Đang phát: Chương 1439
Sưu!
Hạ Thiên đáp xuống đài.
“Chào mọi người, hôm nay đến đây thôi.Trước khi người kế nhiệm nhậm chức, tôi tuyên bố một việc.” Hạ Thiên hướng phía đám đông nói.
Lời Hạ Thiên sắp nói quan trọng như thánh chỉ với họ.
Mọi người im lặng lắng nghe.
“Từ hôm nay, Hạ gia tuyển người vào ngoại môn, người ngoài cần đáp ứng vài điều kiện: Thứ nhất, là người Hoa hoặc nhập quốc tịch Hoa Hạ trên ba năm.” Lời này của Hạ Thiên làm cả đám phấn khích.
Vào Hạ gia là tin vui lớn, có chút quan hệ với Hạ gia thôi cũng đủ để khoe khoang cả đời.
“Thứ hai, sẵn sàng hưởng ứng Hoa Hạ, khi Tổ quốc cần, không ngại xông pha.” Hạ Thiên nói tiếp.
Lúc này mọi người hiểu vì sao Hạ Thiên đặt điều kiện nhập quốc tịch Hoa Hạ lên đầu, để tránh khó xử về sau.Điều này hợp lý, nên ai nấy đều gật gù.
“Thứ ba, tôi không cần biết quá khứ của các người, nhưng một khi đã vào Hạ gia, cấm nhận hối lộ, phạm pháp, giết người vô cớ, ỷ thế hiếp người, hay dùng danh nghĩa Hạ gia làm bậy.” Hạ Thiên răn đe con cháu Hạ gia.
Anh không muốn sinh ra lũ con ông cháu cha.
Để rồi lại có kiểu “Hạ gia tứ thiếu” nào đó thì anh thành tội đồ mất.
“Tôi chỉ có ba điều này, việc nhỏ khác giao cho gia chủ nhiệm kỳ sau.” Hạ Thiên biến mất khỏi đài, trở về vị trí.
Tốc độ đó khiến ai nấy đều kinh ngạc thán phục.
“Để tôi dẫn người đến giúp các vị nhập quốc tịch Hoa Hạ.Cứ liên hệ người bên cạnh tôi, tốc độ nhanh nhất, không cần chứng minh ‘tôi là tôi’.” Nhân vật số hai của Hoa Hạ đứng lên, tươi cười hớn hở.
Toàn cao thủ cả đấy! Nếu họ nhập tịch, ai dám uy hiếp Hoa Hạ?
Hơn nữa, với yêu cầu nghiêm ngặt của Hạ Thiên và sự quản thúc của Hạ gia, họ sẽ không gây rối ở Hoa Hạ.Thực ra Hạ Thiên cũng hiểu, cao thủ Địa cấp hậu kỳ trở lên ai rảnh đi gây chuyện, họ còn bận tu luyện, với lại cũng qua cái tuổi bồng bột rồi.
Ở nước khác, có vài cao thủ Địa cấp đại viên mãn tại vị thôi đã vênh mặt lắm rồi.
Nhưng từ nay, Hoa Hạ có thể thoải mái điều động cả tá cao thủ Địa cấp đại viên mãn.
“Hạ tiền bối, có phải chỉ Địa cấp đại viên mãn mới được gia nhập không ạ? Chúng tôi cũng muốn.” Có người phía sau hô lớn.
“Ai cũng có tư cách, nhưng đãi ngộ khác nhau.Muốn vào Hạ gia cũng có đường tắt, là giúp Hoa Hạ hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt.Còn nhiều đường khác, nhưng để sau tôi công bố.” Thất Huyễn nói.
Nghe Thất Huyễn nói, mọi người càng phấn khích.
