Đang phát: Chương 2274
Hạ Thiên!
Nghe Tề vương nói vậy, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Hạ Thiên.
“Lão tam, ta cần ngươi đi do thám tình hình địch, nơi này chúng ta, khinh công của ngươi là nhất, có thể hoàn mỹ trà trộn vào nội bộ địch!” Tề vương nói, ngoài miệng thì bảo khinh công, nhưng thật chất là đào hang, Hạ Thiên ở khoản đào hầm này đúng là đệ nhất Linh giới.
Quân địch trên trời, thành trì đối phương còn phòng bị được, chứ dưới lòng đất thì tuyệt đối không ai phòng được.
“Ừm!” Hạ Thiên gật đầu.
Trong giao chiến, tình báo là quan trọng nhất.
Có được tình báo trực tiếp, có thể giúp ta chiếm tiên cơ trong lúc giao tranh.
Vèo!
Đúng lúc này, một ám khí bay tới.
Ầm!
Ám khí xuyên thủng phòng ốc!
Tốc độ cực nhanh, sức mạnh kinh người.
“Cẩn thận!” Đại trưởng lão lập tức chắn trước mặt Tề vương.
Phập!
Ngay lúc đó, hai ngón tay kẹp chặt lấy ám khí, thứ vũ khí sắc bén kia bị giữ lại.
Hạ Thiên!
Người ra tay chính là Hạ Thiên.
“Thật mạnh!” Mọi người kinh ngạc nhìn hai ngón tay của Hạ Thiên.
“Đuổi!” Đại trưởng lão vội hô.
“Không cần, khinh công đối phương cao lắm, người của ngươi đuổi không kịp đâu, xem thử hắn ném cái gì tới đã.” Hạ Thiên cầm ám khí trong tay, đó là một khối ngọc giản.
“Để ta xem!” Tề vương mở ngọc giản, vẻ mặt lộ vẻ kinh ngạc: “Cái này…”
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Tề vương, mọi người tò mò nhìn Tề vương, muốn biết ngọc giản viết gì.
“Đại ca, là cái gì?” Hạ Thiên hỏi.
“Bản đồ bố phòng, là bản đồ bố phòng Mê thành Tuyết Vực, cùng với phân bố quân đoàn và kế hoạch của đối phương.” Tề vương mở ngọc giản, mọi người đều dùng linh khí rót vào ngọc giản.
Trong phút chốc, tất cả đều ngây người.
Bản đồ bố phòng rõ ràng, ngay cả thời gian đổi ca của địch cũng ghi rõ, còn có kế hoạch tác chiến của địch.
“Cái này…Đây không phải là âm mưu đấy chứ?” Đại trưởng lão nghi ngờ, dù sao ghi chép quá rõ ràng, nếu là thật thì khó tin.
“Bản đồ bố phòng chắc chắn là thật, còn về kế hoạch của đối phương, ta đoán có hai khả năng, một là dụ chúng ta mắc câu, hai là nội bộ đối phương có mâu thuẫn, muốn mượn tay ta diệt quân đội này.” Tề vương phân tích, hai khả năng này hoàn toàn trái ngược nhau.
“Vậy ta làm sao phân biệt được thật giả? Lỡ trúng kế thì sao?” Thành chủ Mãnh Hổ thành hỏi.
“Thật giả với ta không quan trọng.” Tề vương ném ngọc giản cho Hạ Thiên, nhìn mọi người: “Thập trưởng lão, Cửu trưởng lão, Bát trưởng lão nghe lệnh.”
“Có mặt!” Tam đại trưởng lão bất bại thành tiến lên.
“Ba người các ngươi ngày mai dẫn mười triệu quân ra ngoài thành Ngư mắng chửi, dụ đối phương ra đánh một trận, lúc này tinh thần bọn chúng đang cao, chắc chắn sẽ ứng chiến, giao chiến chỉ được thua, không được thắng.” Tề vương nói.
“Tuân lệnh!” Ba vị trưởng lão nhận lệnh.
“Ừm?” Bảy thế lực thủ lĩnh xung quanh không hiểu ý Tề vương.
“Thất trưởng lão, Lục trưởng lão, Ngũ trưởng lão nghe lệnh.” Tề vương hô lớn.
“Có mặt!” Ba vị trưởng lão khác tiến lên.
