Truyện:

Chương 3322 Cấp Bốn Phôi Thô

🎧 Đang phát: Chương 3322

Người kia thấy Hạ Thiên vừa luyện khí xong nên muốn chiếm chỗ của anh.
Cốc!
Hạ Thiên không để ý mà tiếp tục luyện khí vì không hài lòng với kết quả vừa rồi.Anh muốn nhân cơ hội này rèn luyện thêm kỹ năng luyện khí của mình.
“Này, tôi nói chuyện với anh đấy.” Thấy Hạ Thiên làm lơ, người kia khó chịu quát.
Cốc!
Hạ Thiên vẫn tiếp tục, như thể chỉ có việc luyện khí là quan trọng.
“Hừ!” Người kia hừ lạnh nhưng không ra tay ngay.Hắn định chờ Hạ Thiên luyện khí xong sẽ đuổi anh đi vì tin rằng lúc đó Hạ Thiên sẽ tự biết điều.
Lần này Hạ Thiên luyện khí lâu hơn, mất tận hai mươi phút.
Tiểu Tư và gã kia đều kinh ngạc vì tốc độ này chưa từng thấy ở đây.
“Haizz, vẫn còn nhiều ràng buộc quá.” Hạ Thiên thất vọng lắc đầu.
Nhân viên kia đã quay lại.
“Đã kiểm định xong, đây là phôi thô cấp ba, mười ngục tệ của anh.” Nhân viên đưa ngục tệ cho Hạ Thiên.
Mười ngục tệ!
Tiểu Tư không tin vào mắt mình.Hạ Thiên chỉ mất mười phút để kiếm được số tiền đó, thật khó tin! Người ở đây, kể cả cao thủ luyện khí, cũng chỉ kiếm được chừng đó một ngày.
“Của anh này.” Hạ Thiên ném cho nhân viên kia một thanh vũ khí vừa luyện.
“Nhanh vậy sao?” Nhân viên ngớ người.
Hạ Thiên không để ý mà định luyện tiếp.
“Này!!” Lần này thì gã kia không nhịn được nữa, sự kiên nhẫn của hắn có giới hạn.Hạ Thiên vừa luyện một lần rồi mà giờ còn muốn luyện nữa, hắn không chấp nhận điều này.Dù Hạ Thiên luyện khí giỏi nhất hắn từng thấy thì cũng không thể cản đường hắn kiếm tiền.
Gã kia tiến đến chỗ Hạ Thiên: “Nếu cậu muốn luyện khí ở đây thì phải chia cho tôi một nửa số ngục tệ kiếm được.” Hắn thấy rõ tài năng của Hạ Thiên nên muốn kiếm chác.
“Dựa vào đâu?” Hạ Thiên nhìn gã kia.
“Dựa vào đâu ư? Dựa vào giờ này là giờ luyện khí của tôi.” Gã kia nói thẳng.
“Ai quy định giờ này là của anh?” Hạ Thiên hỏi lại.
“Tôi…” Gã kia không biết giải thích thế nào nhưng vẫn nói: “Ở đây là quy định thế.”
Cốc! Cốc!
Hạ Thiên làm lơ mà tiếp tục luyện khí.
“Xem ra cậu không uống rượu mời mà chỉ thích uống rượu phạt.” Gã kia nói rồi định ra tay.Hắn cho rằng Hạ Thiên chỉ là một luyện khí sư bình thường, không giỏi đánh nhau nên có thể dễ dàng thu phục để kiếm tiền cho hắn.
Khi tay hắn vừa chạm vào vai Hạ Thiên thì chiếc chùy trong tay Hạ Thiên vung tới, dù có xích cố định nhưng hắn đã lọt vào phạm vi tấn công.
Phập!
Chùy đập thẳng vào mặt gã kia.
Chiếc chùy này làm từ vật liệu cực kỳ đặc biệt, không tan chảy dù ở trong nham thạch một thời gian ngắn.
Máu tươi văng tung tóe.
Gã kia bị nện cho biến dạng, mũi miệng đều nát bét, máu me đầy mặt.
Có thể thấy cú đánh của Hạ Thiên tàn bạo đến mức nào, thu hút sự chú ý của nhiều người xung quanh.
Cốc! Cốc!
Hạ Thiên mặc kệ thương tích của gã kia.
Ở đây là Giáp Phùng ngục giam, bạo lực là cách giải quyết nhanh nhất.Hạ Thiên không phải Đường Tăng mà ngồi giảng đạo lý.
Cốc! Cốc!
Hạ Thiên tiếp tục rèn vật liệu trong tay.
Hai mươi phút sau, một món binh khí ra đời và nhân viên kia cũng vừa kịp trở lại.
“Lần này tốt hơn lần trước, là phôi thô cấp bốn, đây là hai mươi lăm ngục tệ, anh cầm lấy.” Nhân viên khen ngợi nhưng lờ luôn gã đang nằm dưới đất.Ở đây đánh nhau là chuyện thường, họ không để ý đến những việc như vậy.”Lại luyện được một món nữa à?”
“Ừ.” Hạ Thiên gật đầu nhận ngục tệ rồi tiếp tục rèn vũ khí.
“Tốt, anh đợi chút.” Nhân viên cầm vũ khí đi vào trong.
Hạ Thiên tập trung luyện khí.
Lúc này, xung quanh đã có khá nhiều người tụ tập, không chỉ vì thấy Hạ Thiên đánh nhau mà còn vì tốc độ luyện khí của anh.
Hai mươi phút.
Hạ Thiên luyện xong một món binh khí trong hai mươi phút.
Mà lại còn là phôi thô cấp bốn.
Phần lớn người ở đây chỉ luyện được phôi thô cấp một với tốc độ rất chậm.
Vậy mà Hạ Thiên chỉ mất hai mươi phút để luyện được phôi thô cấp bốn, tốc độ này thật sự quá nhanh.
Giá của phôi thô cấp bốn cũng rất cao, 25 ngục tệ.
Hai mươi phút kiếm được hai mươi lăm ngục tệ, tốc độ này khiến ai nấy đều kinh ngạc.
Như vậy thì chẳng mấy chốc mà giàu to.
Càng lúc càng có nhiều người bu lại, người đông thì ắt có kẻ nảy sinh ý đồ xấu.Có người muốn bắt Hạ Thiên về làm việc cho mình, có người lại định khống chế hoặc lôi kéo anh.Ai nấy đều có mục đích riêng.
Tiểu Tư cũng nhận ra tình hình không ổn nên tiến đến bên Hạ Thiên: “Tiên sinh, ngài quá xuất sắc nên đã gây chú ý rồi.”
“Ồ!” Hạ Thiên đáp tùy tiện.
“Tiên sinh, hay chúng ta rời khỏi đây trước đi, không thì có chuyện mất.” Tiểu Tư lo lắng cho Hạ Thiên.
Dù sao hiện giờ anh ta đang đi theo Hạ Thiên.
“Không sao!” Hạ Thiên thản nhiên nói.
“Nhưng mà…”
“Đứng cạnh ta, ngươi sẽ không sao.” Khóe miệng Hạ Thiên hơi nhếch lên.

☀️ 🌙