ.”
Hắn tán thành hết mực cái quyết định Dunn để hắn về thủ Charness, bởi lẽ hắn chẳng những thiếu kinh nghiệm giám thị, điều tra, mà thực chiến cũng chưa đạt tiêu chuẩn.
Bắn súng thì so cảnh sát thường dân nhỉnh hơn chút, nhưng ai nấy trong đội đều là phi phàm giả tố chất cao cường, dù không phải thiện xạ cũng chẳng kém bao.
Còn cận chiến thì Klein mới nhập môn.
Tóm lại, dù có bùa ngủ say, bùa yên giấc, bùa mộng cảnh, hắn vẫn là dạng phi phàm giả phụ trợ, đối phó dân thường thì dễ, hễ gặp đồng loại giỏi chiến đấu là to chuyện.
*Đợi ta thăng cấp Danh sách 8, thành thạo kỹ xảo chiến đấu, lại nắm giữ được vài phép thuật “Thằng hề”, ta sẽ tự thân gánh vác được nhiệm vụ siêu phàm…Ừm, nếu còn trộm được sức mạnh từ vật phong ấn “3-0782”, chế tạo ra “Dương viêm phù”, thì càng tuyệt vời, lấy yếu thắng mạnh cũng chẳng phải không thể…* Klein ngập tràn mong chờ nghĩ, chậm rãi về lại công ty bảo an Hắc Thích.
Đến hừng đông hôm sau, hắn hết ca trực, rời Charness thì đội Trực Đêm vẫn bặt vô âm tín từ việc giám sát bệnh viện tâm thần Hood Eugen, tạm thời chỉ còn cách trông đợi vào cái gọi là gián điệp nội bộ.
Về đến nhà, Klein lặng lẽ dùng bữa sáng, leo lên phòng ngủ, một mạch ngủ đến trưa.
Hắn tự nhiên tỉnh giấc, sơ qua rửa mặt, nghe mùi thơm thức ăn bèn xuống lầu.
“Melissa đang chuẩn bị cơm trưa?” Klein liếc Bansen đang xem báo ở phòng khách.
Bansen hạ tờ báo:
“Ừ, hôm nay em ấy có khách, anh bảo để anh lo cơm trưa, em ấy còn ngồi trò chuyện với khách, ai dè em ấy chẳng tin tay nghề anh, lôi cả khách vào bếp, thật bất lịch sự.”
*Bansen, huynh cũng mau nhận ra Melissa coi thường tay nghề của huynh rồi đấy…* Klein nhịn cười, đến ngồi ghế sô pha, hỏi:
“Khách của Melissa?”
“Ừ, em biết đấy, Elisabeth, gặp ở tiệc sinh nhật Selena.” Bansen tựa lưng, tiếp tục đọc báo.
*Chẳng những gặp ở tiệc sinh nhật…Vậy mà nàng ấy thật sự đến thăm…* Klein khựng lại, nghiêng người ngó phòng bếp.
Đúng lúc, Melissa bưng đĩa ra, theo sau là Elisabeth cũng đeo tạp dề.
“Klein, anh dậy rồi à? Em tính gọi anh đấy.” Melissa hớn hở đặt đĩa thịt thơm phức lên bàn, “Đây là Elisabeth, anh biết rồi.”
“Chào anh, Klein.” Elisabeth có khuôn mặt trẻ con bầu bĩnh chào, tươi cười rạng rỡ.
Klein lịch sự đáp lại.
Hai người chào hỏi xong, Melissa nháy mắt, trịnh trọng nói:
“Elisabeth lát nữa sẽ cùng tụi em đến ‘Hiệp hội giúp việc gia đình’, nhà cô ấy từng thuê mấy người giúp việc, có nhiều kinh nghiệm trong chuyện này, có thể cho tụi em vài ý kiến.”
“Thật ra, tụi em cũng mô phỏng xong mấy yêu cầu tuyển người giúp việc rồi, anh nghe xem có cần bổ sung gì không.”
Melissa lau tay vào tạp dề, lấy từ túi ra tờ giấy, bắt đầu đọc:
“1.Sức khỏe tốt.”
“2.Chăm chỉ, có trách nhiệm.”
“3.Giỏi nấu nướng.”
“4.Ít nói, không ồn ào.”
“5.Gia cảnh đơn giản.”
“6.Ngoại hình bình thường.”
