Đang phát: Chương 2893
“Ách!” Ông chủ cửa hàng tọa kỵ cũng ngẩn người.
Ngàn dặm câu đúng là hàng tốt, nhưng bình thường nghe giá xong ai cũng xìu luôn.
Đâu ai đời vừa hỏi đã đòi mua ngay.
Vậy mà hôm nay có tận hai người để ý đến nó, một người còn trả tiền rồi chứ.
Hôm nay làm ăn phát đạt quá thể rồi.
Nhất thời, ông ta không biết ăn nói với Hạ Thiên thế nào.Hạ Thiên vừa bảo muốn mua, tuy chưa trả tiền nhưng đã coi như chốt rồi, giờ bảo không có thì kì quá.
Ông ta cũng không ngờ ngàn dặm câu lại đắt hàng đến vậy.
Thật ra, ông ta bày ngàn dặm câu ra cốt là để trưng bày thôi, nên chỉ có đúng một con.
“Hai vị, thật ngại quá, chuyện là…” Ông chủ áy náy ra mặt.
“Thôi vậy!” Hạng Bằng Trình rõ ràng không muốn gây sự.Dù sao, cái cậu kia nhìn có vẻ ngông nghênh, nhưng dám ngông ở đây thì hoặc là kẻ ngốc, hoặc là con ông cháu cha.Anh ta thà tin là vế sau, vì đây là Sát Lục chi thành.
“Tôi bảo rồi mà, tôi có Vạn Lý Hanh, tuy chỉ chở được một người, nhưng một giờ đi cả vạn dặm, hơn đứt cái con ngàn dặm câu kia.” Hạ Thiên lại nói.
Vạn Lý Hanh!
Mọi người vừa nãy đã nghe thấy cái tên này.
Nhưng họ đều cho là Hạ Thiên nói đùa, ai ngờ cậu ta nhắc lại, còn bảo một giờ đi vạn dặm nữa chứ, nghe quá xạo, chẳng ai tin nổi.
Ngàn dặm câu đã là siêu cấp tọa kỵ rồi.
“Hả?” Gã công tử bột nghe thấy ba chữ này thì khựng lại, rồi khinh bỉ ra mặt: “Vạn Lý Hanh gì chứ, xạo ke vừa thôi.”
Hắn ta chẳng tin có cái thứ gọi là Vạn Lý Hanh.
Hắn cho rằng Hạ Thiên không mua được ngàn dặm câu, bèn bịa ra cái tên Vạn Lý Hanh để lấp liếm cho đỡ quê thôi.
Dù sao, ngàn dặm câu thuộc hàng hiếm có.
Cưỡi nó thì oai phải biết, đi đâu cũng là biểu tượng đẳng cấp, ngầu lòi.
Có thể nói là chém gió thành bão, điện giật đùng đoàng.
Đúng là ngầu.
“Vạn Lý Hanh, có người khinh thường mày kìa.” Hạ Thiên leo thẳng lên lưng con Thiên Bồng nguyên soái kia.
“Ụt ịt!”
Ngay lúc đó, ánh bạc lóe lên.
Tiên khí, Ngân Quang Hoàn.
Sức mạnh tầng thứ hai, biến mất trong nháy mắt.
Vèo!
Hạ Thiên và con heo biến mất ngay tại chỗ, khi xuất hiện lại thì đã cách cả ngàn mét.
Nhanh.
Quá nhanh.
Mọi người xung quanh đều đơ toàn tập, ngay cả Hạng Bằng Trình cũng ngớ người.Anh ta tận mắt thấy Hạ Thiên bỏ ra một trăm linh thạch thượng phẩm để mua con lợn này về, đâu phải Vạn Lý Hanh gì, chỉ là Hạ Thiên đặt bừa cái tên thôi mà.Thế mà Hạ Thiên lại xuất hiện ở tận ngàn mét rồi.
“Cái gì!!!” Gã công tử ca hoàn toàn ngây dại.
Hắn không ngờ lại thật sự có Vạn Lý Hanh tồn tại.Vừa rồi Hạ Thiên cách đó cả ngàn mét.
Mà tọa kỵ của hắn chỉ mất một giây, một giờ có 3600 giây, 3600 nhân 1000 là 3.600.000 mét, tức 3600 cây số, 7200 dặm.Nếu giữa đường tăng tốc thêm mấy lần, chẳng phải là gần vạn dặm thật à.
Quá kinh khủng.
“Vạn Lý Hanh, sao mày không nghe lời hả?” Hạ Thiên đứng đằng xa hét lớn.
Thế mà còn không nghe lời nữa?
Gã công tử ca sững sờ.
Chẳng lẽ vừa rồi là diễn?
Ngay lúc đó.
“Ụt ịt!”