“Nhưng tôi cảnh báo trước, nếu có gián điệp trà trộn, đừng trách chúng tôi vô tình.Giết các người dễ như trở bàn tay.Mà nếu phát hiện ra nước nào phái gián điệp tới, thì Hạ gia dù có xong đời cũng phải cho các người biết chúng tôi không dễ xơi.Đừng thách thức giới hạn của chúng tôi, đừng hòng trà trộn.Các người chỉ thấy một phần mười sức mạnh của Hạ gia thôi.” Thất Huyễn lạnh lùng nói.
Thất Huyễn không hề nói dối.Hạ gia bây giờ, dù Thiên cấp cao thủ đến cũng vô dụng.Với mạng lưới điều tra của Gia Cát Vương Lãng, không ai có thể xâm nhập Hạ gia.
Hàn Tử Phong và Chung Sở Hồng cũng lập ra mạng lưới tình báo của Hạ gia.Họ dùng quỷ quái để điều tra, hiệu quả hơn bất cứ tổ chức nào.
Dù Thất Huyễn không hứa hẹn gì, nhưng ai nấy vẫn muốn vào Hạ gia, đến cả đám Địa cấp đại viên mãn cũng động lòng.
Đến đẳng cấp này, họ chẳng còn vướng bận gì với quốc gia, chỉ một lòng tu luyện, nên đổi quốc tịch cũng chẳng sao.Còn con cháu, “con cháu tự có phúc của con cháu”.
Hạ gia cao thủ như mây, vào đó chắc chắn náo nhiệt, mạnh thì được đấu với Đông Ông, yếu thì may ra vớ được sư phụ, một bước lên trời.
Nói chung, vào Hạ gia là giấc mơ của tất cả.
Phấn khích!
Ai nấy đều thấy chuyến thọ yến của Hạ Thiên đáng đồng tiền bát gạo, vừa mở mang kiến thức, lại có người còn vớ được ngụy linh khí, tụ linh đan và linh khí.
Có thể nói, ai nấy đều thật lòng kính nể Hạ gia.
Hạ gia đã trở thành nơi mà họ khao khát.
“À quên nhắc, mỗi năm Hạ gia chỉ tuyển mười người, còn phải qua khảo nghiệm.Sau này sẽ tăng, nhưng tạm thời chỉ có mười suất mỗi năm.” Thất Huyễn nói.
Nghe vậy, cả đám nhốn nháo.
“Tiên sinh, tôi muốn nhập quốc tịch Hoa Hạ!”
“Tôi đi làm nhiệm vụ ngay đây!”
“Tôi đủ tiêu chuẩn, cho tôi vào đi!”
Đến cả Địa cấp đại viên mãn cũng chẳng màng thân phận.Đùa à, mỗi năm có mười suất, còn sĩ diện thì có mà đợi đến kiếp sau.Với lại, suất nhiều thì họ lại nghĩ Hạ gia coi thường họ, suất ít thì họ chắc mẩm Hạ gia sẽ không bạc đãi.
Vì cả thế giới đang nhìn Hạ gia đối đãi với họ thế nào.
Nên Hạ gia nhất định sẽ không bạc đãi họ.
Thế là cả đám nhao nhao cả lên.Hạ Thiên và nhóm người của anh bắt đầu ăn, không khách khí.
Hôm nay Hạ Thiên nói chuyện rất vui vẻ với mọi người, đùa giỡn với các cô gái, tìm lại cảm giác ngày xưa.Ăn xong, Hạ Thiên thu lại nụ cười: “Tôi muốn đi vài nơi.”
“Cậu muốn đi đâu?” Đông Ông hỏi.Ở đây chẳng mấy ai hỏi Hạ Thiên như vậy, mà hỏi han thật lòng thì càng hiếm.
“Không biết đi được mấy nơi.Tôi muốn đến Điểm Thương sơn, Thiên Trì, Thái Bình Dương.” Hạ Thiên nói.
“Cậu biết Điểm Thương sơn ở đâu không?” Đông Ông hỏi.
“Không biết, nhưng trên bản đồ chẳng có sao?” Hạ Thiên hỏi.
Đông Ông lắc đầu.