“Ba người các ngươi dẫn mười triệu quân tiếp ứng bọn họ ở mười dặm, nhớ kỹ, chỉ được thua, không được thắng.” Tề vương nói.
“Tuân lệnh!” Ba vị trưởng lão nhận lệnh.
“Tứ trưởng lão, Tam trưởng lão, Nhị trưởng lão, các ngươi dẫn mười triệu quân tiếp ứng ở ba mươi dặm, đem người của ba cửa thành dẫn tới Nhất Tuyến Thiên.” Tề vương ra lệnh.
“Tuân lệnh!”
“Đại trưởng lão, ngươi dẫn người đến Nhất Tuyến Thiên, chuẩn bị cự thạch, lồng sưởi, nghe hiệu lệnh của ta.” Tề vương nhìn Đại trưởng lão.
“Tuân lệnh!” Đại trưởng lão nói.
“Những người khác theo ta thừa thắng xông lên, hai quân ta trước sau giáp kích, nuốt ba trăm triệu đại quân của chúng.” Tề vương hạ lệnh.
“Tuân lệnh!” Người của các thế lực lớn đồng thanh.
“Không đúng, Tề vương, sao chúng ta giáp công được?” Thành chủ Mãnh Hổ thành không hiểu.
“Đương nhiên là giáp công, chúng ta có một đội quân, hậu phương địch cũng có một đội quân, đó chính là giáp công.” Tề vương nói.
“Tề vương, sau lưng địch khi nào có quân đội?” Mọi người càng khó hiểu.
Tề vương nhìn Hạ Thiên: “Hạ Thiên hơn cả thiên quân vạn mã.”
Nghe Tề vương, mọi người hiểu ý, Tề vương muốn Hạ Thiên đánh lén hậu phương địch, dù Hạ Thiên không thể so sánh với thiên quân vạn mã, nhưng có thể quấy rối trận doanh địch.
“Còn ta? Còn ta?” Ngây Thơ hỏi.
“Ngươi à, ngươi theo ta, ta bảo ngươi giết ai thì giết kẻ đó, oanh sát tướng lĩnh mạnh nhất của đối phương, làm càng lớn chuyện càng tốt.” Tề vương nói.
“Tốt!” Ngây Thơ hưng phấn, lần này có thể thi thố tài năng, không cần xem náo nhiệt.
Lúc này trong thành Ngư.
“Đại nhân, địch đã đến đóng quân cách chúng ta năm mươi dặm.” Thủ hạ bẩm báo.
“Ừm! Tốt lắm, xem ra ngày mai chúng sẽ tổng tiến công, bảo các huynh đệ trên tường thành giữ vững tinh thần, phòng địch đánh lén.” Cửu trưởng lão ra lệnh, hắn rất hưng phấn, cho rằng chiến công lần này là của mình, thậm chí đã tưởng tượng đến cảnh tiêu diệt toàn bộ đại quân đối phương.
Như vậy, Đại trưởng lão cũng sẽ khen ngợi hắn, còn địa vị Bát trưởng lão sẽ bị hắn thay thế.
Mọi người sẽ ngưỡng mộ hắn, khen ngợi hắn là anh hùng.
“Đại nhân, đã sắp xếp xong.” Thủ hạ nói.
“Lễ vật và nữ nhân ta bảo ngươi chuẩn bị đã xong chưa?” Cửu trưởng lão hiểu rõ, muốn chiến công lớn rơi hết vào đầu mình thì phải hối lộ Đại trưởng lão, nhờ Đại trưởng lão giúp đỡ, nếu không Đại trưởng lão sẽ chia đều công lao cho Bát trưởng lão và Thập trưởng lão.
Vậy việc thay thế Bát trưởng lão là không thể.
Vì vậy, hắn phải cho Đại trưởng lão ăn no.
“Xong rồi, đại nhân, khi nào ta mang qua?” Thủ hạ hỏi.
“Sáng sớm ngày mai mang qua, trước khi trời tối ngày mai ta sẽ đánh tan đại quân đối phương, lúc đó mang lễ vật tới, Đại trưởng lão chắc chắn sẽ dồn hết chiến công cho ta.” Cửu trưởng lão hưng phấn nói.
Lúc này bên cạnh Tề vương: “Lão tam, cẩn thận đó, trận đại chiến này phải nhờ vào ngươi.”
