Đang phát: Chương 1383
Thấy đối phương cười, Hạ Thiên cứ tưởng mình bị lộ tẩy rồi.
“Nhóc con, nhìn là biết lần đầu đến đây kiếm vận may.Trong Thông Thiên Thần Tháp, cứ chỗ nào có kết giới là không dịch chuyển được đâu.Chắc trong tay cậu là cái phù nhập môn cùi bắp nhất rồi, chỉ có ba ngày thôi đấy.Nhớ kỹ, từ lúc cậu bước chân vào rừng hung thú này là bắt đầu tính giờ rồi đấy.” Người kia đắc ý nói.
“Đúng là lần đầu tôi đến.” Hạ Thiên gật đầu.
“Tốt, sau này cứ gọi tôi Bưu ca là được, đi theo Bưu ca, tôi đảm bảo một tháng là cậu để dành được một viên linh thạch.” Bưu ca tự tin nói.
Hạ Thiên không nói gì thêm, anh chỉ muốn vào xem thôi.
“Mau tránh ra!” Bưu ca vội kéo Hạ Thiên, nhưng lại không giữ được.
“Bốp!”
Vòng phòng hộ của Hạ Thiên tự động mở ra, anh bị tấn công.
Một cái roi, roi màu đỏ.
“Nhóc con, mau tránh ra!” Bưu ca nhắc lại.
Hạ Thiên nhíu mày, lùi lại, nhìn về phía người vừa ra tay.Một cô gái, áo đỏ, sau lưng là cả trăm người, toàn Địa cấp hậu kỳ trở lên, thậm chí có hơn chục người là Địa cấp đại viên mãn.
“Lần này tha cho ngươi, sau này đừng xuất hiện trước mặt ta.” Cô gái áo đỏ lạnh lùng nói.
Hạ Thiên im lặng.
Anh vốn không chủ động gây sự, nhưng một khi ai dám động vào anh thì phải cẩn thận.
Hạ Thiên sống theo kiểu, ai đụng đến anh thì anh nhịn, nhưng động đến người thân bạn bè thì anh giết.
Đương nhiên, không phải ai muốn đụng đến anh bao nhiêu lần cũng được.
Lần một anh nhịn, lần hai anh cũng nhịn, nhưng đến lần ba thì xin lỗi, hoặc là anh chết, hoặc là đối phương chết.
Khi đám người kia vào rừng hung thú, Bưu ca chạy tới: “Cậu không muốn sống nữa à? Đó là người của đại gia tộc đấy, đắc tội họ thì có trăm cái đầu cũng không đủ rụng.”
“Đại gia tộc ghê gớm lắm à?” Hạ Thiên hỏi.
“Cậu đúng là quái vật, như từ trên núi xuống ấy.Đại gia tộc đương nhiên ghê gớm, họ muốn ai chết là người đó chết.” Bưu ca run rẩy khi nhắc đến đại gia tộc, rõ ràng là sợ hãi.
“À.” Hạ Thiên gật đầu.
Nhìn phản ứng của Bưu ca, có thể thấy thế giới kia không yên ổn, kẻ mạnh làm vua.Đại gia tộc có vị thế tuyệt đối, thậm chí không có luật pháp.
Tuy nhiên, chắc chắn cũng có quy tắc trật tự nhất định, nếu không thì loạn hết.Với lại, nghe hai người kia nói thì họ sống trong thành, chắc chắn có thành chủ duy trì trật tự, chỉ là đại gia tộc có quyền lợi đặc thù.
Tóm lại, nếu giờ Hạ Thiên đến thế giới đó thì chết chắc.
“Xem ra mình phải có thực lực Thiên cấp rồi mới đến đó được, không thì chỉ có chết.” Hạ Thiên thầm nghĩ.Nhưng kẻ thù lớn nhất của anh vẫn là Lôi Phong.Nếu không đánh bại Lôi Phong thì đừng nói đến chuyện đi đâu cả.