…
Hết yêu cầu này đến yêu cầu khác được nêu ra, Klein và Bansen há hốc mồm, ngơ ngác, chẳng ngờ chỉ thuê người giúp việc mà lại rắc rối đến vậy.
“Melissa, trước em không phải phản đối thuê người giúp việc sao?” Đợi em gái ngừng, Klein vô thức hỏi.
Melissa mím môi, trịnh trọng gật đầu:
“Đúng, em phản đối, nhưng nếu em phản đối vô hiệu, em nghĩ, tụi mình phải làm cho tốt, mà muốn làm tốt, trước hết phải chuẩn bị đầy đủ, ừm, các anh có muốn bổ sung gì không?”
“Không!” Klein và Bansen đồng thanh lắc đầu, khiến Elisabeth che miệng cười trộm.
Ăn trưa xong, bốn người bắt xe ngựa công cộng đến “Hiệp hội giúp việc gia đình thành phố Tingen” ở đường Champagne.
Nơi này khá giống “công ty gia chính” mà Klein biết ở kiếp trước, nhưng mang tính từ thiện hơn, một mặt, họ đăng ký thông tin cá nhân và nhu cầu của người giúp việc, tiện cho việc tuyển dụng, đồng thời tăng cơ hội việc làm cho người cần giúp đỡ, mặt khác, họ tổ chức vài khóa huấn luyện cơ bản, nâng cao năng lực làm việc.
Kinh phí hoạt động của họ một phần từ các tổ chức từ thiện, một phần từ phụ phí của chủ thuê, nhờ tính tập trung, toàn diện, tiện lợi và có tổ chức, họ nhanh chóng thay thế hoặc lôi kéo những người làm thuê lẻ vào, hoặc khiến họ đổi nghề.
Vừa vào hiệp hội, Klein và những người khác đã được tiếp đón nhiệt tình, một cô gái trẻ mặc váy dài màu vàng nhạt viền lá sen dẫn họ đến khu ghế sô pha, mỉm cười hỏi:
“Tôi có thể giúp gì cho quý vị?”
“Chúng tôi cần thuê một người giúp việc.” Những lúc thế này, Bansen luôn bị em trai và em gái đẩy lên phía trước.
“Quý vị có yêu cầu cụ thể gì không?” Cô gái trẻ hỏi một cách chuyên nghiệp.
Bansen nghiêm túc nghĩ đến tay nghề của mình so với Klein, có chút tha thiết nói:
“Giỏi nấu nướng.”
“Giỏi nấu nướng?” Cô gái trẻ hơi nhíu mày, “Thật ra, trong số những người giúp việc không ai giỏi nấu nướng cả, quý vị có muốn thuê đầu bếp không? Nếu quý vị cần đầu bếp nữ, hiệp hội chúng tôi có không ít.”
“Người giúp việc không ai giỏi nấu nướng?” Thấy yêu cầu của mình vừa bắt đầu đã gặp trở ngại, Melissa không nhịn được hỏi lại.
Cô gái trẻ gật đầu, khẳng định trả lời:
“Người giúp việc hoặc là con gái của công nhân nghèo, hoặc là cô gái từ nông thôn đến, bản thân họ ít được tiếp xúc với việc nấu nướng, dù đã qua huấn luyện đơn giản của hiệp hội, họ cũng chỉ có thể đảm bảo làm ra món ăn không khiến người ta bệnh thôi.”
“…” Melissa nhất thời im lặng, cuối cùng cũng hiểu thế nào là kế hoạch không nhanh bằng thay đổi.
“Thật đáng tiếc.” Bansen suy nghĩ một chút, cố gắng diễn đạt, “Có lẽ chúng ta có thể thay đổi một chút yêu cầu: Sẵn lòng và có khả năng học nấu nướng.”
*Không tệ, Bansen xoay chuyển nhanh đấy…Không cần ta xen vào…* Klein ngồi bên cạnh, một tay nắm gậy, một tay cầm mũ, nhàn nhã tự tại.
“Cái này không thành vấn đề, khi huấn luyện nấu nướng, chúng tôi sẽ ghi lại những cô gái nào có biểu hiện xuất sắc.” Cô gái trẻ cười một cách chuyên nghiệp, “Còn yêu cầu gì khác không?”
“Có.” Cảm nhận được ánh mắt của Melissa, Bansen nuốt nước bọt, lấy từ trong túi ra tờ giấy kia, đọc từng cái một.
