Truyện:

Chương 2201 Đương Nhiên Là Muốn Thật Đánh

🎧 Đang phát: Chương 2201

Năm đỉnh lục giai!
Quỷ công tử là cao thủ năm đỉnh lục giai, thực lực cường đại như vậy ở Hạ Tam giới có thể xem là hàng đầu.Lúc này, hắn bộc lộ thực lực để tạo uy thế.
Đồng thời, mười bốn người phía sau hắn cũng lần lượt lộ ra cảnh giới: năm đỉnh nhất giai, nhị giai, tam giai, tứ giai.Ai nấy đều là cao thủ trong cao thủ.
Một đội ngũ toàn cao thủ năm đỉnh trở lên đủ sức trấn nhiếp bất kỳ ai.
“Oa, lợi hại thật, lợi hại thật.” Hạ Thiên tán dương.
“Hừ, giờ mới biết sợ?” Quỷ công tử lạnh lùng: “Chỉ cần ngươi quỳ xuống xin tha, có lẽ ta còn cho ngươi chết toàn thây.”
“Ối giời ơi, sợ chết khiếp, làm ta muốn nôn.” Hạ Thiên khoa trương, rồi nhổ toẹt xuống đất.
“Ngươi…” Quỷ công tử vốn tưởng trận thế này đủ để trấn áp Hạ Thiên, ai ngờ hắn vẫn dám coi thường mình.
“Dọa ta ấy à.” Hạ Thiên vung tay phải, đám người phía sau cũng lộ cảnh giới: năm đỉnh nhất giai, nhị giai, tam giai, tứ giai, ngũ giai.
Mười một người, từ nhất giai đến ngũ giai đủ cả.
Ồ!
Thấy cảnh này, mọi người đều há hốc mồm.
Thường thì cao thủ năm đỉnh đã khó gặp, giờ hai bên gộp lại gần ba mươi người, mà cấp bậc đều không thấp.
Ai nấy đều ngây người.
Ngay cả Quỷ công tử cũng sững sờ.
Ban đầu thấy thủ hạ bị đánh, hắn đoán đối phương có chút thực lực, nhưng không ngờ Hạ Thiên cũng có hơn mười cao thủ năm đỉnh, còn có một người ngũ giai.
Quỷ công tử vốn định chỉ cần mình và thủ hạ lộ cảnh giới là có thể ép đối phương quỳ xin tha, để vãn hồi mặt mũi.
Nhưng giờ thấy đối phương ai nấy cũng là cao thủ, hắn biết mọi chuyện không đơn giản như mình nghĩ.
Hiện tại, bên nào cũng toàn cao thủ năm đỉnh trở lên.
Nếu khai chiến, dù thắng cũng chẳng được lợi gì, ngược lại còn thương vong thảm trọng, thiệt không bù nổi.
“Hình như người của ta cũng không kém ngươi nhỉ.” Khóe miệng Hạ Thiên hơi nhếch lên.
So về khí thế hay số lượng, Hạ Thiên đều không thua Quỷ công tử.
Trường hợp này hiếm thấy, mọi người đều chờ xem cao thủ sẽ giải quyết thế nào, có đánh nhau không.
“Sao? Muốn đánh một trận không?” Quỷ công tử hiểu, giờ ai cũng không muốn đánh, nhưng khí thế không thể yếu, nếu không coi như thua.
Hắn cho rằng Hạ Thiên cũng không muốn đánh, nên nói vậy để chiếm tiên cơ, đẩy Hạ Thiên vào thế bí.
Nếu Hạ Thiên nói đánh, thì sẽ thật đánh nhau, tổn thất khó lường; còn nếu nói không, khí thế sẽ yếu đi.
“Ừa, ta chờ ở đây còn gì, không đánh nhau thì làm gì? Ngươi tưởng ta với huynh đệ ra đây ngắm trăng à?” Hạ Thiên nói thẳng.
