Đang phát: Chương 1666
Uống một hơi hết bảy bát rượu.
Xung quanh người đến càng lúc càng đông.
Lúc này Hạ Thiên đã cầm bát thứ tám lên.
Ực ực!
Lại uống.
Thấy Hạ Thiên một hơi uống cạn tám bát, mọi người xung quanh đều giơ ngón tay cái lên, kính nể nhìn Hạ Thiên, đồng thời chờ mong.
Vì quảng cáo ở đây ghi: Uống nhiều nhất chín bát, uống chết không chịu trách nhiệm.
Hạ Thiên một hơi uống tám bát.
Chỉ cần thêm một bát nữa là chín.
Mà lại là uống một hơi.
Người đối diện Hạ Thiên cũng nhìn chằm chằm anh.
Ực.
Bát thứ chín xuống bụng.
Bốp bốp bốp!
Tiếng vỗ tay vang lên nhiệt liệt, mọi người ở đây kính nể không phải cao thủ, mà là người uống được, vì đây là quán rượu, họ chỉ kính nể kẻ tửu lượng cao.
“Tốt, tốt lắm.” Người đối diện Hạ Thiên nói: “Huynh đệ, tên gì?”
“Hạ Thiên!” Hạ Thiên đáp.
“Ta là Tào Á Thiến, huynh đệ, còn uống được không?” Gã kia hỏi.
Nghe câu hỏi này, mọi người đều nhìn về phía Hạ Thiên, vì rượu ở đây đặc biệt, chỉ uống được tối đa chín bát, sau đó trong người sẽ nóng như lửa đốt.
Người thường đến đây đều sợ, không dám uống tiếp, còn có kẻ liều mạng thì phải trả giá đắt, người chết, kẻ trọng thương.
“Đương nhiên không vấn đề.” Hạ Thiên nói.
“Vậy thì tốt, hai ta so tài chút chứ?” Gã kia hỏi.
“Được thôi, nhưng mà.”
Hạ Thiên nói đến đây, mọi người cho là anh sợ, muốn đổi ý.
“Nhưng mà gì?” Tào Á Thiến hỏi.
“Nhưng ta không thích uống bằng bát, hai ta chơi bằng bình đi.” Hạ Thiên nói.
“Bằng bình? Được.” Tào Á Thiến hứng thú.
Nghe hai người nói vậy, ai nấy đều cho là họ điên rồi, còn đòi uống bằng bình.
Hạ Thiên đã uống chín bát rồi đấy.
Hai người trực tiếp cầm bình lên.
“Cạn!”
Rồi hai người kê bình vào miệng tu ừng ực, người trên lầu hai cũng vây lại xem, họ hoa cả mắt, hai gã này đúng là tửu tiên, tửu lượng làm mọi người kinh hãi.
Ầm!
Hai người ném bình xuống đất.
“Sảng khoái.”
“Còn không mau lấy rượu?” Tào Á Thiến nhìn tiểu nhị nói.
“Dạ, em đi ngay.” Tiểu nhị vội chạy đi, mọi người xung quanh đều nhìn hai người bằng ánh mắt sùng bái.
“Huynh đệ, y phục của ngươi là đồ đệ áo trắng của Thiên Linh Sơn hả?” Tào Á Thiến hỏi, giờ không có rượu, đợi tiểu nhị mang đến, gã liền nói chuyện với Hạ Thiên.
“Ừ.” Hạ Thiên gật đầu.
“Sắp tới kỳ tỷ thí của sơn môn các ngươi, ngươi không sợ uống nhiều quá không tham gia được sao?” Tào Á Thiến hỏi.
“Uống nhiều? Hình như chưa từng.” Hạ Thiên không nhớ mình say bao giờ, giờ anh uống rượu chỉ thấy kích thích trong chốc lát, rượu vào bụng đều bị đám côn trùng kia nuốt hết.
“Ồ? Vậy sao? Vậy hai ta hôm nay không say không về.” Tào Á Thiến nói.
Rất nhanh, tiểu nhị gọi người giúp, họ khiêng đến hơn chục bình rượu.
“Rượu tới.” Hạ Thiên cầm một bình lên, tu ừng ực.
Ầm!
Ầm!
Bình nọ tiếp bình kia vỡ tan, mọi người đứng nhìn, không dám uống, cũng không dám khoe tửu lượng của mình tốt thế nào.