Ánh bạc lóe lên.
Hạ Thiên và con heo quay về chỗ cũ, nhanh quá, nhanh đến mức chẳng ai thấy rõ tốc độ của chúng nó thế nào, vượt quá sức tưởng tượng của họ.
Khoảng cách ngàn mét, chớp mắt đã về.
“Tao bảo mày sao cứ không nghe lời hả? Mày mà còn thế nữa là tao đem mày đi nấu đấy.” Hạ Thiên vỗ vỗ đầu heo.
“Ụt ịt!”
Heo kêu ư ử trong miệng.
Nấu!
Nghe đến đây, gã công tử ca càng đơ hơn.
Tọa kỵ ngầu lòi thế này mà còn đòi nấu nữa.
“Đây đúng là Vạn Lý Hanh thật à? Rốt cuộc là tọa kỵ gì vậy?” Gã công tử ca xấn tới hỏi.
“À, một con cự thú thượng cổ, mà nó không có sức tấn công, chỉ chạy nhanh thôi, lại còn không nghe lời nữa.Lúc hứng lên thì nó chạy, không hứng thì nó không chạy.Mà một khi nó đã chạy thì nghe lời lắm, nhưng mà tính nó bướng bỉnh lên thì cũng quậy lắm, tao chỉ hận không thể bắt nó đi nấu.” Hạ Thiên bực dọc nói.
“Thượng cổ cự thú!!” Gã công tử ca đơ luôn.
Mặt hắn đầy vẻ ngưỡng mộ, mà hắn nghĩ người ta có bản lĩnh thế này thì dù nó có bướng bỉnh chút cũng chẳng sao.
“Muốn nó chạy đường dài thì phải cúng nó, muốn ăn gì cho cái đó, ngày nào cũng phải lạy ba lạy chín, nó mới chịu chạy, đúng là đồ ăn hại.” Hạ Thiên lắc đầu quầy quậy.
Mặt mày cũng hằn vẻ bực tức.
“Huynh đệ kia ơi, đừng nóng giận.Tôi thấy cậu cũng không thích nó lắm, hay là cậu bán nó cho tôi đi.” Gã công tử ca tiến lên nói.Lúc này, hắn đã cảm nhận được cái cảm giác cưỡi con Vạn Lý Hanh này oai phong thế nào, đi đến đâu cũng được người ta ngưỡng mộ.
Thậm chí, khi hắn về nhà, cha hắn sẽ khen hắn có đầu óc.
Nhất thời.
Hắn chìm đắm trong ảo tưởng.
Càng nghĩ càng thấy hưng phấn.
“Không bán, tuy nó không nghe lời lắm, nhưng chỉ cần dỗ ngon dỗ ngọt thì nó cũng chạy thôi, mà chạy nhanh lắm.Thậm chí, khi xung quanh có Trùng tộc, nó còn có thể dùng khí tràng mạnh mẽ của mình trấn áp chúng, khiến chúng không dám lại gần.” Hạ Thiên ra sức khen con heo, cũng may con lợn này không hiểu tiếng người, chứ không thì nó đã lên trời tìm Hằng Nga rồi.
“Còn có thể trấn áp Trùng tộc nữa.” Ánh mắt gã công tử ca càng thêm hưng phấn.
Lúc này, hắn cảm thấy nhất định phải có con Vạn Lý Hanh này, chỉ cần có nó, hắn có thể đi thượng cổ chiến trường, đến lúc đó mấy cô lính đánh thuê kia chẳng phải sẽ ngoan ngoãn quỳ dưới chân hắn, không ngừng tung hô, thậm chí còn lấy thân báo đáp các kiểu.
“Huynh đệ, mình thương lượng chút đi, tôi không thiếu tiền, mà tôi là người Thổ Gia, cậu của tôi là quan lớn trong thành này, chỉ cần cậu bán cho tôi, sau này cậu có chuyện gì cứ mở miệng, tôi đảm bảo giúp cậu làm được, thế nào?” Mặt gã công tử ca đầy vẻ mong chờ.
Hắn cố ý khoe gia thế và chỗ dựa của mình.
Một mặt là để trấn áp Hạ Thiên, mặt khác là để nói cho Hạ Thiên biết, chỉ cần kết giao với hắn thì sau này sẽ có rất nhiều lợi lộc.
“Nhưng mà bán cho cậu rồi thì hai bọn tôi đều không có tọa kỵ, mà dượng tôi dạo này bệnh nặng, đang cần một khoản tiền lớn để chữa trị, còn cần mấy loại thảo dược và đan dược quý hiếm nữa.Tôi định cưỡi nó đến thượng cổ chiến trường thử vận may một chút.” Mặt Hạ Thiên lộ vẻ khó xử.