Quỷ công tử sững người, vốn tưởng Hạ Thiên không muốn đánh, ai ngờ hắn lại hăng máu muốn chơi tới bến.
“Ngươi tưởng ta sợ ngươi chắc?” Quỷ công tử hiểu, giờ không thể lùi bước, nếu không sẽ bị coi thường.
“Sợ hay không đánh rồi biết.” Hạ Thiên cười tươi.
“Ha ha ha ha, vừa rồi chán quá, cuối cùng cũng được động tay động chân, ta muốn đánh ba thằng, thằng tứ giai kia với hai thằng tam giai kia là của ta.” Ngây Thơ phấn khích cười lớn, dù chỉ có tứ giai nhưng hắn có một trăm lẻ tám sư phụ, lắm chiêu trò.
Ngay cả Tham Lang mặc Thần Lang sáo trang cũng không giữ chân được hắn.
“Uy uy uy, Ngây Thơ, cậu thế là quá đáng đấy.” Cao thủ ngũ giai sau lưng Hạ Thiên bất mãn.
“Sao, không phục à? Khi nào cậu ăn nhiều hơn ta thì ta nhường cậu chọn trước.” Ngây Thơ xấc xược nói.
“Ờ, thế thì ta lấy hết chỗ còn lại.” Cao thủ ngũ giai chỉ vào đám nhất giai, nhị giai.
“Thôi thôi, hai người bớt bớt đi, cũng phải chừa cho bọn ta mấy con chứ, chúng ta còn chưa làm gì mà.” Mấy người khác bất mãn ra mặt.
“Ồn ào gì mà ồn ào, nhìn lại bản thân đi, tranh nhau cái gì, ta còn chưa nói là của ta hết đấy, thôi thế này đi, công bằng, lát nữa ta hô lên thì xông lên hết, ai đánh được nhiều thì được chọn trước.” Hạ Thiên nói thẳng.
Thấy khí thế của đám người Hạ Thiên, ai nấy đều nể phục, dù Quỷ công tử cũng không yếu, nhưng rõ ràng là không định đánh thật, còn bên Hạ Thiên đã bắt đầu chia chác, rõ ràng là muốn đánh thật.
Không phải đùa.
Muốn đánh!
Giờ thì ai cũng hiểu.
Hạ Thiên muốn đánh thật.
Ngay cả Quỷ công tử cũng hơi sững sờ, không ngờ Hạ Thiên lại muốn đánh thật, hắn hơi chột dạ, nói thật là hắn không muốn đánh, vì đánh nhau với đám người Hạ Thiên thì dù thắng cũng lưỡng bại câu thương, chẳng có lợi lộc gì.
“Ngươi chắc chắn muốn khai chiến với ta?” Quỷ công tử nhíu mày.
“Nói thừa, bọn ta vốn ngứa tay ngứa chân, lâu ngày xương cốt rệu rã hết cả rồi, giờ mới vớ được đám hàng thiếu gia đưa tới tận cửa, nếu không tiếp đãi tử tế thì có phải quá thất lễ không.” Hạ Thiên nhếch mép, hớn hở nói.
“Hừ, đừng tưởng ta sợ ngươi.” Quỷ công tử hừ lạnh, hắn là cao thủ lục giai, quen ức hiếp người rồi, lại còn sĩ diện nữa.
Hắn không thể lùi bước vào thời điểm này.
Hạ Thiên không nói gì, chỉ giơ tay lên, dưới ánh mắt của mọi người, hắn nhanh chóng hạ tay xuống: “Lên!!!”
Vút vút vút vút vút!
Theo lệnh của Hạ Thiên, đám người phía sau đồng loạt xông lên, họ hiểu rằng nếu không lên ngay thì lát nữa đến nước canh cũng chẳng còn.
“Ha ha ha ha, toàn là của ta.” Ngây Thơ dẫn đầu.

☀️ 🌙