Cuối cùng, đến bình thứ chín, Tào Á Thiến gục luôn.
Gã say rồi.
Lúc Hạ Thiên đang lo không biết đưa gã về thế nào thì hai người mặc giáp bạc đi tới, loại giáp bạc này không phải loại che kín toàn thân, mà là loại giáp nhẹ bảo vệ vị trí trọng yếu, nhưng chất liệu lại cực tốt.
“Các ngươi là?” Hạ Thiên nghi ngờ nhìn hai người, dù họ có vẻ muốn chăm sóc gã kia, nhưng anh vẫn phải hỏi rõ ràng.
“Thiên Cơ Doanh!” Một người đáp ba chữ.
Nghe ba chữ này, mọi người xung quanh đều ngây ra.
Thiên Cơ Doanh.
Đội đặc chủng ngầu nhất Thiên Lại Thành.
Số lượng ít ỏi, nhưng ai nấy đều là tinh anh trong tinh anh, thiên tài trong thiên tài, họ chỉ nghe lệnh một mình thành chủ Thiên Lại Thành.
Giờ hai người này lại đến đón Tào Á Thiến.
“À.” Hạ Thiên gật đầu, anh cũng nghe qua cái tên Thiên Cơ Doanh này, anh tin là ở Thiên Lại Thành không ai dám giả mạo người của Thiên Cơ Doanh, nên cũng yên tâm: “Ta cũng nên đi thôi.”
Mọi người xung quanh nhường ra một lối đi.
Họ thật sự khâm phục Hạ Thiên.
Uống nhiều rượu Hùng Hỏa thế mà đi đứng vẫn vững vàng, trạng thái tốt như vậy, đúng là không phải người mà.
Nhưng Hạ Thiên đương nhiên không thể không có chuyện gì.
Sau khi về, anh ngủ liền hai ngày.
Cuối cùng An Kiệt phải gọi anh dậy.
“Sư phụ, hôm nay tỷ thí sơn môn, người đừng ngủ nữa.” An Kiệt nói.
“À.” Hạ Thiên ngồi dậy.
“Ngươi đúng là heo mà, ngủ được như vậy.” Đan Linh nói.
“Đúng đó, hắn đúng là heo, ngươi xem hắn kìa, suốt ngày ăn với ngủ, không có sở thích nào khác, lại còn không hứng thú với mỹ nữ Tiêu Đàn xinh đẹp như vậy.” Khí Ngọc nói.
“Không sao, khi nào hắn nguyện ý thì ta gả cho hắn.” Tiêu Đàn chưa từng ngại ngùng về chuyện này.
Ngược lại Triệu Vũ Thư thì mẫn cảm, dù phụ thân nàng cho nàng hôn ước này, đính hôn với Hạ Thiên, nhưng nói thật, nàng thấy Hạ Thiên coi nàng như muội muội, nàng cũng không tiện nói gì.
“Đừng ồn ào nữa, thu dọn rồi chuẩn bị xuất phát, hôm nay là đệ tử áo trắng chiến đấu, chắc là bốn trận liên tục, đều cố gắng lên.” Ngũ trưởng lão nhìn Hạ Thiên, Thái Tử và Đường Tam nói.
“Yên tâm đi, không thắng được thì chúng ta cũng không thua được đâu.” Hạ Thiên tùy ý nói.
“Má!” Nghe anh nói, Ngũ trưởng lão nhịn không được chửi, nhưng ông vẫn rất yên tâm về trận chiến này, vì ông biết có Hạ Thiên ở đó thì trận chiến này chắc không có vấn đề gì lớn.
Dù chiến đấu giữa đệ tử áo trắng có thể kiếm được ít điểm tích lũy, nhưng những điểm này cộng lại có thể ảnh hưởng rất lớn, nên ông vẫn coi trọng trận đầu này.
“Đi chỗ nào vậy?” Hạ Thiên hỏi.
“Phủ thành chủ, ở đó có lôi đài lớn nhất, tốt nhất.” Ngũ trưởng lão đáp.
“Cuối cùng cũng bắt đầu.” Thái Tử nắm chặt tay, dù Hạ Thiên không nhận lời khiêu chiến của hắn, nhưng hắn không thay đổi mục tiêu, hắn muốn vượt qua Á Bảo.
