Đang phát: Chương 1568
Kim đao!
Đây là át chủ bài lớn của Hạ Thiên.
Nếu nói hiện tại Hạ Thiên có trang bị gì tốt nhất thì không cần bàn cãi, chắc chắn là kim đao.Ngay cả Thiên Hàn kiếm cũng chỉ xếp thứ hai, dù nó là tiên khí nhưng đã bị hư tổn.
Hạ Thiên đang nghĩ cách tìm vật liệu để sửa chữa nó.
Kim đao không có tác dụng gì khác, chỉ có một tác dụng lớn nhất là sắc bén.
Bất kể đối thủ là linh khí hay thứ gì khác, nó đều có thể dễ dàng chém đứt.
Dù đá ở đây còn cứng hơn cả linh khí, Hạ Thiên cũng không sợ vì có kim đao, hắn không cần lo lắng về việc không thể cắt đá.
Lúc này, đám đệ tử Thiên Linh Sơn bên trên đang nóng nảy chờ đợi vì họ không nhìn thấy Hạ Thiên.
Triệu Vũ Thư và Tiêu Đàn cũng nhìn chằm chằm vào miệng vách đá, muốn biết khi nào Hạ Thiên sẽ xuất hiện.
Nhưng đợi mãi vẫn không có động tĩnh gì.
Có người cho rằng Hạ Thiên đang chữa thương hoặc quá mệt mỏi nên ngủ quên.
Ầm!
Đúng lúc này, mặt đất đột nhiên rung chuyển, một người đầy máu lao ra từ bên dưới.Thấy vậy, Triệu Vũ Thư và Tiêu Đàn vui mừng.Triệu Vũ Thư suýt chút nữa đã chạy tới ôm Hạ Thiên.
Nhưng Tiêu Đàn đã ngăn lại và lắc đầu: “Đừng manh động, làm vậy có thể gây nguy hiểm cho cậu ấy.Chúng ta đi thôi.”
“Ừ.” Triệu Vũ Thư gật đầu, hiểu ý Tiêu Đàn.
Hiện tại đã xác định Hạ Thiên an toàn, họ không cần lo lắng nữa.
Mọi người ở đó nhìn cái hang dưới chân Hạ Thiên đều im lặng.Họ lần đầu thấy có người đào hang đi lên.Họ không hiểu Hạ Thiên đã đào bằng cách nào?
Chẳng lẽ dùng tay không?
Ngay cả vũ khí cấp linh khí cũng không thể đào xuyên qua loại đá này.
“Chúc mừng cậu.Nghỉ ngơi đi, rồi cầm lệnh bài này đến chỗ vật tư nhận y phục và lệnh bài.” Một đệ tử áo xanh đến nói với Hạ Thiên, đưa cho hắn lệnh bài có hình Thủy Long bằng gỗ.
Cùng lúc đó, người ở chân núi nhận được tin.
“Thông qua rồi! Cậu ta thật sự leo lên đỉnh núi.” Đệ tử áo xanh ở chân núi kinh ngạc nói.
Những người xung quanh càng thêm chấn động.Họ không ngờ Hạ Thiên có thể thành công.Với họ, đó là điều quá kinh khủng.
Thành công ngay lần đầu tiên!
Không chuẩn bị gì, đến rồi leo luôn, lại còn thành công ngay lần đầu.
Đây là phá kỷ lục.Họ chưa từng nghe có người thứ hai làm được như Hạ Thiên.Mọi người đều bị thực lực của hắn chấn kinh.
Trong mắt họ, Hạ Thiên là một tồn tại siêu phàm.
Cảm giác này giống như xem người khác chơi game, đạt chuỗi hai mươi mạng.
Vừa ghen tị, vừa ngưỡng mộ.
Leo Thiên Linh Sơn giống như cày rank kim cương.
Ngược máy tính gánh hai mươi mạng không là gì, nhưng cày kim cương chuỗi hai mươi mạng thì người khác chỉ biết ước ao ghen tị.
Những người ở hiện trường có cảm giác đó.
Họ tận mắt chứng kiến kỳ tích xảy ra.
Một chàng trai chưa đến hai mươi tuổi đã tạo ra kỳ tích.
“Thật lợi hại! Cậu ta thật sự thành công.Tôi tận mắt chứng kiến kỳ tích này.Cậu ta thành công ngay lần đầu.Chuyện này chưa từng xảy ra.Quá kinh khủng, quá đáng sợ.”