Chưa đến nửa tiếng, Bưu ca đã tập hợp được hơn hai mươi người.
“Tốt, không còn nhiều thời gian nữa, tôi dẫn mọi người đi gặp chủ.” Bưu ca phất tay, họ đi thẳng vào rừng hung thú.Đi được hơn mười phút thì thấy một cái lều vải giống như trận pháp.
Bên ngoài lều có năm người đang ngồi, ai nấy đều không được ổn lắm, trên người ít nhiều có thương tích, nhưng không ai dùng đan dược chữa thương.
“Tôi về rồi.” Bưu ca nói với người bên trong.
“Hai mươi tư người, được, Bưu Tử, phát tiền công ngày đầu đi.Tối nào cũng trả tiền cho họ, ai làm nhiều hưởng nhiều.” Một gã đại hán râu quai nón ném ra một cái túi.
Bưu ca mở túi ra, phát cho mỗi người mười linh tệ.Linh tệ to bằng đồng xu, chất liệu như ngọc, bên trong có linh khí.
Tuy linh tệ cũng là tiền, nhưng nó cũng có tác dụng như linh thạch, có thể dùng để hỗ trợ tu luyện.
Hạ Thiên vuốt linh tệ trong tay, cảm thấy rất thú vị.
“Anh em, tôi là Đại Hùng, mọi người cứ gọi tôi Hùng ca.Hùng ca tôi sống ngoài đường, dựa vào nghĩa khí.Chỉ cần mọi người chịu khó, tôi đảm bảo linh thạch không thành vấn đề.Giết hung thú có thưởng, lập công có thưởng, cứu người cũng có thưởng.” Hùng ca vỗ ngực đảm bảo.
Thấy Hùng ca hăng hái, ai nấy cũng đều bốc lửa.
“À Hùng ca, thằng nhóc này được đấy.” Bưu ca chỉ Hạ Thiên, sở dĩ hắn nói vậy là vì lúc nãy Hạ Thiên đỡ một roi của con cháu gia tộc kia mà không hề hấn gì.
Dù Bưu ca không biết Hạ Thiên dùng thủ đoạn gì, nhưng lúc đó Hạ Thiên đúng là đã đỡ được một kích của cô gái kia mà không hề bị thương.
“Ồ?” Hùng ca quay lại nhìn Hạ Thiên, hắn biết Bưu ca không tùy tiện khen ai.
“Bưu Tử, cho nó thêm mười linh tệ.” Hùng ca nói.
“Vâng Hùng ca.” Bưu ca lại cho Hạ Thiên mười linh tệ.
Hạ Thiên cũng không từ chối, nhận luôn.
“Tốt, anh em, chúng ta xuất phát!” Hùng ca hô lớn, rồi mấy người khác thu lều vải trận pháp.
Cùng lúc đó, bên ngoài rừng hung thú.
“Chết tiệt, thằng nhóc Hạ Thiên đó chạy nhanh thật, đuổi theo!” Lôi Phong nói xong lao về phía trước, không thèm để ý đến rừng hung thú bên trái.Lôi gia thập nhị sát theo sát phía sau hắn.
Những người xung quanh tự giác nhường đường.
Trong rừng hung thú, Hạ Thiên và đồng đội đụng phải con hung thú đầu tiên.Đây là lần đầu Hạ Thiên thấy hung thú, nó có hình dáng cổ quái.
Trông nó hơi giống hươu, nhưng chân lại to khỏe hơn sư tử, mắt đỏ ngầu, da lông màu đen.
“Mọi người chú ý, là hùng hươu thú! Giết nó, ai ra tay được thưởng hai linh tệ.” Hùng ca hét lớn, rồi mọi người lao về phía hung thú, ai nấy đều rất nhanh.
Có trọng thưởng ắt có dũng phu, ai cũng tung chiêu.
“Gào!”
Hùng hươu thú rống lên một tiếng, rồi lao thẳng vào đám người.