Cô gái trẻ ngạc nhiên nghe, một lúc lâu mới đáp lại:
“Tôi, tôi đi sàng lọc hồ sơ trước, giới thiệu cho quý vị một vài người giúp việc phù hợp, quý vị có thể không vội quyết định, chọn trước hai đến bốn người, để tôi dẫn họ đến nhà quý vị thử làm một lần, sau đó mới quyết định thuê ai, tất nhiên, điều này sẽ khiến quý vị phải trả thêm một khoản phí cho hiệp hội, còn nguyên liệu nấu ăn thì quý vị tự chuẩn bị.”
“Được thôi.” Bansen gấp tờ giấy lại, khẽ gật đầu.
Cô gái trẻ đứng dậy, đi về phía văn phòng hai bước rồi quay lại, ngượng ngùng cười nói:
“Có thể cho tôi xin tờ giấy kia được không? Tôi sợ bỏ sót yêu cầu của quý vị…”
“Không vấn đề gì.” Bansen nhịn cười đáp.
Một lát sau, cô gái trẻ mặc váy dài màu vàng nhạt cầm một xấp tài liệu ra, giao cho Bansen chọn lựa.
Trên những tài liệu này ghi tên thật của người giúp việc, năm sinh, gia cảnh, miêu tả ngũ quan, tình trạng cơ thể, kinh nghiệm làm việc, đặc điểm và mức lương mong muốn, v.v.
Nhân lúc Bansen và Melissa nghiêm túc lật xem tài liệu, Elisabeth xích lại gần Klein, nhỏ giọng hỏi:
“Anh không có yêu cầu gì à?”
“Có, nhưng không đủ cụ thể.” Klein thuận miệng đáp cho xong.
Elisabeth càng thêm hứng thú:
“Vậy anh sẽ chọn thế nào?”
Klein khẽ cười, chỉ vào chiếc vòng linh giấu trong tay áo trái:
“Đương nhiên là viết ra những câu tương ứng, lần lượt loại trừ, bói toán ra người thích hợp nhất để làm người giúp việc cho nhà chúng ta.”
“…” Elisabeth ngớ người ra, mười mấy giây sau mới có chút mơ hồ gật đầu, “Đơn giản nhất cũng là biện pháp hiệu quả nhất…Tôi vậy mà quên anh là…”
Nàng chưa nói hết, vì Melissa nhạy bén phát hiện ra hai người đang nói chuyện riêng, bèn liếc mắt qua.
Nhìn chằm chằm bạn tốt và anh trai một cái, Melissa lộ ra vẻ suy tư.
*Này, em gái à, em đừng hiểu lầm! Tụi anh chỉ đang trao đổi bình thường thôi mà…* Klein ho nhẹ hai tiếng, chủ động cầm lấy một phần tài liệu, tiện tay lật xem.
Rất nhanh, họ quyết định ba ứng cử viên, giá từ 4 Thul 8 penni đến 5 Thul 2 penni mỗi tuần.
Bansen không ép lương của người giúp việc, mà nghiêm túc thảo luận với cô gái trẻ về số tiền cần trả thêm cho hiệp hội.
Qua một hồi bàn bạc hữu hảo, anh thành công giảm khoản phí này từ hai tuần lương của người giúp việc xuống còn một tuần, nhưng phải trả thêm 1 Thul phí xe ngựa của hiệp hội để đưa người giúp việc đến thử việc.
Sau khi thỏa thuận xong, Elisabeth cáo từ ra về, ba anh em thì bắt xe ngựa công cộng trở về đường Thủy Tiên Hoa.
Trên đường, Klein bị ánh mắt dò xét của Melissa nhìn đến vô cùng khó chịu, vừa vào đến nhà, đã muốn lên thẳng lầu hai.
“Klein.” Melissa gọi anh lại, dùng giọng điệu trịnh trọng sau khi suy nghĩ kỹ càng:
“Nếu anh muốn đính hôn với Elisabeth, anh cần phải cố gắng hơn, cha cô ấy là một thương nhân xuất nhập cảng, mẹ là con gái của một nam tước, hay còn gọi là huân tước…”
*Khoan đã, đính hôn? Chuyện này xảy ra khi nào?* Klein ngơ ngác nhìn em gái.
*Nàng ấy quan tâm đến mức này rồi sao?*