“Một lần là lên, một lần là thành công.Chưa đến hai mươi tuổi, thiên tài như vậy chắc chắn sẽ tỏa sáng trên Thiên Linh Sơn.”
“Đáng tiếc, lúc ấy không làm quen với cậu ta, ngay cả tên cũng không hỏi.Nếu không đã có vốn để khoe khoang.”
Những người phía dưới cảm khái.Trước đó, họ chế giễu Hạ Thiên, cho rằng hắn không thể thành công.Nhưng hiện tại hắn thành công, họ lại hối hận vì đã không kết giao.
Họ cho rằng nếu kết giao thì sau này sẽ có chuyện để khoe khoang.
Nhưng bây giờ người ta đã lên trên, muốn kết giao cũng không có cơ hội.Người ta đã là đệ tử Thiên Linh Sơn, họ chỉ có thể ngưỡng vọng.Lúc này, họ thậm chí còn không biết tên Hạ Thiên.
Muốn khoe khoang cũng không biết phải làm thế nào.
Trên vách núi, thấy Hạ Thiên leo lên, mọi người liền rời đi.
Không ai ở lại nói gì với Hạ Thiên.
Hạ Thiên mệt mỏi, dựa vào gốc cây ngủ thiếp đi.
Không biết ngủ bao lâu, khi mở mắt, hắn thấy một người vô cùng xấu xí trước mặt.
“Má ơi! Giật cả mình.” Hạ Thiên tự trấn an.
Vỗ nhẹ ngực, hắn nói: “Giấc mơ này đáng sợ quá.Chắc là chưa tỉnh ngủ.Mình không muốn mơ nữa.”
Hạ Thiên nói xong liền tự véo mình để tỉnh lại.
Đau!
Hắn véo một cái thì thấy đau.
“Không phải mơ.” Hạ Thiên quái dị nhìn người trước mặt.Người này đang ngồi xổm trước mặt, hai mắt nhìn chằm chằm hắn.Hơn nữa, người này quá xấu.Hạ Thiên chưa từng thấy ai xấu như vậy.Không phải quái dị mà là xấu, nhìn từ góc độ nào cũng xấu.
“Cậu tên gì?” Người xấu hỏi.
“Hạ Thiên.Cậu tên gì?” Hạ Thiên hỏi.
“Sửu Nô.” Sửu Nô nói.
Nghe chữ “Nô”, Hạ Thiên nhíu mày, rồi hỏi tiếp: “Cậu nhìn tôi làm gì?”
“Cái này cho cậu.” Sửu Nô ném cho Hạ Thiên một túi trữ vật nhỏ.
Hạ Thiên mở túi ra xem thì thấy linh thạch, một trăm khối hạ phẩm linh thạch.
“Ai cho tôi?” Hạ Thiên hỏi.
Sửu Nô không nói gì mà đi về phía xa.
Thấy vậy, Hạ Thiên hơi ngơ ngác.
“Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.”
Hắn hiểu đạo lý này.Lúc này, Sửu Nô là ai hắn không biết, nhưng hắn hiểu rằng những linh thạch này không dễ dùng như vậy.
“Thôi kệ, dù sao người ta tặng miễn phí, cần gì quan tâm nhiều.” Hạ Thiên nói xong liền đứng dậy.Cơ thể hắn gần như đã hoàn toàn hồi phục.Bất tử chi thân có thể nhanh chóng chữa trị thân thể, cộng thêm việc dùng tụ linh đan và đan dược hồi phục, tốc độ hồi phục đương nhiên không chậm.
Nhìn lệnh bài trong tay, Hạ Thiên đi về phía trước.
Chỗ vật tư.
Hạ Thiên muốn tìm chỗ vật tư.
Dù không biết ở đâu, trước mặt hắn chỉ có một con đường, hắn cứ đi theo con đường này.
Đi khoảng năm phút, hắn thấy một sơn môn rất lớn, cổng có hai người đứng gác, là hai đệ tử áo trắng.Nhưng đây không phải là cổng chính mà là cổng sau.
“Xin hỏi hai vị sư huynh, chỗ vật tư ở đâu?” Hạ Thiên hỏi.
Hai đệ tử áo trắng quái dị nhìn Hạ Thiên: “Cậu mù à?”
